Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trần Chi nghe thấy mấy lời này thì chỉ cảm thấy buồn nôn.
“Khốn kiếp, thả tôi ra, nếu còn không thả, tôi kêu lên đấy!”
Cô dùng cùi chỏ huých vào lồng ngực người đàn ông kia, ai biết trên người ông ta quá nhiều thịt, đụng vào mềm nhũn, trái lại khiến cho người đàn ông kia thoải mái, rên rỉ một tiếng.
“Cục cưng, em đừng giãy dụa nữa, tối nay theo anh đi!”
Trần Chi giãy dụa hoàn toàn khơi dậy thú tính của người đàn ông, một tay ông ta ôm lấy eo cô một tay khác trượt đến trước ngực cô, sờ soạng lung tung.
Trần Chi sợ hãi kêu: “Cứu mạng, cứu…”
“Xuỵt, đừng kêu.” Người đàn ông che miệng cô.
“Em gọi người tới sẽ chỉ khiến bản thân mình lúng túng thôi, tối nay người đến đây đều chẳng phải hạng người tốt lành gì, sẽ không ai cứu em đâu!”
“Ừm…” Trần Chi không quan tâm, dùng sức giãy dụa.
Một chân của cô giẫm mạnh lên mu bàn chân người đàn ông, người đàn ông kia bị đau buông tay ra, cô lập tức chạy về phía trước, vừa chạy một bước đã bị ông ta túm lấy kéo về.
“Đã bảo cô đừng giãy dụa rồi!” Người đàn ông hung ác nâng tay, muốn tát lên mặt cô, đúng lúc này ông ta lại nhìn thấy một bóng người, bàn tay cứ thế dừng ở giữa không trung.
“Tổng giám đốc Kim thật đúng là hăng hái…”
Ngay tại lúc người đàn ông kia cho rằng anh sẽ xen vào chuyện bao đồng, Trần Chi cho rằng anh sẽ cứu cô, giọng nói của anh đột nhiên thay đổi, thản nhiên nói.
“Hai người tiếp tục, tôi không quấy rầy.”
Hai người đồng thời sửng sốt, một giây sau, một người hưng phấn, một người khó mà tin nổi, như rơi xuống hầm băng.
Thấy anh định đi, Trần Chi vội vàng lên tiếng ngăn anh.
“Khoan đã, tôi là bị ép buộc, mong anh nhanh cứu tôi!”
Hai tay của cô còn bị người đàn ông mập mạp kia giữ lấy, cô muốn giãy dụa tiến lên cũng không được.
Tư Dạ chậm rãi quay đầu, khóe mắt hơi nhướng lên.
“Sao tôi phải cứu cô chứ?”
Trần Chi hơi sửng sốt, cô không nghĩ đến người này một chút đạo đức cũng không có.
“Tư thiếu, cậu đi thong thả, con nhóc này cứ giao cho tôi!”
Người đàn ông kia sợ Tư Dạ đổi ý, ông ta hung ác túm Trần Chi về phía nhà vệ sinh.
Chỉ cần Tư Dạ không xen vào chuyện bao đồng, nơi này sẽ không ai nhúng tay.
“Đừng mà!” Trong ánh mắt Trần Chi đều là hoảng loạn, cô cầu cứu nhìn về phía Tư Dạ, đành phải đánh liều nói.
“Tư thiếu, mong anh nhanh cứu tôi… Mong anh nể mặt chúng ta từng có một lần quen biết, nhanh cứu tôi có được không?”
Cô biết, nếu như ngay cả Tư Dạ cũng khoanh tay đứng nhìn không cứu cô, nơi này sẽ không có ai cứu cô nữa, bởi vì tối nay người đến đây, không mấy ai dám đắc tội với chủ tịch của xí nghiệp Kim thị.
Tư Dạ quả nhiên bởi vì lời cô nói mà dừng bước lại, anh quay đầu, khóe môi nhếch lên nụ cười mỉm.
“Cô gái, tôi có thể cứu được cô, chẳng qua cô phải nợ tôi một ân tình đấy nhé.”
“Được, tôi đồng ý với anh!” Anh cứu cô, vốn dĩ cô nợ anh một ân tình.
Người đàn ông kia không nghĩ đến sự việc đột nhiên lại phát sinh chuyển biến, ông ta kinh ngạc há hốc mồm.
“Tư thiếu, chuyện này.”
“Buông cô ấy ra.”
“Nhưng…”
Tư Dạ lạnh lùng liếc thoáng qua ông ta, người đàn ông bị dọa đến mức cả người run rẩy, đành phải không cam lòng buông Trần Chi.
Vừa được cứu, cô lập tức chạy đến bên người Tư Dạ, cắn răng chỉnh lại lễ phục của mình.
“Đi thôi!” Tư Dạ không nhìn cô, tự mình đi lên phía trước, Trần Chi theo sát bước chân của anh.
Đi vào trong đại sảnh, Tư Dạ cũng không nói thêm câu gì với cô, bèn đi theo những người khác chào hỏi. Trần Chi hít sâu một hơi, tiếp tục ngồi xuống trước đàn dương cầm, ổn định lại hơi thở, mới bắt đầu đàn tấu lại.
Nhìn qua có vẻ như cô rất bình tĩnh, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng dưới hàng mi dài của cô là ánh mắt bất an.
“Dạ!” Trác Dịch cầm một ly rượu đến bên người Tư Dạ, nhìn qua Kim mập mạp với từ hướng nhà vệ sinh đi ra, nhếch miệng nói.
“Sao ngay cả ông ta mà cậu cũng mời tới đây?” Kim mập mạp này là một kẻ háo sắc lại bỉ ổi, đi đến đâu cũng đùa giỡn phụ nữ, bọn họ đều vô cùng xem thường ông ta.
Tư Dạ nhận lấy ly rượu mà nhân viên phục vụ mang đến, nhấp một ngụm rượu, trên ngón tay trỏ bên phải là một chiếc nhẫn bảo thạch màu đỏ, lóe lên ánh sáng còn chói mắt hơn rượu vang đỏ trong ly.
“Đương nhiên là cần thiết thì mới mời ông ta đến.”
Trác Dịch không hiểu liếc thoáng qua anh, không hiểu ý tứ trong lời nói của anh.
Tư Dạ nhìn dáng vẻ nghi hoặc của anh ta, cười vỗ vai anh ta, cũng không giải thích quá nhiều, ôm lấy vai anh ta, sau đó cùng anh ta đi nói chuyện với những người khác.
Bữa tiệc kéo dài đến tận 12 giờ đêm mới kết thúc, Trần Chi vội vàng ra khỏi khách sạn, gọi xe đến bệnh viện.
Mẹ Trần đã ngủ, hộ lý nằm trên giường xếp ngủ thiếp đi.
Cô rón rén đi đến bên giường ngồi xuống, nhìn vẻ mặt hiền hòa của cô, cho dù trong lòng khổ đến mấy cũng vơi đi, chỉ cần mẹ còn ở bên cạnh cô, cho dù chịu nhiều ấm ức đến mấy cũng đáng giá.
Ở bệnh viện suốt một đêm, sáng hôm sau cô chăm sóc cho mẹ ăn cơm xong, mới quay lại căn nhà hai phòng ngủ, một phòng khách.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






