Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

7 năm 1 tình yêu Chương 3: Cố Gắng Quên

Cài Đặt

Chương 3: Cố Gắng Quên

Tôi về nhà, lại lao vào làm việc. Thế nhưng dù có cố gắng thế nào tôi cũng không thể xoá đi hình ảnh anh lúc ấy. Thiệu Tuấn bây giờ so với ngày xưa càng bảnh trai hơn bội phần, gương mặt anh sớm đã thiếu đi nụ cười.

Tôi vẫn nhớ y nguyên ngày anh xoa đầu tôi trong lớp học, thiếu niên rực rỡ với nụ cười ấm áp.

Nhớ nụ cười rạng rỡ của anh dưới ánh nắng chiều tàn. Vẻ đẹp thời niên thiếu làm tôi dao động bây giờ tôi lại lần nữa xao xuyến vì anh.

Anh vẫn chưa rời khỏi thành phố này. Có lẽ anh vẫn lưu luyến chuyện của chúng tôi. Theo như quyển sách tôi đọc trong mơ, sau khi tôi chết được 4 năm thì anh và cô gái kia sẽ gặp nhau. Trong nửa năm tiếp theo liên tục là những tương tác của hai người. Cuối cùng, vào ngày kỉ niệm 5 năm của công ty anh, họ đã chính thức bên nhau.

Lần đầu tiên, tôi lên mạng tìm kiếm tên anh. Ngay lập tức, cái tên Trương Thiệu Tuấn xuất hiện trước mắt tôi. Anh trong bộ vest bảnh bao, mái tóc vuốt ngược lên cùng cơ thể vạm vỡ khiến tôi đỏ mặt.

Tôi biết bây giờ anh đã trở thành chủ tịch của một công ty máy tính lớn trong nước, đúng với chuyên ngành khi xưa anh vẫn học. Họ nói anh ấy là người chung thuỷ, bao lâu vẫn luôn ôm lấy người cũ đã ra đi mãi mãi. Tim tôi nhói lên, anh vẫn luôn yêu tôi, ngay cả khi tôi không còn trên đời.

Tắt máy tính, tôi vắt tay lên trán rồi thở dài. Tình cảm lớn quá tôi không thể một hai câu nói bỏ là bỏ. Suốt 7 năm, cách tôi chọn chỉ có là trốn chạy, trốn khỏi thứ tình cảm lớn dần trong tôi. Khi gặp lại anh, tôi suýt nữa đã phá vỡ tất cả.

Nghĩ vẩn vơ cuối cùng tôi ngủ quên mất. Suốt 1 tuần tôi luôn trốn trong nhà. Tôi sợ khi tôi ra đường tôi sẽ đụng phải anh. Hoan Chi ngày nào cũng chăm chỉ đi làm. Cô ấy cũng nhận được công việc yêu thích là kế toán ở một ngân hàng lớn trong nước. Từ bé cô ấy luôn muốn theo đuổi ngành này nên đến khi sang Mỹ cũng không ngừng học hỏi.

Thật lòng tôi hi vọng cô ấy có thể tiếp tục trên con đường mà cô ấy muốn. Dù sao ở tuổi 25, cô ấy nên được tự do rồi.

Hôm nay tôi không thể nằm dài ở nhà vì phải lên công ty để kí kết và gặp quản lí. Nếu lần này tôi có thể hoàn thành được hợp đồng thì tôi sẽ trở thành giám đốc của chi nhánh H ở trong nước.

Từ sáng sớm, tôi đã dậy sớm để tuốt tát lại nhan sắc. Đứng trước gương, tôi thấy bản thân trở nên xinh đẹp gấp bội phần, nước da trắng minh màng cùng ngũ quan sắp xếp tinh tế với mái tóc màu nâu xoăn sóng khiến tôi càng thêm tươi tắn.

Trước đây tôi cũng như thế này, nhưng mộc mạc hơn. Anh yêu tôi vì tôi luôn rạng rỡ và đơn thuần như vậy. Đến bây giờ, có lẽ tình cảm của anh cũng nên mai một đi dần rồi.

Tôi lắc đầu không cho phép mình suy nghĩ quá sâu. Với chiếc túi sách tôi nhanh chóng ra ngoài. Thế nhưng tôi không bao giờ nghĩ định mệnh lại một lần nữa trêu đùa tôi và anh.

Đến nơi làm, ở thị trường trong nước, tuy công ty có chỗ làm việc khá khang trang nhưng thực trạng hiện đang rất tuột dốc vì không có nhiều khách hàng. Lần này tôi phải lấy được hợp đồng với công ty DN lớn trong nước thì mới có cách để vực lên.

Hôm nay chính là ngày kí kết đó.

Tôi cùng trợ lý tạm thời đến trước cửa phòng họp, vừa đẩy cửa vào, thân người đàn ông vạm vỡ ngồi đó. Là anh, nhìn thấy anh, tôi thấy trái tim mình mất một nhịp rồi liên tục dồn dập khiến tôi khó thở. Tôi không biết mình có giữ được bình tĩnh không nữa, tôi nhớ anh, vẫn luôn yêu anh. Bây giờ anh rất gần nhưng tôi không thể chạm vào.

Anh nhìn thấy tôi cũng ngỡ ngàng, anh đột ngột đứng dậy, đôi mắt nâu sâu hút không giấu được sự giao động. Trước khi tôi kịp phản ứng anh đã đến cạnh ôm chầm lấy tôi. Lực đạo anh siết chặt lấy tôi trong lòng, hơi ấm nam tính tôi cảm nhận được rõ rệt. Tôi muốn yếu lòng nhưng chợt nhớ lại hình ảnh anh gầy guộc dần chết đi với tình yêu mãnh liệt. Tôi lại thấy sợ.

Tình yêu tôi và anh từng tôn thờ nhất, từng đẹp đẽ nhưng cuối cùng cũng là do tôi và anh tình cảm này mới chết đi. Thôi thì, cứ để nó sống âm thầm trong tôi và cả anh như thế này.

Đằng sau lưng anh, tôi thấy một cô gái với mái tóc dài màu nâu, gương mặt xinh xắn ngây thơ. Cô ấy giống tôi ngày xưa quá, nhưng tôi biết, cô ấy chính là tình yêu tương lai của anh, là hạnh phúc mới của anh.

Tôi đứng chết trân, hít một hơi lấy lại bình tĩnh, nhẹ nhàng nói.

Xin lỗi, giám đốc Trương. Công ty anh thường chào hỏi theo cách này sao? Giọng tôi vang lên đầy bình tĩnh và lạnh lùng. Cơ thể anh khẽ run lên, anh ngay lập tức lùi ra xa nhìn tôi. Đôi mắt ấy vẫn ẩn chứa nỗi niềm không thể đoán ra. Anh hơi gượng, khẽ siết nhẹ bàn tay, giọng nói ấm áp bao lâu tôi vẫn mong chờ được nghe, nó vẫn thân quen như ngày nào.

Xin lỗi cô Lucy, do cô giống một người rất quan trọng với tôi, nên tôi có hơi..

Không sao, mời anh ngồi, chúng ta bàn chuyện hợp tác.

Tôi và anh ngồi đối diện nhau. Gạt chuyện tình cảm sang một bên, tôi lật mở hồ sơ, dựa vào slide trình chiếu để thuyết phục anh rất chuyên nghiệp. Thế nhưng trong đáy mắt anh luôn là sự lơ đễnh, đến khi tôi đã nói xong anh vẫn im lặng.

Cô gái ngây thơ bên cạnh khẽ vỗ vai anh, thì thầm.

Giám đốc, anh cần trả lời cô Lucy. Tôi khẽ liếc cô ấy, gương mặt vẫn bình thản mỉm cười nhìn anh. Thiệu Tuấn thoáng giật mình, anh chỉ ừ một tiếng rồi kí kết hợp đồng. Dễ dàng tôi có thể cứu được công ty này, có lẽ là do tôi lợi dụng tình cảm của anh. Nếu là người khác, tôi sớm đã thất bại.

Lúc tôi định rời đi thì anh đột nhiên lên tiếng.

Cô Lucy, có thể ở lại nói chuyện riêng một chút không? Tôi khựng người, tay cầm hợp đồng cơ hồ run lên. Tôi không biết bản thân có thể đối diện một mình với anh được hay không. Hơn ai hết, tôi sợ bản thân sẽ buột miệng làm lộ chuyện gì đó.

Tôi thừa nhận tôi hèn nhát, tôi chọn trốn chạy chứ không đối diện với anh. Tôi yêu nhưng tôi không dám nói.

Tôi lấy trong ngăn kéo ra một sợi lắc vàng, tôi thiết kế một con hạc nhỏ được tô màu bằng những viên kim cương xanh lục độc nhất. Mặt sau của viên đá tôi chỉ khắc một chữ T. Đây là thiết kế tôi làm cho riêng anh, tôi ước bản thân có thể tặng anh một lần.

Nhìn vào nó tôi tưởng tượng không biết bao nhiêu lần cảm xúc của anh khi nhận được nó. Ôm lấy hạnh phúc nhỏ bé ấy mà tự xoa dịu chính mình.

Sau ngày hôm đó tôi không gặp lại anh, bản thân cũng bận rộn tập trung vào việc ra mắt sản phẩm mới. Tôi bắt buộc làm việc từ sáng sớm đến tối khuya, ngay cả thời gian cho việc trở về nhà.

Suốt nửa tháng tiếp theo, tôi thiết kế được hơn 10 bản vẽ, tất cả đều dồn hết tâm lực của mình vào, thể hiện được màu sắc của công ty tôi và cả công ty anh. Sự hợp tác lần này là phát súng cuối cùng để cứu lấy công ty ở trong nước.

Đến gần kề ngày ra mắt, tôi lại gặp anh.

Thiệu Tuấn vẫn trong bộ vest đen, bộ dạng vô cùng nghiêm chỉnh ngồi trong phòng làm việc. Hôm nay là buổi họp mặt riêng hai công ty, có rất nhiều người đến đây.

Tôi và anh ngồi hai đầu bàn dài. Ánh mắt anh dường như luôn dừng lại trên người tôi. Việc này làm tôi cảm thấy như có một án treo trên người mình, mỗi một giây đều cảm thấy khó thở đến vô cùng.

Cuộc họp trôi qua, chúng tôi đều khá hài lòng về lợi ích đôi bên đem lại. Sau khi bắt tay với anh xong, tôi vốn dĩ lại muốn trốn chạy. Lần này Thiệu Tuấn không buông tay tôi, anh nhìn thẳng vào tôi, đứng trước nhiều người.

Tôi có thể nói chuyện riêng với cô Lucy không?

Tôi ái ngại nhìn xung quanh, tay không thể rút cũng không thể tỏ ra bối rối trước nhiều người thế này. Cuối cùng tôi chỉ đành gật đầu, mỉm cười gượng gạo đồng ý.

Ngồi trước cốc matcha latte yêu thích của mình tôi cũng không thể ổn hơn. Anh nhàn nhã nhấp một ngụm cà phê, từ nãy đến giờ đều không nói gì. Đến khi tôi không chịu được nữa, muốn lên tiếng anh mới nói.

Cô Lucy, tôi có thể biết tên thật của cô được không? Lucy là biệt danh tôi sử dụng khi xuất hiện trước mặt công chúng. Dù sao, Dung Nguyệt cũng đã chết rồi, tôi cần thu hồi giấy chứng tử nhưng điều này sẽ đánh động đến anh. Cho nên từ lúc về đến giờ đều án binh bất động.

Không thể. Đó là bí mật của tôi.

Tôi mỉm cười, uống một ngụm nước lấy lại bình tĩnh.

_____

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc