Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Anh là đoàn trưởng, lại là sĩ quan trẻ tuổi có triển vọng nhất quân khu Hoa Đông, tương lai tươi sáng.
Cô gái này bị làm sao vậy, nóng lòng muốn cắt đứt quan hệ như thế?
“Lúc nãy em thấy gần đây có vài thôn, anh giúp em thuê một căn nhà được không? Tiền em tự trả, phần anh cứ cầm lại. Đợi khi nào hồ sơ ly hôn duyệt xong, mình ra ủy ban làm thủ tục.”
“Em... định sau này thế nào?” Tần Tư Dã hỏi.
“Em muốn tìm một thôn gần thành phố để nhập khẩu, chờ Thuận Ca tới tuổi đi học thì em cho nó học ở thành phố.”
Thời buổi này, phụ nữ đơn thân nuôi con dễ sống vậy sao?
Tần Tư Dã thấy cô nghĩ đơn giản quá: “Anh còn có việc, anh đi trước. Em cứ ở lại đây, mai chúng ta bình tĩnh lại rồi nói chuyện tiếp về con.”
Nói xong câu đó, Tần Tư Dã quay lưng rời đi, đóng cửa xong mới dựa vào tường trong hành lang châm điếu thuốc.
Con cũng có rồi còn ly hôn gì nữa!
“Người đó là bố ạ?” Thuận Ca chỉ ra cửa hỏi.
“Thuận Ca, đúng, đó là bố con. Bố là người tốt nhưng mẹ với bà đã phạm sai lầm. Mẹ sắp đưa con rời khỏi đây, sau này có thể sẽ không gặp lại bố nữa.”
“Con cũng có bố rồi sao?”
Cậu không còn là đứa trẻ bị gọi là con hoang nữa rồi!
“Con trai, xin lỗi con!” Người đàn ông đó căm ghét cô đến tận xương tủy, Cố Niệm cũng chẳng muốn sống kiểu phải ngửa mặt nhìn sắc mặt người khác. Cô ôm chặt con, vỗ nhẹ lưng dỗ dành.
Vì cô mà con trai vĩnh viễn không thể có một gia đình trọn vẹn như bao đứa trẻ khác.
Tần Tư Dã rời nhà khách, câu nói “con cũng có bố rồi” của Thuận Ca cứ vang lên mãi trong đầu anh.
Qua một đêm ở nhà khách, Cố Niệm đã thu dọn gọn gàng một bọc đồ, chỉ chờ Tần Tư Dã tới nói rõ ràng.
“Cốc cốc cốc.”
Cô mở cửa thì thấy Tần Tư Dã, liền khách sáo mời anh vào.
Thuận Ca đang chơi với con ếch thiếc, thấy có người liền buông đồ chơi, bò lùi xuống giường, tập trung nhìn Tần Tư Dã.
“Anh đã xin nhà ở gia đình, giờ đưa hai mẹ con em qua đó.” Sau một đêm suy nghĩ, Tần Tư Dã đưa ra quyết định trước mắt cứ sắp xếp chỗ ở cho mẹ con cô trong khu viện quân đội.
Chỉ cần cô chịu yên phận, chăm sóc con chu đáo, anh sẵn sàng gánh vác trách nhiệm của một người chồng, người bố.
“Nhà gia đình? Vậy chẳng phải là theo quân sao? Không được, em không đi!” Cố Niệm đáp rất dứt khoát.
“Em nhìn Thuận Ca mà xem, vừa nhỏ hơn so với bạn cùng lứa, lại còn gầy tong teo thế kia. Em thật sự nhẫn tâm để nó lớn lên trong môi trường chỉ có mẹ mà không có bố sao? Chuyện người lớn gây ra, không nên bắt trẻ con gánh hậu quả. Chúng ta không thể quá ích kỷ!”
“Anh hứa sẽ không giành con với em, thì em đi.”
Tần Tư Dã gật đầu cho qua, dù sao sau này là người một nhà cả, tranh gì nữa chứ.
Dù sao cũng phải tìm chỗ ở, so ra thì sống trong khu tập thể quân khu vẫn an toàn hơn mấy chỗ khác.
Còn về phần Tần Tư Dã, chỉ cần có chỗ ở, cô đảm bảo sẽ không can thiệp, không hỏi han, càng không bắt anh làm gì nữa.
Căn nhà gia thuộc vừa được phê duyệt là một sân nhỏ độc lập, bên trái có mảnh đất rộng tầm ba bốn phần, bên phải là hai cây táo, cạnh tường còn có dãy chuồng gà và giàn vịt, đi vào trong là mấy gian phòng, điều khiến Cố Niệm bất ngờ nhất là còn có cả phòng tắm và nhà vệ sinh riêng.
“Trước đây là Tham mưu trưởng ở, tháng trước điều đi rồi, đồ đạc vẫn còn nguyên, em xem còn thiếu gì, mai anh đưa em vào thành phố sắm thêm.”
“Để em xem đã, nếu dùng được thì cũng không cần mua thêm.” So với chỗ ở ở thôn Hạ Quang, nơi này như trời với đất, cách biệt không chỉ một trời một vực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










