Chấp nhận ở lại bệnh viện một đêm, sáng hôm sau cô chăm sóc cho mẹ ăn cơm xong, mới quay lại căn nhà hai phòng ngủ, một phòng khách.
Lấy tất cả tiền mình có ra, cô tính toán qua, tất cả có 457.000 tệ, chi phí phẫu thuật thay tim cần 50 vạn, còn thiếu gần bốn vạn nữa, chỉ cần cô cố gắng làm việc thêm mấy tháng, có thể kiếm đủ.
Thật ra ngày thường cô kiếm được không ít tiền, một tháng ít nhất cũng hơn một vạn, nhưng mỗi tháng tiền thuốc men của mẹ cô đều phải tốn một vạn, cho nên nhiều năm qua, trên người cô căn bản không có tích góp gì.
Chỉ cần giúp mẹ thay tim, sau này bà ấy không cần mỗi ngày đều phải uống thuốc nữa, như thế cô có thể chậm rãi tích góp tiền, chắc chắn cuộc sống sẽ không còn mệt mỏi như trước nữa.
Nghĩ đến cuộc sống tương lai tốt đẹp, Trần Chi nhất thời cảm thấy tràn đầy sức sống.
Rửa mặt thay quần áo, cô làm đồ ăn ngon mang đến bệnh viện, nhân lúc mẹ cô ăn cơm, cô lặng lẽ đi hỏi ý kiến của bác sĩ.
“Ông nói gì? 100 vạn?” Trần Chi trừng to mắt, khó có thể tin nổi.
Bác sĩ gật đầu.
“Đúng thế, phẫu thuật tim bẩm sinh là đại phẫu, tất cả chi phí công lại lên đến 100 vạn.”
“Không phải là 50 vạn ư?”
“Đó là chi phí lúc trước, lúc này đã cách hai, ba năm rồi, giá tiền chắc chắn sẽ thay đổi.”
“Bác sĩ, 100 vạn… Nhiều quá.”
“Tôi cũng đâu còn cách nào, đây là quy định của bệnh viện, hơn nữa, cho dù có 100 vạn cũng chưa chắc có thể phẫu thuật được, đầu tiên phải có người đồng ý hiến tặng.”
Bác sĩ lại một lần nữa đánh Trần Chi xuống địa ngục.
Cô cho rằng chỉ cần bản thân mình cố gắng thêm mấy tháng nữa là có thể khiến mẹ khỏe mạnh, thì ra thực tế lại xa vời như vậy, xa đến mức không thể chạm vào…
Trở về phòng bệnh, mẹ Trần nhìn thấy cô, cười hỏi.
“Con vừa đi đâu thế?”
“Con đi nhà vệ sinh!” Trần Chi làm như không có chuyện gì, cười đáp.
“Mẹ à, đoán chừng thời gian gần đây công việc của con có chút bận, chỉ sợ không thể thường xuyên đến chăm sóc cho mẹ, mẹ có việc gì thì nói với dì, muốn ăn gì cũng nói với dì ấy, con sẽ đưa cho dì ấy thêm ít tiền, nhờ dì ấy chăm sóc tốt cho mẹ.”
“Tiểu Chi, thật ra con không cần phải vất vả làm việc, hiện tại bệnh của mẹ có uống nhiều thuốc cũng không khỏi, cứ để nó như vậy đi.”
“Mẹ, sao mẹ có thể nói như vậy được chứ, đâu phải con không nuôi nổi mẹ, tuy làm việc vất vả một chút, nhưng có thể nhìn thấy mẹ mạnh khỏe, vất vả một chút cũng đáng, hơn nữa bây giờ nghề nào cũng vất vả, thật ra công việc của con đã xem như là nhẹ nhõm rồi.”
“Con cũng không nên để bản thân mình mệt mỏi, phải chú ý nghỉ ngơi, biết không?”
“Dạ con biết rồi.”
Mẹ Trần nở nụ cười hiền lành, không nói gì nữa.
Trong lòng Trần Chi âm thầm tự nhủ, nhất định phải nghĩ cách kiếm tiền, cho dù như thế nào, nhất định phải chữa khỏi bệnh cho mẹ.
Từ nhỏ đến lớn, cô đã không có cha, là một tay mẹ vất vả nuôi cô khôn lớn, ngoại trừ mẹ, cô không có bất kỳ người thân nào nữa.
Trên thế giới này người mà cô nhớ thương nhất chính là mẹ, tín ngưỡng giúp cô còn sống chính là vì chữa khỏi bệnh cho mẹ.
Đều nói cố gắng sẽ có thu hoạch, trong một tuần lễ này, cô kiếm được một vạn tệ, thu nhập cao hơn trước kia.
Cô gửi tiền vào ngân hàng, ngoại trừ chi phí bên ngoài, bên trong có tất cả 46 vạn, cách 100 vạn kia còn thiếu 54 vạn.
Không sao, chỉ cần cô cố gắng một tuần kiếm được một vạn, 54 tuần là có thể kiếm được 54 vạn, đại khái mất thời gian một năm thì cô có thể gom góp được 100 vạn, phẫu thuật tim cho mẹ.
Thế nhưng… Ngộ nhỡ giá tiền của bệnh viện lại tăng lên thì sao? Ngộ nhỡ không phải mỗi tuần cô đều có thể tìm được nhiều công việc như thế thì sao? Ngộ nhỡ cô mệt mỏi suy sụp, không tiếp tục kiên trì được nữa?
Trần Chi mê mang, lúc này cô mới phát hiện cuộc sống lại tra tấn người như thế.
Ngay tại lúc cô không biết làm cách nào để gom được 100 vạn, cô nhận được một cuộc gọi từ số điện thoại xa lạ.
Giọng nói của người này, tuy cô chỉ nghe qua mấy lần, thế nhưng cả đời này cô cũng sẽ không bao giờ quên.
Tư Dạ, người đàn ông đầu tiên của cô.
Tim Trần Chi đập loạn, trong nháy mắt cô giống như nghĩ đến nên làm như thế nào để gom đủ 100 vạn.
“Xin hỏi Tư thiếu tìm tôi có chuyện gì không?”
Giọng nói của người đàn ông kia hoàn toàn trầm thấp êm tai như trước.
“Còn nhớ cô nợ tôi một món nợ ân tình không?”
“Nhớ rõ.” Thì ra anh đến đòi nợ.
“Tám giờ tối nay, cô chờ tôi ở giải trí Thánh Hoàng, tôi thiếu một người bạn gái.”
Đường đường Tư thiếu lại thiếu bạn gái?
Tuy cái cớ này vụng về, nhưng từ trong miệng anh nói ra lại mang đến cho người ta cảm giác đương nhiên.
Trần Chi đương nhiên cũng hiểu, bạn gái này không phải bạn gái theo nghĩa thông thường.
Chỉ cần đi đến bước này, đoán chừng cô sẽ không quay đầu được nữa.
Thế nhưng cô rất cần tiền, vì thế lễ nghĩa liêm sỉ gì đó, cô đều có thể vứt bỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




