Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

77 Ngày Trao Đổi, Ám Dạ Triền Miên Chương 15: Chấp Nhận 3

Cài Đặt

Chương 15: Chấp Nhận 3

Thế nhưng cô rất cần tiền, vì thế lễ nghĩa liêm sỉ gì đó, cô đều có thể vứt bỏ.

Cô không quan tâm đến ánh mắt của người đời, cô chỉ để ý đến sống chết của mẹ.

“Được.”

Cô nghe thấy tiếng đồng ý của mình, cũng nghe thấy tiếng cười vừa lòng của người đàn ông kia.

Cúp máy, sắc mặt của Trần Chi bình tĩnh, thế nhưng tay cô lại đang run rẩy.

Kỳ quái là, rõ ràng thời tiết đã vào cuối xuân, cô lại cảm thấy lạnh lẽo giống như mùa đông thế, Trần Chi vội vàng khép vạt áo lại, cúi đầu đi đến trạm xe bus.

Tám giờ tối, cô đúng hẹn đi đến Thánh Hoàng, đây là khu vui chơi giải trí lớn nhất, là thiên đường của kẻ có tiền.

Đi theo một nhân viên phục vụ đến phòng khách Vip, bên trong đó có mấy nam nữ đang ngồi, người đàn ông đang ngồi một mình ở đó chính là Tư Dạ.

“Đến đây.” Anh nhìn thấy cô, hơi ngoắc tay với cô.

Dưới ánh mắt tò mò của mọi người, Trần Chi cúi đầu đi đến bên cạnh anh, người đàn ông giữ chặt cánh tay cô, thuận thế kéo cô vào trong ngực.

Trần Chi khẽ kêu một tiếng, theo bản năng giãy dụa một chút.

“Đừng nhúc nhích!” Người đàn ông lạnh nhạt một câu, khiến cô lập tức an tĩnh lại.

Một cánh tay của anh ôm lấy cô, cô ngồi trên đùi anh, tư thế như này rất thân mật, khiến cho cô cảm thấy vô cùng không thoải mái.

“Dạ, đây là bạn gái mới của cậu à?” Trác Dịch tò mò nhìn qua Trần Chi, cười hỏi Tư Dạ.

Tư Dạ cười tà mị, dựa người vào trên sofa, ngón tay vuốt ve mặt Trần Chi.

“Từng có tình một đêm, nhưng cô ấy còn chưa phải tình nhân mà tôi bao nuôi.”

“Cô gái, sao nào, theo tôi đi, một tháng 100 vạn, chưa bao gồm các chi phí khác.”

Anh vừa mở miệng đã nói câu này với cô, mặc dù Trần Chi đã làm tốt chuẩn bị tâm lý, cũng cảm thấy khó có thể tiếp thu.

Nhẫn trên ngón tay trỏ của người đàn ông rất lóa mắt, Trần Chi nhìn chằm chằm vào nó, mở miệng bình tĩnh hỏi.

“Cần ở cùng anh bao lâu?” Câu hỏi của cô khiến cho tất cả đàn ông đều bất ngờ.

Phải biết tất cả phụ nữ đi theo Tư Dạ đều sẽ không ngốc đến mức hỏi ra vấn đề này, bọn họ ước gì có thể luôn đi theo Tư Dạ, vĩnh viễn không có kỳ hạn.

“Cô nghĩ xem nên bao lâu?” Trái lại Tư Dạ hỏi lại cô.

“Tôi nói bao lâu cũng được ư?”

“Đúng.”

Trần Chi nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt người đàn ông rất thâm thúy, cơ bản không nhìn ra suy nghĩ trong lòng anh.

Lấy hết dũng khí, cô chậm rãi nói.

“Một tháng thì sao?”

Một tháng 100 vạn, cô chỉ cần 100 vạn, nhiều hơn cũng không cần.

Trác Dịch là người đầu tiên lên tiếng.

“Không phải chứ, mị lực của Dạ kém như thế à, cô thế mà chỉ muốn ở bên cậu ấy một tháng?”

Trác Dịch là người đầu tiên lên tiếng.

“Không phải chứ, mị lực của Dạ kém như thế à, cô thế mà chỉ muốn ở bên cậu ấy một tháng?”

Đám phụ nữ trong phòng bao cũng dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc nhìn Trần Chi, phải biết rằng có bao nhiêu phụ nữ cầu mà không được cơ hội này, cô thế mà không ngoan ngoãn nắm chắc.

Anh buông eo Trần Chi ra, hai tay tùy ý giang ra, tựa vào thành ghế sofa.

“Trái lại cô rất thức thời, biết cực hạn của tôi là một tháng, được, vậy thì một tháng.” Anh thỏa mãn gật đầu một cái.

Thời gian một tháng đủ để anh đánh chiếm trái tim cô.

Anh rất tự tin vào mị lực của mình, đứng nói là một tháng, chỉ cần một ngày anh cũng có thể nắm chắc khiến bất kỳ một người phụ nữ nào đều yêu anh.

Giao dịch đạt thành, Trần Chi buông lỏng, đồng thời trong lòng cũng có thêm một tảng đá.

Cô đã trở thành người phụ nữ được người ta bao nuôi, cho dù kỳ hạn chỉ là một tháng, nhưng sự thật cô bị bao nuôi đã không cách nào thay đổi.

“Ngày mai thu xếp đồ qua nhà tôi, chắc hẳn cô cũng biết địa chỉ rồi.”

“Được.” Trần Chi gật đầu, từ hôm nay trở đi, cô học được cách ngoan ngoãn nghe lời.

“Nào, uống ly rượu này đi.” Tư Dạ tự mình giúp cô rót một ly Whisky.

Trần Chi cau mày, nhìn thấy vẻ mặt không cho thương lượng của người đàn ông, cô đành phải bưng chén rượu lên, chậm rãi uống xuống.

“Rất tốt!” Tư Dạ hài lòng cười một tiếng, dùng ngón tay trỏ nâng cằm của cô lên, nhìn dung mạo xinh đẹp của cô, trong lòng không có phản cảm gì.

Chính bởi vì dung mạo và dáng người của cô đẹp, anh mới tự mình ra tay, nếu như dung mạo cô không dễ nhìn, có lẽ cũng sẽ không dùng phương pháp này để đối phó với cô.

“Cô gái, chắc hẳn cô nên cảm thấy may mắn vì mình có một vẻ ngoài xinh đẹp.” Anh đột nhiên nói một câu khó hiểu.

Trần Chi liếc thoáng qua anh, cũng không hỏi nhiều.

Sau đó, cô vẫn luôn ngồi bên cạnh Tư Dạ, vẫn luôn bị anh ôm, còn phải thỉnh thoảng thay anh rót rượu, cho anh uống rượu, làm mấy chuyện giống như những bạn gái khác.

Đám người Tư Dạ bắt đầu chơi bài pocker, Trần Chi không biết chơi, cũng không có hứng thú xem.

“Rất xin lỗi, tôi muốn vào nhà vệ sinh một lát.” Cô đứng dậy, lễ phép nói.

Tư Dạ xua tay, ra hiệu cô tùy ý.

Đi ra khỏi phòng khách, hô hấp của cô trở nên dễ chịu hơn, Trần Chi cũng theo đó thả lỏng hơn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc