Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trước khi đi, Cố Niệm lấy ra một túi kẹo hoa quả hình múi quýt nặng nửa cân tặng cho lũ trẻ nhà họ Vương.
Ăn xong cơm trưa, Cố Niệm bắt tay vào dọn dẹp chiếc giường. Sau khi cọ rửa vài lần, cuối cùng nó cũng lộ ra màu gỗ ban đầu. Cô dặm lại sơn ở vài chỗ, mài giũa lại những chỗ sần sùi, hì hục sửa sang lau chùi cả buổi chiều, chiếc giường trông đã thuận mắt hơn hẳn.
"Chị dâu kiếm đâu ra chiếc giường này thế ạ?" Tiểu Lý có chút suy sụp.
Cậu ta đã mạo hiểm bị đoàn trưởng phê bình để làm hỏng chiếc giường đơn, không ngờ Cố Niệm lại hành động nhanh chóng đến vậy, chưa đầy một ngày đã kiếm được một chiếc giường khác mang về.
Chiếc giường này trông rất chắc chắn, muốn phá hỏng nó lần nữa e là không dễ dàng gì.
"Tôi đi cùng chị Phùng sang thôn bên cạnh đổi về đấy. Giường này làm bằng gỗ hồng tùng hẳn hoi, mất cả buổi chiều mới sửa sang xong, trông cũng được đấy chứ!"
Đoàn trưởng đúng là đoàn trưởng, không chỉ huấn luyện lính tráng giỏi, mà ngay cả chuyện tình cảm vợ chồng cũng độc đáo khác người, ngay khoảnh khắc này Tiểu Lý bỗng dưng cũng muốn lấy vợ.
"Tối nay chắc chưa ngủ được giường này đâu, mới quét sơn nên chưa khô hẳn đâu!" Tiểu Lý muốn tự khen mình thông minh quá đi mất, đoàn trưởng ơi, vì để hai vợ chồng anh chị được ở chung với nhau mà em đã phải vắt kiệt cả óc rồi đây này.
Xem ra tối nay việc bảo Tần Tư Dã về phòng Tây ngủ là không thể nào rồi. Cố Niệm lập tức xìu xuống, tối nay lại không thể vào không gian được nữa. Tần Tư Dã là quân nhân, nếu bị anh phát hiện cô biến mất thì chẳng biết giải thích thế nào.
Vốn dĩ Tần Tư Dã định ngủ tạm trên ghế ở phòng ngoài một đêm, nhưng Thuận Ca cứ quấn lấy anh đòi ngủ với bố, Tần Tư Dã đành quay sang nhìn Cố Niệm.
"Cái giường sưởi ở phòng Đông rộng như thế, anh cứ đưa Thuận Ca vào đó ngủ đi!"
Con trai đúng là đồ phản bội mà. Cố Niệm dọn đồ của mình xuống cuối giường, nhường đầu giường ấm áp cho hai bố con. Mấy luống rau cũng đến lúc phải tưới nước rồi, Cố Niệm xách chiếc bình tưới tự chế đi vào bếp. Vừa nấu cơm vừa tưới nước, mất hơn nửa tiếng đồng hồ cô đã làm xong một món gà rừng hầm nấm và một bát canh trứng.
"Có thịt này, mẹ ăn đi, bố ăn đi!" Thuận Ca đứng trên ghế, gắp thức ăn cho bố mẹ trước, cuối cùng mới gắp một miếng thịt bỏ vào bát của mình.
"Mấy thôn gần đây thường xuyên có người dân lên núi săn bắn, em dùng cái gì để đổi với họ thế?"
"Lần này là em bỏ tiền ra mua, đợi khi nào rau em trồng thu hoạch được thì sẽ mang đi đổi lấy thịt rừng với họ. Em làm như vậy chắc chắn không ảnh hưởng gì đến anh chứ?"
"Không đâu, em có lấy không đồ của họ đâu mà sợ. Sổ lương chẳng phải đang ở chỗ em sao, tiền chi tiêu cho cái gia đình nhỏ này cũng đủ rồi, con còn nhỏ chưa cần tiết kiệm làm gì, hai mẹ con cứ tẩm bổ cho khỏe mạnh trước đã."
Cố Niệm không lên tiếng, đôi đũa trong bát cứ gẩy qua gẩy lại, dường như có điều gì đó đang chệch khỏi quỹ đạo ban đầu. Tình hình hiện tại, nhất là việc con trai ngày càng quấn quýt Tần Tư Dã, khiến cô vừa bối rối vừa hoang mang.
Cô chỉ đành tự nhủ đi đến đâu hay đến đó vậy. Hiện tại tình hình bên ngoài rất loạn, cô có rời khỏi quân khu cũng không thể buôn bán kiếm tiền được, hơn nữa bên ngoài cũng chẳng an toàn. Bây giờ đang là lúc đấu tố dữ dội nhất, chắc chắn là không có nơi nào an toàn hơn ở đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







