Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

70, Mang Không Gian Dắt Con Đến Tìm Chồng Thủ Trưởng Ly Hôn Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Trước khi đến nhà khách, Tần Tư Dã đã nghĩ ra đủ tình huống có thể xảy ra nhưng hoàn toàn không ngờ chỉ ngủ một đêm đó mà Cố Niệm lại có thể sinh ra một đứa con!

Đối mặt với nhân vật nhỏ đột ngột xuất hiện này, anh cũng không biết phải xử lý thế nào.

“Chuyện trước kia là anh nợ em. Đây là 780 tệ anh gửi về mấy năm qua, em trả lại anh hết.

Anh muốn ly hôn lúc nào cũng được, em phối hợp đầy đủ. Em chỉ có một yêu cầu, quyền nuôi Thuận Ca phải thuộc về em.”

“Nó tên là Thuận Ca?”

Tần Tư Dã không đáp lại chuyện ly hôn, rõ ràng khi nghe Cố Niệm nhắc đến việc chia tay, lẽ ra anh phải nhẹ cả người nhưng giờ lòng lại nặng nề.

Nếu không có con thì mọi chuyện dễ xử lý hơn, chia cho Cố Niệm ít tiền rồi đường ai nấy đi, dứt điểm rõ ràng.

Nhưng giờ con cũng lớn thế này rồi, ly hôn thì đứa nhỏ phải làm sao?

Chưa từng gặp tình huống nào rối rắm thế này nên Tần Tư Dã im lặng một lúc: “Đứa trẻ có tên khai sinh chưa? Đã đăng ký hộ khẩu chưa?”

“Chưa. Nếu anh không muốn nó mang họ Tần thì theo họ em cũng được, đã đặt tên là Cố Nguyên Lãng.”

Con anh sao có thể mang họ người khác chứ?

Cố Niệm ôm chặt con vào lòng: “Nó là đứa em vất vả hai ngày một đêm, suýt mất mạng mới sinh ra được. Cũng là do em một tay chăm bẵm từng ngày khôn lớn. Em sẽ không giao nó cho bất kỳ ai, hơn nữa, sau này anh sẽ kết hôn, em không muốn con mình phải sống với mẹ kế.”

“Em định không kết hôn nữa à?”

Cố Niệm lắc đầu: “Bị tính kế một lần, đánh đổi cả đời là quá đủ rồi.”

“Em nghĩ năm đó là anh giăng bẫy em?” Tần Tư Dã nghiến răng hỏi.

“Em kể không phải để than thở. Năm đó là bác gái gài bẫy anh với em. Lúc đó em còn nhỏ, đâu có đủ can đảm phản kháng. Em biết anh hận em, hận cả nhà bác nhưng em chỉ muốn nói, em cũng là nạn nhân của chuyện năm xưa.”

“Vậy sao em lại nghĩ đến chuyện tìm anh?” Giọng Tần Tư Dã không tự chủ dịu đi.

“Gần đây em bị ốm nặng, bác gái định bảo anh họ mang em xuống núi cho sói ăn. Ai ngờ anh họ em xui xẻo, tự mình rơi xuống núi, bị thương nặng, đến giờ chưa rõ sống chết...”

“Em chẳng dám ở lại cái nhà đó nữa bèn nhờ đội trưởng đưa em ra huyện, bắt tàu lên đây tìm anh. Em mang theo giấy đăng ký kết hôn, anh nộp đơn ly hôn đi, em ký tên rồi đưa con rời khỏi đây, đảm bảo không làm phiền anh nữa.”

Cố Niệm đã sống lại vào thời điểm đó, cô không chỉ khiến anh họ rơi xuống vực mà còn cầm hết toàn bộ tiền trong nhà bác mình, tổng cộng hơn 1200 tệ.

Hơn một nửa trong đó là tiền Tần Tư Dã gửi về suốt ba năm qua, số còn lại do bác gái tích cóp được.

Suốt mấy năm nay, cô dậy trước cả gà, ngủ muộn hơn trâu, coi như số tiền đó là phần đền bù.

Lần đầu Tần Tư Dã gặp kiểu phụ nữ sốt sắng đòi ly hôn như vậy, trong lòng cứ như bị đổ một nồi ngũ vị hương, chua cay ngọt đắng lẫn lộn.

“Ly hôn đâu dễ thế, phải xét duyệt rồi còn cử người về thôn Hạ Quang xác minh, ít nhất hai ba tháng mới xong.”

Lâu vậy sao... Cố Niệm bắt đầu thấy nản.

Cô còn muốn sớm đưa con rời khỏi đây, bắt đầu cuộc sống mới.

Tần Tư Dã vốn đã ấm ức, giờ nghe kế hoạch của Cố Niệm thì càng bức bối hơn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc