Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

70, Mang Không Gian Dắt Con Đến Tìm Chồng Thủ Trưởng Ly Hôn Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Cô ấy đâu phải giữ khoảng cách, mà là không muốn dây dưa nhiều, sợ đến lúc ly hôn lại khó nói rõ ràng.

Cố Niệm bây giờ thật sự không còn như ba năm trước nữa, có khi đúng như cô nói, cô cũng là nạn nhân. Một cô gái mất đi sự trong trắng rồi có con, ngoài chuyện gả cho anh, cô chẳng còn lựa chọn nào khác.

“Mai mua ít trứng, thịt với vải đưa qua, sau đó cách vài ngày lại mang chút gạo tới cho mẹ con cô ấy.” Nếu thật sự cô biết điều, Tần Tư Dã nghĩ, sống thế này cũng không tệ.

Ít nhất có thể cho con trai một mái ấm đủ đầy.

Mấy hôm nữa tìm thời gian đưa hai mẹ con đi làm hộ khẩu cho Thuận Ca, tên Tần Nguyên Lãng nghe cũng hay.

Tiểu Lý tới báo Cố Niệm đi làm hộ khẩu, cô đang hấp bánh bao trong bếp: “Tiểu Lý đợi một lát, bánh bao sắp chín rồi, em mang về ăn cùng Đoàn trưởng nhé.”

Thời buổi này bột mì quý như vàng, Cố Niệm dùng một bát bột mì trộn với ba bát bột ngô, ủ được nửa chậu bột, nhân là bắp cải, thịt và miến, gói được hai nồi bánh bao.

Chín rồi, cô đưa cho Tiểu Lý một nồi đầy ụ.

Tần Tư Dã không ngờ Cố Niệm gửi nhiều bánh bao thế, mà vị lại ngon hơn đầu bếp nhà ăn làm, Tiểu Lý ăn liền năm cái mới dừng: “Đoàn trưởng, chị dâu tốt thật đấy!”

“Vợ anh không cần em khen!” Tần Tư Dã hiểu rõ trong lòng, Cố Niệm chỉ là muốn trả ơn, không có ý gì khác.

Hôm sau, Tần Tư Dã cố ý về nhà sớm, vừa bước vào sân đã ngửi thấy mùi cơm canh thơm lừng, còn nghe giọng con trai ê a đọc thơ.

“Thuận Ca, câu cuối đọc lại lần nữa, phát âm chưa rõ.” Giọng Cố Niệm vọng ra từ phía bếp.

“Dã hỏa thiêu bất tận... Xuân phong xuy hựu sinh. Con đọc xong rồi. Bố bao giờ mới về vậy?”

"Bố về rồi!"

Thuận Ca sải đôi chân ngắn cũn chạy tới, nhưng khi chỉ còn cách Tần Tư Dã ba mét thì phanh gấp lại. Vừa rồi vì vui quá nên cậu bé lỡ miệng gọi bố, không biết bố có giận không nữa.

Cậu nhóc cứ liên tục túm vạt áo, lo lắng ngẩng đầu lên nhìn. Tần Tư Dã ngồi xổm xuống để tầm mắt ngang bằng với con trai: "Thuận biết đọc thơ rồi à? Đọc hay lắm."

Ánh mắt Thuận Ca lập tức sáng rực lên, cậu bé lấy hết can đảm nói: "Bố ơi, Thuận biết đọc nhiều thơ lắm!"

Được khen ngợi, Thuận Ca đọc một mạch năm sáu bài thơ cổ.

"Được rồi, mau vào ăn sáng thôi! Đoàn trưởng Tần, anh đã ăn sáng chưa? Hay là cùng ăn luôn?" Cố Niệm thề rằng cô chỉ khách sáo một câu thôi, chứ chẳng hề có ý định giữ anh lại ăn cơm thật.

"Được!"

Sao lại không làm theo kịch bản thế này? Cố Niệm tự vỗ nhẹ vào miệng mình một cái, tự nhủ sau này không được nói lung tung nữa. Thôi thì hôm nay coi như cảm ơn anh đã giúp con trai nhập hộ khẩu vậy.

Bữa sáng có cháo kê ăn kèm bánh áp chảo bột ngô, thêm một đĩa dưa muối nhỏ do cô tự trộn. Tần Tư Dã húp hai bát cháo, ăn hết bốn cái bánh áp chảo, mãi đến khi Tiểu Lý gọi báo đến giờ xuất phát thì anh mới buông bát đũa.

Ăn uống no nê, anh quan sát xung quanh. Sân viện được quét tước cực kỳ sạch sẽ, đồ đạc trong nhà sắp xếp ngăn nắp đâu ra đấy, củi lửa trước cửa bếp cũng được xếp gọn gàng thẳng tắp, ngay cả bệ cửa sổ cũng có thêm hai chậu hoa nhỏ.

Tần Tư Dã đưa bàn tay to lớn về phía con trai. Thuận Ca quay đầu nhìn Cố Niệm một cái, thấy mẹ không giận mới dám đưa bàn tay nhỏ xíu ra.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc