Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

77 Ngày Trao Đổi, Ám Dạ Triền Miên Chương 17: Coi Trọng Người Đàn Ông Khác 1

Cài Đặt

Chương 17: Coi Trọng Người Đàn Ông Khác 1

Đi ra khỏi phòng khách, hô hấp của cô trở nên dễ chịu hơn, Trần Chi cũng theo đó thả lỏng hơn.

Ánh mắt cô nhìn về phía nhà vệ sinh, trên đường, một đôi nam nữ đi lướt qua cô.

Vừa khéo mái tóc dài của cô che khuất đi nửa bên mặt, khóe mắt của cô chỉ nhìn được sườn mặt của người đàn ông, cũng không thấy rõ gương mặt của anh ta.

Chẳng qua chỉ là tùy ý liếc qua, cũng đủ để cho cô nhận ra người này.

Cả người Trần Chi chấn động, cứng ngắc đứng nguyên tại chỗ.

Cô không dám tin quay đầu, nhìn thấy bóng lưng thẳng tắp quen thuộc, cô kích động đến mức cổ họng khàn khàn, không phát ra âm thanh nào.

“Dĩ Thần, anh nói sinh nhật của bác gái, em nên tặng cho bác ấy thứ gì đây?” Một bóng lưng mỹ lệ của cô gái kéo cánh tay, nhẹ giọng hỏi.

“Tùy tiện tặng gì cũng được, mẹ tôi sẽ không để ý.” Người đàn ông kia lạnh nhạt trả lời cô ta.

“Sao có thể tùy tiện được chứ? Ngày mai em sẽ nghiêm túc đi chọn một món quà, nhất định phải chọn thứ mà bác gái thích.”

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, nhưng đối thoại của bọn họ vẫn bị Trần Chi nghe được một ít.

Dĩ Thần, An Dĩ Thần.

Thật sự là anh ta.

Trần Chi đột nhiên lấy lại tinh thần, co cẳng đuổi theo lại không kịp, cửa thang máy vừa mới khép lại.

Cô cuống cuồng bấm nút mở thang máy, nhưng làm cách nào cũng không mở được, đành phải chờ một tháng máy khác mở ra.

Chờ đến khi cô vội vàng đuổi theo đến dưới lầu, lại chỉ kịp nhìn thấy một chiếc xe màu đen đi ngang qua cô.

Người đàn ông trong xe chính là An Dĩ Thần, ánh mắt Trần Chi vẫn luôn dừng trên người anh ta, cơ bản không nhìn qua người phụ nữ bên cạnh anh ta.

“Dĩ Thần!” Cô đuổi theo, nhưng tốc độ xe rất nhanh, cô chạy mấy bước thì đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Trần Chi không bỏ cuộc, cô tiếp tục đuổi theo, giày cao gót vấp vào mặt đất, thiếu chút nữa cô đã ngã sấp xuống, may mắn một cánh tay kịp thời giữ cô lại, kéo cô lùi về sau.

Vốn dĩ Tư Dạ cũng dự đến nhà vệ sinh, vừa đi ra khỏi phòng Vip, không nghĩ đến lại thấy bóng lưng xông vào cửa thang máy của Trần Chi.

Anh không chút suy nghĩ, đuổi theo xuống dưới, lại không nghĩ đến cô đang đuổi theo xe của một người đàn ông.

Vừa mới trở thành người phụ nữ của anh, hiện tại đã coi trọng người đàn ông khác?

Tư Dạ đột nhiên rất muốn một nhát bóp chết cô.

“Buông tôi ra!” Trần Chi căn bản không quan tâm đến người kéo mình là ai, cô giãy dụa muốn tiếp tục đổi theo.

Bỗng nhiên cằm của cô bị người ta giữ chặt, đầu bị cưỡng ép quay về sau, đối diện với một gương mặt âm trầm.

“Cô gái, cô biết mình đang làm gì không?” Anh lạnh lùng hỏi, giọng nói không chút độ ấm nào.

Cho dù là ai nhìn thấy anh đều biết anh đang tức giận.

“Buông tôi ra!” Trần Chi lại không sợ anh, trong lòng của cô chỉ có An Dĩ Thần.

Xa cách năm năm gặp lại, sao cô có thể cùng anh bỏ lỡ như thế.

Vừa nghĩ đến ánh mắt sạch sẽ ôn hòa của An Dĩ Thần, cả người Trần Chi rùng mình một cái, nếu như anh ta biết cô đã bị người ta bao nuôi, liệu anh ta có xem thường, có thất vọng vì cô hay không?

Không, cô không muốn từ trong mắt anh ta nhìn thấy xem thường và thất vọng.

Trần Chi giống như một con mèo xù lông hất Tư Dạ ra, nhanh chóng lùi lại mấy bước, giống như anh chính là thú dữ, lũ lụt khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi.

“Tư thiếu, tôi không muốn được anh bao nuôi, không cần tiền của anh nữa, giao dịch giữ chúng ta hủy bỏ, sau này anh là anh, còn tôi vẫn là tôi!”

Đúng thế, lúc này cô quay đầu vẫn còn kịp, cô không thể sa đọa, không thể giẫm chân vào vũng bùn.

Trong mắt Tư Dạ dấy lên tức giận.

“Trần Chi, cô có biết mình đang nói gì không?”

“Tôi biết, rất xin lỗi anh, tôi cũng không muốn nuốt lời, thế nhưng tôi thật lòng không thể bị người ta bao nuôi, tôi xin lỗi.” Cô không muốn chọc giận người đàn ông này, cho nên đành phải mở miệng nói xin lỗi.

Tư Dạ cười khẩy một tiếng, anh đường đường là Tư thiếu, chưa từng bị ai trêu đùa như thế này.

Anh đến gần Trần Chi, nắm cằm của cô, nheo mắt lại, nguy hiểm hỏi.

“Vừa rồi cô nhìn thấy ai? Người đàn ông mà cô đuổi theo kia là ai?”

Từ trong mắt của anh, Trần Chi nhìn thấy sát khí chợt lóe lên, cô giật thót, càng không thể nói ra tên của An Dĩ Thần.

“Không có ai hết…”

“Thật ư? Trần Chi, tôi khuyên cô tốt nhất nên nói thật với tôi!”

“Vừa rồi tôi hoa mắt, cho rằng mình nhìn thấy được người quen, bây giờ nghĩ lại, có lẽ tôi đã nhận nhầm.” Cô bình tĩnh trả lời anh.

Tư Dạ không thể không bội phục, trong lúc bối rối, người phụ nữ này có thể nhanh chóng bình tĩnh, gặp qua cô mấy lần, mỗi lần cô đều có thể gặp nguy không loạn.

Điểm này, anh rất thưởng thức.

“Vậy vì sao cô lại đột nhiên muốn hủy bỏ giao dịch với tôi? Không phải sau khi nhìn thấy người kia, cô mới thay đổi chủ ý à?”

Ánh mắt Trần Chi lóe lên ngạc nhiên, sức phán đoán của Tư Dạ rất tốt.

“Không, là do chính bản thân tôi đột nhiên thay đổi ý định, tôi không muốn trở thành tình nhân của người khác nữa, vì thế mới hủy bỏ giao dịch.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc