Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Đồng chí, tôi tên là Cố Niệm, đưa con đến tìm Tần Tư Dã, tôi là người nhà của anh ấy.”
Bên ngoài cổng khu quân đội có một người phụ nữ mặc bộ đồ chắp vá với sắc mặt vàng vọt, trong lòng ôm một bé trai gầy gò.
Sau khi xác minh không sai, chiến sĩ gác cổng lập tức đứng nghiêm giơ tay chào.
“Hiện tại đoàn trưởng vẫn đang trong doanh trại, chưa thể về ngay. Tôi sẽ đưa cô và cháu tới nhà khách trước nhé.”
“Làm phiền đồng chí rồi.”
Cố Niệm dúi cho anh chiến sĩ một nắm táo, ôm con đi theo vào trong nhà khách.
Nhà khách của quân khu sạch sẽ, gọn gàng, có đầy đủ nhà ăn và nhà tắm. Cố Niệm lấy một chậu nước, chuẩn bị tắm cho con trai.
“Thuận Ca ngoan, tắm xong ăn chút gì đó rồi đi ngủ nhé.”
“Bao giờ bố mới đến? Thuận Ca nhớ bố lắm!” Mấy đứa trẻ khác đều có bố, chỉ mình cậu bị người ta mắng là con hoang không cha.
“Không lâu nữa đâu, sắp gặp rồi.”
Người đàn ông đó đã không đoái hoài gì tới mẹ con cô ba năm rồi, có khi chẳng còn nhớ nổi tên cô nữa.
Cố Niệm cười khổ, khóe môi nhếch lên chua chát. Sống lại một đời, cô cũng đã hiểu ra dưa hái ép chẳng ngọt, cô không cần nữa!
Nghe nói sắp được gặp bố, Thuận Ca không buồn ngủ nổi, ánh mắt cậu bé lấp lánh như thủy tinh ngũ sắc, hàng mi cong cong khẽ chớp, nhẹ nhàng quét đi màn sương trong lòng Cố Niệm.
Phải vất vả lắm mới dỗ được Thuận Ca ngủ, Cố Niệm vuốt sợi dây đỏ buộc chiếc nhẫn ngọc trên cổ.
Đây là vật duy nhất ông bà để lại cho cô. Đời trước, sau khi rời khỏi thôn Hạ Quang thì cô tình cờ phát hiện không gian trong nhẫn, mỗi ngày đăng nhập hoàn thành nhiệm vụ là có thể tích trữ lương thực, trái cây để đổi lấy đủ loại vật phẩm.
Lúc này cô mở không gian ra, phát hiện nó đã nâng cấp!
Diện tích đất và núi tăng gấp đôi, từ giờ không chỉ có thể đổi vật phẩm thời kỳ thập niên 70 mà còn có thể điều chỉnh linh hoạt ± 20 năm.
Nói cách khác, cô có thể lấy được cả đồ ở thời thập niên 60 lẫn 80.
Tốt quá! Cô nhớ đời trước tới thập niên 80 đã có ti vi, máy giặt và máy cassette rồi.
Chỉ cần chăm chỉ, chắc chắn cô có thể sở hữu mấy thứ quý giá đó trước người khác, cải thiện cuộc sống của hai mẹ con.
Miễn là không thay đổi tiến trình lịch sử, chỉ cần làm những việc có lợi cho xã hội và nhân dân, còn có thể tích điểm kỹ năng đặc biệt để đổi lấy năng lực mong muốn.
Nhân dịp không gian nâng cấp, hiện giờ Cố Niệm được rút thăm chọn một kỹ năng đặc biệt.
Trước mắt có một vòng quay hiện ra, trên đó có các lựa chọn: Nấu ăn, may vá, làm đẹp, làm bánh, trồng trọt - chăn nuôi và y thuật. Cố Niệm xoay vòng quay, kim dừng lại ở kỹ năng trồng trọt - chăn nuôi.
Từ nay mỗi ngày cô được vào không gian một tiếng để học kỹ thuật trồng trọt - chăn nuôi.
Cô chọn hai bộ quần áo mang hơi hướng thời đại cho mình và con trai rồi vào không gian học.
Bên kia, Lữ đoàn trưởng Mục Viễn Chinh vừa nhận được tin báo thì lập tức cho gọi Tần Tư Dã tới văn phòng.
“Tần Tư Dã có mặt!”
Tần Tư Dã mặc quân phục đứng thẳng tắp, ngũ quan tuấn tú đang đứng trước cửa.
“Có người từ thôn Hạ Quang tới, là nữ đồng chí họ Cố kia.”
Tần Tư Dã phải nghĩ một lúc mới nhớ ra người mà lữ đoàn trưởng nói đến là người vợ hai ba năm không liên lạc, đến họ của cô anh cũng quên mất rồi.
“Cậu tính xử lý thế nào?” Tần Tư Dã ưu tú như vậy, tiền đồ rộng mở, tuyệt đối không thể để lý lịch có vết nhơ.
Mục Viễn Chinh là lính do ông nội Tần Tư Dã đào tạo, ông luôn coi Tần Tư Dã như người thân trong nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







