Hôm ấy tôi trở về, trằn trọc khó ngủ. Tôi cũng không muốn chết nhưng nếu tôi sống, có thể anh ấy sẽ chẳng được hạnh phúc. Tôi bắt buộc phải là cái vảy ngược khiến anh ấy đau khổ, để đến cuối cùng, anh ấy sẽ hạnh phúc hơn.
Nếu cứ dính lấy con người bệnh tật như tôi, anh ấy sẽ chẳng bao giờ hạnh phúc được. Nhưng tôi cũng không muốn chết. Tôi chết đi rồi, sau này sẽ chẳng còn ai nhớ đến Dung Nguyệt từng yêu Thiệu Tuấn nhiều thế thế nào. Chỉ có tôi, mới luôn khắc ghi tình cảm này của mình với anh.
Một tia hi vọng đối với tôi cũng là ánh sáng cứu rỗi tôi. Có lẽ, tôi sẽ đồng ý với lời mời của Hoan Chi. Gia đình cô ấy có một người chú làm trong viện nghiên cứu về bệnh lạ, hiện tại có rất nhiều bệnh đã được đưa ra phương pháp chữa khỏi.
Tôi quyết định sẽ cùng cô ấy sang Mỹ, nhưng tôi không muốn Thiệu Tuấn buồn đến thế. Anh ấy cứ ôm hi vọng, nếu tôi không thể trở về sẽ là nỗi đau đớn rất lớn với anh ấy.
Có lẽ tôi sẽ chết vào ngày tôi cùng Hoan Chi bay sang Mỹ.
Tôi nhìn anh nằm bên cạnh, khẽ hôn lên chóp mũi anh ấy, tham lam rúc vào lồng ngực ấy, ghi nhớ hương thơm, vòng tay ấm áp này. Rất nhanh, nó sẽ không còn là của tôi nữa.
Tuần sau tôi sẽ cùng Hoan Chi bay, cho nên tôi phải để bản thân chết sớm hơn một ngày. Hoan Chi rất tốt, cô ấy đã mua chuộc bệnh viện, họ đồng ý giấu chuyện tôi còn sống và làm một giấy báo tử cho tôi.
Tôi biết để sắp xếp được chuyện như vậy tốn rất nhiều tiền, Hoan Chi đã vì tôi làm nhiều chuyện, nhất định tôi sẽ báo đáp cô ấy, kể cả khi cô ấy không cần.
Nằm trên giường bệnh, gương mặt tôi trắng bệnh tiều tuỵ, trước đây vẫn luôn là dáng vẻ này nhưng tôi không muốn để Thiệu Tuấn bản thân xấu xí nên đã cẩn thận che giấu.
Đêm qua tôi đột nhiên nôn ra nhiều máu tươi nên anh ấy đã phải đưa tôi vào viện và trông tôi cả đêm.
Tôi gượng cười, nắm lấy tay anh.
Anh đừng khóc, em không thích anh khóc chút nào. Tôi thở dài một hơi, gắng gượng dặn dò. Dù tương lai ra sao thì đây cũng là lần cuối tôi được bên cạnh anh.
Sau này, anh nhớ không được uống rượu, hút thuốc hay thức khuya. Phải luôn lo lắng chăm sóc cho bản thân mình nếu không em sẽ rất buồn. Còn nữa... sau này nhớ phải hạnh phúc, đừng ôm bóng hình em mãi mà buồn làm tổn thương người tiếp theo. Em yêu anh, kiếp sau cũng vẫn chọn yêu anh. Nói xong tôi nôn ra một ngụm máu, sau đó hô hấp trở nên khó khăn hơn. Máu đỏ liên tục bị tôi nôn ra, thấm đỏ cả drap giường bệnh trắng tinh. Thiệu Tuấn vì vậy mà hoảng sợ, vội vã ấn gọi bác sĩ, tinh thần anh càng hoảng loạn, cả gương mặt đều là nước mắt, tay của anh cũng dính máu của tôi. Trước khi tôi rơi vào hôn mê, chỉ kịp nghe được anh gọi tên tôi rất nhiều.
Đám tang của tôi được tổ chức sau đó 3 ngày, anh tiều tuỵ cầm bức ảnh đen trắng của tôi đứng trước quan tài của tôi. Hoan Chi đứng một bên cầm hoa tang, gương mặt cũng u ám không kém. Còn tôi đứng từng phía xa nhìn họ đang chôn cất quan tài của tôi xuống.
Phải, tôi không chết, chỉ là đột nhiên lên cơn nguy kịch một phen, sau cùng mượn lần này để trực tiếp rời xa Thiệu Tuấn.
...
Thấm thoát cũng bảy năm trôi đi, tôi vẫn sống. May mắn thay, các bác sĩ ở Mỹ đã cứu sống tôi sau khi tôi sang Mỹ được hai năm. Sau đó một năm tôi vẫn phải truyền máu, truyền đạm. Cuối cùng trong suốt ba năm ròng rã, tôi hoàn toàn khoẻ mạnh có thể sống như người bình thường.
Tôi mang ơn Hoan Chi rất nhiều, sau khi ra viện, cô ấy còn giới thiệu tôi đến một vị trí thiết kế trang sức trong một công ty đá quý có tiếng trong nước.
Mọi ước mơ tôi gác lại sau khi bị bệnh lại lần nữa được tiếp tục. Tôi vui sướng nhưng lại không hạnh phúc vì tôi còn nhớ anh ấy rất nhiều. Mỗi lần chữa bệnh đau đến chết đi sống lại tôi càng nhớ anh nhiều hơn.
Tôi vùi mình vào công việc, làm quần quật đến khi mệt lả rồi thiếp đi. Không cho mình khoảng trống nghỉ ngơi, tôi kiếm được rất nhiều tiền, đỉnh cao danh vọng cũng đến với tôi. Tôi trở thành nhà thiết kế trang sức hàng đầu độc quyền của công ty đá quý Krest của Mỹ với nghệ danh Lucy.
Hoan Chi rất nhiều lần khuyên tôi nghỉ ngơi, tôi cũng sợ bệnh cũ lần nữa tìm đến nên cũng nhiều lần cho bản thân nghỉ ngơi. Nhưng mỗi lần như vậy tôi đều nhớ đến anh, lo lắng anh sẽ vì thương nhớ tôi mà phát ốm.
Nỗi nhớ tôi cứ dồn nén bảy năm trời, tôi không dám xem tin tức về anh, tôi sợ bản thân sẽ không chịu được mà chạy về bên anh, phá hỏng tương lai tuyệt đẹp mà cuộc đời vẽ ra cho anh.
Lần này, tôi có hợp đồng trong nước nên sẽ phải trở về thành phố trước đây tôi và anh cùng nhau chung sống. Tôi mong mình sẽ không gặp anh nhưng một nửa cũng mong có thể nhìn thấy anh bằng da bằng thịt. Giá như có thể ôm lấy anh, tôi sẽ oà lên khóc và kể về những vất vả của mình.
Tôi đã mơ rất nhiều lần được bên anh, được ôm anh, được kể cho anh nghe tất thảy mọi thứ. Tôi từng suy nghĩ về chuyện anh sẽ hạnh phúc cạnh tôi, rằng tôi sẽ là nữ chính của cuộc đời anh mà chẳng còn là nốt chu sa, là cái vảy ngược cả đời của anh.
Nhưng đi cùng với đó là giấc mơ anh bên cạnh tôi dần trở nên lụi bại, anh trong giấc mơ tiều tuỵ, tiền bạc kiếm được đều tiêu tán hết, anh không có gì, chúng tôi cũng không còn hạnh phúc. Là tôi huỷ hoại đời anh, hai bức tranh rõ rệt như vậy tôi không thể không quan tâm.
Khi xuống máy bay, tôi cùng Hoan Chi ngay lập tức trở về ngôi nhà ngày xưa mà gia đình cô ấy đã từng ở. Họ đúng là giàu có khi vẫn còn cho người vào dọn dẹp mỗi tháng. Có lẽ là do, vẫn còn lưu luyến với quê hương nơi họ sinh ra.
Tôi lười biếng nằm dài trên ghế, rất lâu mới trở về đây, có lẽ anh không còn ở thành phố này nữa rồi.
Hoan Chi đặt tách trà thơm phức trước mặt tôi, cười.
Nghỉ chút, cậu muốn đi thăm mộ của chính mình không? Tôi thoáng chốc nhớ lại hình ảnh anh quỳ trước mộ tôi, trong tim nhói lên một hồi. Tôi mỉm cười, có lẽ nên đến thăm một chút. Đối với anh đó là tôi nằm đấy. Còn với tôi đó là mối tình dang dở của chúng tôi.
Được.
Đứng trước mộ mình, tôi lại âm thầm rơi nước mắt. Tôi quỳ xuống, chạm lên hàng chữ in tên mình. Ngôi mộ dù đã mọc cỏ xanh nhưng vẫn sạch sẽ, có vẻ như có người dọn thường xuyên sau 7 năm trời.
Dưới đây là những kí ức đẹp, là những lần tôi được anh ôm ấp, là những nụ hôn nồng cháy của chúng tôi. Đó là tất cả những gì tôi mơ ước. Nực cười là khi chúng tôi không có gì lại từng hạnh phúc đến thế. Đến khi chúng tôi đều có tất cả lại trơ mắt nhìn đối phương đến bên người khác.
Tôi nhẹ nhàng đặt bông hoa hồng, loài hoa tôi yêu thích nhất lên mộ rồi cùng Hoan Chi rời đi. Đoạn tình cảm này, đến lúc tôi học cách buông bỏ thôi.
Vừa ra đến cổng nghĩa địa, tôi thấy anh đang cầm một bó hoa hồng đỏ rực đi vào. Trái tim nguôi lạnh bỗng nhiên nóng bừng, tôi thấy tim tôi đang đập liên tục trong lồng ngực. Cảm xúc lần nữa ập đến khiến tôi khó thở, tôi sợ anh nhận ra tôi, đến khi ấy phòng tuyến cuối cùng của tôi sẽ vỡ tan, bao nỗ lực cũng biến mất. Tôi muốn bỏ lại để chạy đến bên anh, nhưng tôi không thể phá huỷ đời anh.
Thiệu Tuấn đi ngang qua tôi, hương bạc hà mạnh mẽ thoáng qua khiến tôi sững một nhịp tim. Anh vẫn dùng mùi nước hoa rẻ tiền ấy, dù rẻ nhưng lại là loại tôi yêu thích nhất. Anh đã thề rằng sẽ dùng loại nước hoa này suốt đời, để tôi mê mẩn anh mãi mãi.
Anh không thất hứa. Tôi cũng thề nếu tôi khỏi bệnh tôi sẽ sống bên anh cả đời. Nhưng tôi lại là kẻ thất hứa.
Thật may, tôi bịt kín gương mặt mình, màu tóc cũng đã thay đổi, hương nước hoa cũng đổi sang loại cao cấp hơn. Anh sẽ không nhận ra tôi, chợt lòng mình nhẹ nhõm nhưng cũng như mất đi một phần trái tim trống rỗng.
Tôi nhận ra tôi nhớ và yêu anh hơn cả bản thân mình.
______
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


