Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

77 Ngày Trao Đổi, Ám Dạ Triền Miên Chương 23: Tôi Có Thể Đồng Ý Yêu Cầu Của Cô 3

Cài Đặt

Chương 23: Tôi Có Thể Đồng Ý Yêu Cầu Của Cô 3

“Cô có biết hay không, thân thể của cô rất mê người, có thể khiến cho đàn ông điên cuồng.”

Trần Chi nghiêng đầu sang một bên, không trả lời anh.

Tư Dạ dùng một tay ôm lấy cô, đặt ở trên giường, cởi áo sơ mi trên người cô ra, sau đó anh đè xuống, trực tiếp hôn lên cổ cô.

Chỗ xương quai xanh truyền đến cảm giác hơi nhói đau, người đàn ông không nặng, không nhẹ gặm cắn da thịt cô, để lại một dấu răng mập mờ.

Bàn tay mang theo vết chai sạm dọc theo eo cô vuốt ve lên nơi đẫy đà, sau đó lại một đường đi xuống giữa bắp đùi của cô…

Hai tay Trần Chi giữ chặt lấy ga giường, khó chịu nhắm mắt lại, cắn chặt môi.

Cô không thích anh vuốt ve như thế, chỉ muốn nhanh lên cho xong việc.

Đột nhiên cô mở to mắt, nhìn qua người đàn ông đang vùi đầu vào trước ngực mình, hơn nữa còn chủ động nâng hai chân lên vòng qua eo anh, tay cô cũng theo đó ôm lấy người anh, cô tỉnh táo mở miệng.

“Có thể nhanh lên không?”

Tư Dạ dừng lại, ngẩng đầu, ánh mắt âm trầm khiến cho người ta không nhìn thấu.

“Trần Chi, cô có thấy mình rất sát phong cảnh không?”

“Cần gì phải lãng phí thời gian chứ, dù sao cũng đều là làm, chẳng bằng động tác nhanh lên, tốc chiến tốc thắng.”

Chưa từng thấy người phụ nữ nào lớn mật như thế, Tư Dạ thiếu chút nữa bị cô chọc tức.

“Hừ, cô gái quật cường, đây là do cô tự tìm đấy!” Tư Dạ đột nhiên chuyển động, đổi lấy cô càng thêm đau đớn.

Người đàn ông kia cơ bản không nghĩ đến chuyện thương hương tiếc ngọc, chỉ biết không ngừng phát tiết tinh lực tràn đầy của mình, một lần lại một lần, Trần Chi thiếu chút nữa đã bị đau đến mức hôn mê bất tỉnh.

Không biết qua mấy lần, dù sao lúc kết thúc, cô đã mệt đến mức mí mắt cũng không nhấc nổi.

Tối nay so với đêm đầu tiên, cô càng thêm thấy được thể lực đáng sợ của Tư Dạ.

Người đàn ông ôm lấy eo cô từ phía sau, một tay đặt trên ngực cô, tư thế ngủ này khiến cô cảm thấy rất không quen, nhưng Tư Dạ cũng không cho phép cô quay người.

Không còn cách nào khác, Trần Chi đành phải chấp nhận một đêm.

Ngày hôm sau thức dậy, người đàn ông kia đang thay quần áo.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, nhìn qua rất hấp dẫn, có một loại mị lực đặc biệt.

Chẳng trách có nhiều phụ nữ luôn muốn chạy theo anh như vịt.

Chẳng trách có nhiều phụ nữ luôn muốn chạy theo anh như vịt.

Trần Chi chống đỡ thân thể đau nhức của mình ngồi dậy, dùng chăn mền quấn quanh người, bình tĩnh đối mặt với anh.

“Có phải về sau tôi đều phải ở đây?” Cô chủ động mở miệng hỏi.

Tư Dạ vừa cài cúc áo, vừa trả lời vấn đề của cô.

“Đương nhiên rồi, cô không tới đây, chẳng lẽ để tôi đến chỗ cô ư?”

Trần Chi gật đầu: “Được, hôm nay tôi sẽ chuyển đến.”

Người đàn ông tà ác cười một tiếng, giọng nói mang theo châm chọc.

“Vội vã không kịp chờ đợi, khác hẳn cô của lần trước.”

Cô biết anh đang nhắc đến việc lần đầu tiên thím Chu bảo cô chuyển tới, khi đó cô rất thẳng thắn từ chối.

Cô cho rằng cả đời này mình sẽ không gặp lại anh nữa, không nghĩ đến mới có mấy ngày, quanh đi quẩn lại cô vẫn trở thành tình nhân mà anh bao nuôi.

Liếc mắt nhìn quyển lịch trên bàn, hôm nay là ngày 13 tháng 4, Trần Chi nhớ kỹ ngày này, nhìn xem rốt cuộc mình sẽ ở bên cạnh anh bao lâu.

“Không phải anh nói ở cùng anh một tháng 100 vạn à? Bây giờ anh có thể đưa tiền tháng thứ nhất cho tôi không?” Mặt dày mày dạn, Trần Chi vươn bàn tay trắng nõn về phía trước mặt anh.

“Còn chưa hưởng thụ đã phải trả thù lao, cô cho rằng tôi là thằng ngốc à?” Người đàn ông nhíu mày, anh đi đến trước mặt cô, tư thái ngạo nghễ.

“Cài cúc cho tôi!”

Trần Chi nhìn thoáng qua anh một cái, hơi ngồi dậy, chăn mền thuận thế trượt xuống, lộ ra nửa bên đẫy đà.

Ánh mắt Tư Dạ nhìn thấy cảnh này, đôi mắt anh tối sầm lại, muốn đặt cô lên giường.

Trần Chi đương nhiên chú ý đến ánh mắt của anh, cô chỉ nhanh chóng giúp anh cài xong cúc áo, cũng vô thức không cài ba cúc trên cùng.

Người đàn ông kéo cô vào trong ngực, cơ thể của hai người kề sát nhau, anh nhìn qua cô, không có ý tốt cười một tiếng.

“Sao cô biết tôi không thích cài ba cúc trên cùng?”

Mặt Trần Chi soạt một cái đỏ bừng, đương nhiên là chú ý tới mới biết anh không thích cài ba cúc trên cùng, nhưng cô không nghĩ đến tâm tư của anh lại kín đáo như thế, thế mà xem thấu ý thức của cô

Trần Chi không giải thích, càng giải thích càng chứng tỏ cô chột dạ.

“Vậy khi nào anh mới đưa tôi tiền?” Cô hỏi lại vấn đề này.

Vốn dĩ ánh mắt u ám của Tư Dạ biến thành xem thường.

“Cô thật sự yêu tiền như thế à? Đúng rồi, nếu như cô không thích tiền, sao lại bán mình cho tôi chứ.”

Đối mặt với nhục nhã của anh, Trần Chi cũng không phản bác.

“Đúng vậy, tôi đi theo anh chính là vì tiền.”

Đây chính là sự thật, không có gì hay để thừa nhận.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc