Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Chuyện gì, anh nói đi!”
Cố Niệm lắc đầu: “Hai mẹ con có chỗ ở yên ổn thế này là mừng lắm rồi, em tính tự trồng ít rau, chỗ này có việc gì có thể mang theo con làm thì tốt, không cần kiếm nhiều tiền đâu, đủ ăn là được.”
“Bây giờ em vẫn là vợ anh, anh đâu có không nuôi nổi vợ con, không chỉ cơ thể Thuận Ca cần bồi bổ, sức khỏe em cũng cần nữa. Anh về đơn vị rồi, có nhiệm vụ thì ở ký túc, có thời gian sẽ quay về. Em với con ở phòng phía đông, có nắng, anh tạm thời ở phòng phía tây.” Nói xong, anh nhét đồ vào tay Cố Niệm rồi xoay người bỏ đi.
Tần Tư Dã đúng là người tốt, tiếc là giữa họ lại là mối nghiệt duyên.
“Thuận Ca, giúp mẹ xới ít đất, mình trồng ít rau ăn nhé?” Dạo gần đây cô học được không ít kỹ thuật trồng trọt trong không gian, cả trồng rau trái mùa nữa.
“Trồng rau, nuôi thỏ!” Thuận Ca biết nhiều ghê.
Lật tung mấy gian nhà tìm được mấy tấm ván, hai mẹ con gò lưng đóng mấy tiếng, làm được hai cái thùng gỗ hình chữ nhật, rồi khuân vào bếp.
Hai mẹ con dùng một cái thùng gỗ múc đất đi đi lại lại cả chục lượt, tưới đẫm nước rồi rắc hạt giống rau xuống, có cải bó xôi, xà lách và hẹ, mấy hôm nữa trồng thêm cà tím với cà chua, cũng tiết kiệm được khối tiền.
Bận rộn cả buổi, Cố Niệm đói meo, bụng Thuận Ca thì “ọc ọc” không ngừng, thằng bé tội nghiệp ôm bụng, trừ khi cô chủ động nấu ăn hay lấy đồ ăn ra, Thuận Ca chưa bao giờ đòi ăn.
“Vào nhà, mẹ tìm gì cho con ăn nhé.”
Cô múc một bát cao lương trong không gian, nấu thành cơm, dán thêm mấy lát khoai tây vào thành nồi. Trong bếp còn ít đậu nành và dưa muối, cô ngâm đậu bằng nước ấm, một tiếng sau nấu chín rồi trộn với dưa thái sợi.
“Ngon quá!” Hai má Thuận Ca phúng phính, miệng nhóp nhép không ngừng, vừa ăn vừa gắp thức ăn cho mẹ.
“Đậu ăn ít thôi, ăn xong cùng mẹ san đất ngoài sân nhé.”
Thuận Ca giơ cánh tay bé xíu: “Thuận Ca có sức mà!”
“Chị dâu, em vào được không?” Cố Niệm ra mở cửa, thấy một lính trẻ xách lưới đựng hai hộp cơm: “Đây là do Đoàn trưởng nhờ em mang tới, thịt kho hầm khoai tây với cơm nhuyễn, còn có mấy phiếu ăn. Đoàn trưởng bảo chị cũng có thể dùng phiếu ăn này vào nhà ăn, mai có xe vào thành phố, bọn em sẽ tiện đường mang ít lương thực với thịt về cho chị.”
“Chị có tiền đây, mấy em giúp chị mua ít ngũ cốc tạp thôi là được, chị không đi đâu.”
“Chị dâu ơi, trong khu quân khu mình cũng có hợp tác xã, có bán gạo, trứng với táo gì đó, nhưng phải xếp hàng sớm, muộn là không còn.”
“Chị biết rồi, cảm ơn em nhé.”
“Em là lính cần vụ của Đoàn trưởng, chị dâu gọi em là Tiểu Lý được rồi. Sau này ngày nào em cũng ghé qua một chuyến, chị thiếu gì hay cần gì cứ nói, miễn trong quân khu có là em lo được.”
Cố Niệm giơ ngón tay cái: “Tiểu Lý giỏi ghê, giúp chị mua ít lương thực là được rồi, không cần ngày nào cũng chạy qua, việc nhà chị tự xoay xở được.”
Những việc có thể tự làm được, Cố Niệm không muốn làm phiền Tần Tư Dã thêm nữa. Anh đối xử với cô đã đủ tử tế rồi.
Bây giờ tất cả chỉ là vì giữa hai người có một đứa con, có mối dây này, anh không thể không lo cho mẹ con cô.
Cô không muốn mang nợ ai quá nhiều, nhất là nợ Tần Tư Dã.
Tiểu Lý quay lại đơn vị, thuật lại lời của Cố Niệm, rồi vô tư buột miệng: “Chị dâu giữ khoảng cách ghê, Đoàn trưởng, chị ấy có thiếu phiếu vải hay phiếu gạo không ạ, em đổi được ít, hay để em đưa qua?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







