Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

70, Mang Không Gian Dắt Con Đến Tìm Chồng Thủ Trưởng Ly Hôn Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

“Gặp mặt rồi tính.”

Tần Tư Dã thuộc kiểu người ít nói nhưng cực kỳ quyết đoán, sắc mặt anh chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào.

“Dù giao cho cậu toàn quyền xử lý nhưng cũng phải chú ý đến ảnh hưởng. Đây là quân đội, nhiều người đang dõi theo cậu, nhất định phải giảm thiểu rắc rối xuống mức thấp nhất.”

“Rõ!” Đến một tiếng “vợ” Tần Tư Dã còn chẳng muốn gọi, chỉ cần nghĩ tới cái đêm nhục nhã đó là anh liền thấy khó chịu.

Mục Viễn Chinh cũng chỉ biết thở dài.

Một người lính tốt như vậy, sao lại vướng phải chuyện phiền lòng thế chứ?

Năm đó Tần Tư Dã dẫn đội truy bắt tội phạm, đến bờ sông thôn Hạ Quang thì bị kẻ xấu giơ súng định bắn.

Vì sợ cô gái đang giặt đồ ở đó là Cố Niệm bị thương, anh lập tức ôm cô lăn xuống sông.

Đúng lúc ấy, Mao Tú Nga trông thấy. Bà ta bám lấy Tần Tư Dã không cho đi, nhất định bắt anh chịu trách nhiệm. Tên tội phạm cũng thừa cơ bỏ trốn.

Ban đầu Tần Tư Dã đồng ý trả tiền nhưng Mao Tú Nga đòi nhiều hơn, bắt anh ngủ lại một đêm để thương lượng tiếp.

Đêm đó, họ cho hai người uống nước có pha thuốc. Sáng hôm sau, Tần Tư Dã biết mình bị gài, chỉ còn cách viết báo cáo xin quân đội cấp giấy chứng nhận kết hôn.

Anh hận nhà họ Cố vong ân phụ nghĩa, càng hận sự mưu mô tính toán của họ.

Gửi báo cáo xong, anh lập tức rời khỏi, giấy đăng ký kết hôn do trưởng thôn dẫn Cố Niệm đi làm.

Ba năm nay, ngoài việc gửi 25 tệ mỗi tháng thì Tần Tư Dã chưa từng viết cho Cố Niệm một lá thư nào.

Mao Tú Nga chỉ nghĩ đến tiền, hoàn toàn mặc kệ sống chết của người khác.

Cố Niệm mang thai rồi sinh con, Tần Tư Dã ở quân đội hoàn toàn không hề hay biết.

Sáng sớm hôm sau, Cố Niệm dắt con đi cắt tóc, cho cậu bé mặc một bộ đồ xanh đậm, thời tiết đã se lạnh nên còn đội thêm mũ len xù, trông đáng yêu và rất ngoan ngoãn.

“Từ giờ chúng ta sẽ sống cho ra hồn, ăn ngon mặc đẹp, không bao giờ quay về thôn Hạ Quang chịu ấm ức nữa!” Cố Niệm vừa dỗ con vừa tự cổ vũ chính mình.

Đứng ở cửa, Tần Tư Dã không khỏi cau mày.

Xem ra người phụ nữ này muốn theo quân lại còn mơ mộng ăn ngon mặc đẹp, đúng là có lòng tham không đáy!

Anh hít sâu một hơi, gõ cửa phòng.

Cửa vừa mở, hai người đối diện nhau.

Tần Tư Dã trông chẳng khác ba năm trước là bao, cao hơn mét tám, lông mày rậm, sống mũi cao, môi mỏng, khoác quân phục vào mang khí chất áp đảo.

Anh không còn ấn tượng gì với Cố Niệm nữa. Cứ tưởng sẽ thấy một người phụ nữ quê mùa lôi thôi, ai ngờ đối phương lại ăn mặc gọn gàng sạch sẽ.

“Mẹ ơi!”

Thuận Ca ôm lấy chân Cố Niệm, ló đầu ra nghiêng đầu nhìn Tần Tư Dã.

“Đứa trẻ này là ai? Cô đã lấy người khác rồi à?”

Hôn nhân giữa hai người là hôn nhân quân đội đấy! Cô ngốc này dám coi thường pháp luật, muốn ngồi tù à?

Người tỉnh táo bình thường, ai mà dám phá hôn nhân quân đội cơ chứ?

Cố Niệm không nhịn được trợn mắt, bế con trai lên đối diện với Tần Tư Dã: “Anh có từng nghĩ đến khả năng thằng bé này là con anh không?”

Thuận Ca lè lưỡi trêu bố ruột một cái.

“Cái gì?”

Tần Tư Dã lập tức giật lấy đứa trẻ, chăm chú nhìn nó cả một phút đồng hồ.

Thằng bé ưỡn thẳng cổ đối mặt không chút sợ hãi, hai đôi mắt to tròn nhìn nhau chằm chằm, chẳng ai chịu nhường ai trước.

Đúng là con trai anh, cứng đầu còn hơn lính dưới quyền, gan cũng không phải dạng vừa!

“Anh dọa con rồi, trả Thuận Ca cho em. Yên tâm, em sẽ không dùng thằng bé để uy hiếp anh đâu!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc