Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

70, Mang Không Gian Dắt Con Đến Tìm Chồng Thủ Trưởng Ly Hôn Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Ăn cơm xong, Tần Tư Dã chủ động dọn bàn. Lúc vào bếp, anh còn đặc biệt ngó qua mấy luống rau, giờ đã có thể nhìn hình dáng mà phân biệt được đâu là hành lá, đâu là cải thìa rồi.

"Anh tìm được một dãy nhà bỏ trống, ngày mai anh bảo Tiểu Lý đưa em đi xem thử. Dù không trồng được gì khác thì trồng ít hẹ tươi để Tết này gói sủi cảo cho mọi người ăn cũng tốt."

"Lính của anh có ai biết làm mộc không? Tìm thêm ít gỗ nữa, nhà chỉ cần không dột mưa tuyết, kín gió là dùng được. Tốt nhất là phải có cửa sổ để khi nhiệt độ cao quá thì mở ra cho thoáng. Ngoài ra cần chuẩn bị thêm mấy cái lò sưởi, mỗi gian phòng ít nhất phải có một cái, lại còn phải có người trông coi thường xuyên, nhiệt độ thấp quá thì rau chết cóng, mà cao quá thì lại bị thối rễ."

Không ngờ trồng rau mà cũng lắm công phu đến thế. Tần Tư Dã không hề nghi ngờ khả năng của Cố Niệm, trước đây cô sống ở quê nên biết trồng rau cũng là chuyện bình thường.

Hai người nói chuyện một lúc thì Thuận Ca chạy lại tìm Tần Tư Dã, thằng bé muốn bố đưa đi dạo một vòng.

"Bên ngoài trời tối rồi, vừa lạnh vừa tối om, để mai hẵng đi chơi được không con?"

"Nhưng ban ngày bố có ở nhà đâu ạ!"

“Mặc cho con nhiều áo một chút, anh đưa thằng bé đi dạo một vòng coi như tiêu cơm, em ngủ trước đi. Anh ở quân đội ngủ giường quen rồi, không quen nằm đầu giường sưởi, đổi lại đi!”

“Được!”

Đợi hai bố con đi dạo quay về, Cố Niệm đã cởi áo khoác chui vào chăn, đang lật xem một cuốn sách nhỏ về nuôi lợn. Nhìn thấy con trai, Cố Niệm định ngồi dậy mặc quần áo đưa con đi rửa mặt mũi, nhưng Tần Tư Dã bảo cô cứ nằm đó, rồi tự mình đi lấy nước để hai bố con rửa mặt rửa chân rồi leo lên giường sưởi.

“Mẹ ơi mẹ lại đây, ba người chúng ta đắp chung một chăn.”

Cố Niệm giả chết, quay lưng lại không chịu trả lời, cũng chẳng biết nên trả lời con trai thế nào.

“Thuận Ca đừng quậy, mẹ buồn ngủ nên ngủ rồi, qua đây ngủ với bố.”

Đợi đến khi Cố Niệm mở mắt ra thì Tần Tư Dã đã đi chạy bộ buổi sáng. Cô hôn lên khuôn mặt nhỏ của con trai một cái rồi mặc quần áo đi làm bữa sáng. Sáng nay luộc ba quả trứng gà, nấu chút cháo gạo cao lương, thái ít dưa muối, còn pha thêm ba bát sữa mạch nha. Những lúc Tần Tư Dã không ở nhà, hai mẹ con cô thường uống sữa bò.

Tần Tư Dã tập luyện trở về thì gặp Phùng Kiến Thiết và Cán sự Cố ở cửa, ba người trò chuyện về việc huấn luyện tân binh. Cánh cổng lớn bị đẩy ra, Thuận Ca đội chiếc mũ nhỏ lông xù thò đầu ra: “Bố ơi, con nghe thấy tiếng bố nói chuyện nè!”

“Thằng nhóc này, cháu chỉ nghe thấy tiếng bố thôi à, không nghe thấy tiếng bác nói sao? Đoàn trưởng Tần, con trai cậu trông giống hệt con gái, đứa sau chắc chắn sẽ sinh được con gái. Cậu và em dâu cố gắng lên, nếu sinh con gái thì gả cho nhà tôi làm con dâu nhé!” Phùng Kiến Thiết nhấc bổng Thuận Ca lên quá đầu.

Thằng bé chẳng những không sợ hãi mà còn cười khanh khách không ngừng.

“Lão Phùng, con trai anh lớn tướng rồi, muốn làm thông gia thì cũng phải chọn Đôn Tử nhà tôi chứ. Với cái sức ‘giày vò’ này của Đoàn trưởng Tần, chắc chắn sẽ sớm có tin vui thôi.” Giường cũng bị làm cho sập rồi, đủ thấy Đoàn trưởng Tần nỗ lực thế nào.

“Tôi giày vò cái gì chứ?”

“Còn không thừa nhận, giường nhà cậu sao lại sập? Cậu đừng có nói là nó tự nhiên sập xuống nhé, nếu không phải buổi tối hoạt động quá mạnh thì sao nó sập được?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc