Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

77 Ngày Trao Đổi, Ám Dạ Triền Miên Chương 19: Coi Trọng Người Đàn Ông Khác 3

Cài Đặt

Chương 19: Coi Trọng Người Đàn Ông Khác 3

Thế nhưng cô không thể sa đọa như thế được, cho dù phải chịu một cái tát của anh, cô cũng phải thoát khỏi thân phận của tình nhân.

“Tôi khuyên cô tốt nhất nên lập tức thu hồi những lời mình vừa mới nói, có lẽ tôi còn có thể không làm chuyện này.” Tư Dạ quyết định cho cô một cơ hội.

Trần Chi rất cố chấp, không biết thay đổi theo tình hình.

“Tư thiếu, xem như tôi có lỗi với anh được không? Anh muốn kiểu phụ nữ như thế nào cũng có, thế nhưng tôi thật sự không muốn làm tình nhân của anh.” Cô thử nói chuyện với anh một cách bình tĩnh.

“Chuyện hôm nay, anh cứ coi như chưa xảy ra, anh đại nhân đại lượng, tha thứ cho tôi không hiểu chuyện.”

Anh đã cho cô cơ hội, cô lại không cần.

Sắc mặt Tư Dạ đột nhiên thay đổi, đổi thành túm lấy cổ tay của cô, hai mắt anh lạnh lẽo sắc bén.

“Cô muốn đơn phương hủy bỏ giao dịch, không dễ như thế đâu.”

Cưỡng chế kéo Trần Chi, anh hung ác nhét cô vào bên trong xe, khóa cửa xe lại, đi sang một bên khác ngồi lên.

“Anh muốn làm gì thế? Thả tôi xuống!” Trần Chi thử mấy lần, nhưng không cách nào mở được cửa, trong lòng nảy sinh cảm giác bối rối.

Tư Dạ ngồi trên ghế lái, hai tay nắm chắc tay lái, lạnh nhạt nhìn thoáng qua cô, ánh mắt sắc bén lóe lên ý cười khát máu.

“Ô, làm gì ư? Một lát nữa cô sẽ biết thôi!” Nói xong, anh đạp mạnh chân ga, xe nhanh chóng rời đi.

Tốc độ của anh rất nhanh, Trần Chi nhìn đồng hồ chỉ tốc độ không ngừng lên cao, tay nắm chắc chỗ ngồi, sợ sẽ xảy ra tai nạn xe cộ.

“Anh điên rồi, sẽ xảy ra tai nạn xe cộ đấy!” Cuối cùng, cô không kìm lòng được mà nhắc nhở anh một câu.

Vẻ mặt Tư Dạ không cảm xúc, tiếp tục tăng tốc, xe chạy theo hình chữ S, lúc ẩn lúc hiện, lắc lư khiến cho người ta không thoải mái.

Vốn dĩ Trần Chi hơi say xe, lúc này càng thêm choáng váng, sắc mặt cô tái nhợt, che miệng lại, cố gắng không để cho mình nôn ra.

Một túi bóng màu đen được đưa tới trước mặt cô, cô nhận lấy rồi lập tức mở ra nôn vào trong.

Nhưng Tư Dạ không để ý nhiều như thế, vẫn lái xe nhanh như cũ, Trần Chi thiếu chút nữa nôn ra cả nội tạng.

Không biết qua bao lâu, đại khái khoảng nửa tiếng, có lẽ là một tiếng gì đó.

Cuối cùng xe cũng dừng lại.

“Xuống xe!” Mở cửa xe, Tư Dạ túm lấy tay của Trần Chi, không để ý đến dáng vẻ yếu ớt đó của cô, kéo cô đi vào một tầng hầm u ám.

“Đây là nơi nào?”

Cho dù Trần Chi hỏi gì, Tư Dạ đều không trả lời cô.

Sau cùng, phía trước xuất hiện ánh sáng, hai người mặc âu phục màu đen đứng ở hai bên cửa, nhìn thấy anh tới thì cung kính hành lễ.

Sau cùng, phía trước xuất hiện ánh sáng, hai người mặc âu phục màu đen đứng ở hai bên cửa, nhìn thấy anh tới thì cung kính hành lễ.

“Chào Tư thiếu!”

Còn chưa đi vào bên trong đã nghe thấy những tiếng ồn ào ầm ĩ.

Trần Chi đứng ở cửa ra vào nhìn thấy bên trong tụ tập rất nhiều dân cờ bạc, cô bị dọa đến mức lùi lại về sau một bước. Tư Dạ giữ lấy tay cô, không cho phép cô chạy trốn.

“Tôi không muốn đi vào!”

“Đó không phải do cô quyết!” Người đàn ông kia vô tình kéo cô đi vào bên trong, bên trong không khí ngột ngạt khiến Trần Chi lại muốn nôn.

Đây là một sòng bạc ngầm rất lớn dưới mặt đất, rất nhiều người đều vây quanh từng chiếc bàn, hoặc là chơi mạt chược, hoặc là chơi bài, hoặc là đổ xúc xắc.

Dù sao cũng là chơi đánh cược, âm thanh ầm ĩ huyên náo.

“Cho tôi một phòng.”

“Vâng, mời ngài đi bên này.”

Người phụ trách đi trước dẫn đường, Tư Dạ kéo theo Trần Chi đi sau anh ta.

Lúc cô cúi đầu đi qua từng bàn của đám dân cờ bạc, Trần Chi có thể cảm giác được ánh mắt nóng rực của bọn họ đều dừng ở trên người cô, thật giống như chuột nhìn thấy đồ ăn, khiến người ta cảm thấy buồn nôn.

Nơi này vô cùng nguy hiểm, cô đột nhiên có chút hiểu ra mục đích của Tư Dạ khi đưa cô đến đây.

Là muốn dạy cho cô một bài học ư?

Trần Chi cắn chặt môi, cố gắng đè nén cảm giác sợ hãi trong lòng.

Đừng sợ, không phải chỉ là một sòng bạc dưới mặt đất thôi à, đâu phải mười tám tầng địa ngục gì đó, không có gì phải sợ, tuyệt đối đừng sợ.

Trong lòng cô không ngừng an ủi mình, thế nhưng cô lại không biết một điều, tuy toàn bộ nơi này đều là người, nhưng lại giống như địa ngục nhân gian.

“Á!” Không biết là ai hét thảm lên một tiếng, âm thanh thê lương khiến Trần Chi giật thót.

Những người khác lại chẳng cảm thấy ngạc nhiên, bọn họ vẫn chơi vui vẻ như thường, cơ bản không ai quan tâm chỗ nào phát ra âm thanh đó.

Đối mặt với ánh mắt sợ hãi của Trần Chi, Tư Dạ nhếch miệng đầy hứng thú, lên tiếng hỏi thăm người phụ trách.

“Xảy ra chuyện gì thế?”

Anh đương nhiên biết đã xảy ra chuyện gì, anh cố ý hỏi là muốn cho Trần Chi nghe qua đáp án.

“Báo cáo Tư thiếu, có người đánh cược nhưng không trả nổi tiền, bị chặt mất một tay.”

Cơ thể Trần Chi run rẩy, nơi này rốt cuộc là nơi như thế nào, quá tàn nhẫn.

Thấy được cô sợ hãi, ánh mắt Tư Dạ lóe lên tia hài lòng sau khi được như ý.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc