Anh gật đầu không có ý định muốn hỏi thêm về vấn đề này. Không khí lần nữa im lặng, nhưng không quá lâu anh nhìn thẳng vào mắt tôi và nói.
Em yêu tôi đi, tất cả tôi có đều sẽ cho em.
Tôi suýt chút nữa đã phun hết tất thảy ra ngoài. Ngay lúc này, tôi biết anh vì tình cảm với tôi mà sử dụng những người gần giống với tôi làm một viên kẹo ngọt xoa dịu tâm hồn của anh.
Tôi không biết nên thể hiện cảm xúc thế nào, nhìn anh, tôi biết anh cũng chật vật trong mớ tình cảm đầy lên từng ngày giống như tôi.
Xin lỗi giám đốc Trương, tôi không thể.
Câu trả lời của tôi dường như có ngay lập tức khiến anh không thể giấu được sự hốt hoảng. Đôi mắt nâu khẽ xao động, hàng lông mày đậm của anh cau lại thể hiện rõ không hài lòng.
Tôi biết mục đích của anh, dù biết yêu anh là nhiều đến thế nhưng tôi không thể dung túng cho anh, càng không thể đến cạnh anh.
Nhìn qua tấm kính, tôi thấy mình vẫn bình thản, gương mặt đối diện với anh y hệt người xa lạ. Hoá ra tôi có thể diễn giỏi đến mức này.
Tại sao? Em nhất định sẽ không thiếu thứ gì, cũng không cần cực khổ kiếm tiền làm việc không cần sức khoẻ... Tôi không muốn ở cạnh người tôi không yêu. Tôi ngắt lời anh, đột nhiên tôi bình tĩnh đến lạ thường, dù cho trái tim đang đập liên hồi muốn nhảy ra đến nơi.
Anh hơi sững sờ, im lặng một lúc, tôi nói tiếp. Tôi nghĩ, nếu không giải quyết, anh mãi mãi không thể buông bỏ được tôi.
Anh không thể vì bản thân mình mà làm tổn thương những người con gái xung quanh. Xin hãy dọn sạch mảnh vỡ trước rồi mới tìm đến người mới, nếu không anh đau người kia cũng đau. Tình cảm là thứ không thể đong đếm bằng tiền hay bằng thời gian, nó là kết tinh của hai trái tim cô đơn.
Tôi nói xong liền cúi đầu chào tạm biệt anh và rời đi không ngoảnh lại. Thiệu Tuấn không đuổi theo tôi, anh chỉ ngồi đó im lặng như một bức tượng được điêu khắc tài tình.
Ngày hôm sau, tôi và anh lại gặp nhau, chúng tôi đến xem những sản phẩm thành quả được làm ra. Chủ đề lần này theo phong cách sang trọng nên những sản phẩm đều là màu trắng lấp lánh từ những viên kim cương.
Tôi đứng nhìn một loạt các sản phẩm, hài lòng chạm nhẹ lên trên mặt những viên kim cương sáng lấp lánh ấy. Thành quả của tôi, bản vẽ trên giấy giờ thành hiện thực khiến tôi không khỏi xúc động.
Chợt một chiếc khăn tay đến trước mặt tôi, là của anh. Thiệu Tuấn mắt nhìn vào sản phẩm nhưng tay lại đang đưa khăn tay của anh cho tôi. Nhưng tôi đã không nhận, bản thân tự mình dùng khăn tay được mua bên Mỹ.
Khi tôi rút khăn của mình ra, ngoài dự tính, một cái móc khoá hình con mèo đang cuộn tròn nằm ngủ rơi ra ngoài. Anh và tôi đều nhìn thấy nó nằm trên đất ngoài ý muốn của tôi.
Tôi vội vã cúi xuống muốn giấu cái móc khoá đi thì anh đã kịp nhặt lên trước.
Khoảnh khắc ấy trái tim tôi như muốn rơi ra ngoài. Anh cầm móc khoá con mèo vằn trên tay, nó không có gì đặc biệt chỉ là phần dưới của nó phẳng lì như thể còn thiếu một phần khác.
Thiệu Tuấn nhìn tôi đầy ngỡ ngàng. Đây là chiếc móc khoá đôi của tôi và anh từ khi chúng tôi mới yêu nhau. Tuy là đã cũ nhưng tôi vẫn luôn nâng niu nó, coi như là vật may mắn của mình. Đồng thời, cũng là con cờ để làm lộ danh tính thật của tôi.
Trước tình huồng khó xử như vậy, bất ngờ Hoan Chi gọi điện đến. Tôi chỉ kịp nghe cô ấy nói loáng thoáng về việc âm thầm huỷ giấy chứng tử của tôi liền đề nghị gặp mặt. Tiện lấy cớ rời khỏi đây.
Nhận cuộc điện thoại xong, tôi liền giật lấy cái móc khoá rồi nhanh chóng tạm biệt anh và rơi đi.
Ngoài dự liệu, anh lại chạy theo tôi xuống tận hầm để xe.
Dung Nguyệt, là em đúng không? Tôi đứng trước xe của mình, hơi sững người. Rất lâu rồi tôi mới nghe được anh gọi tên mình. Hít một hơi, tôi quay lại nở nụ cười gượng gạo.
Giám đốc Trương, tôi là Lucy.
Vậy cái móc khoá...
Là món quà của một người bạn mà thôi. Tôi có việc tôi xin phép.
Nói xong tôi không ngoảnh lại mà trực tiếp lên xe của mình rồi rời đi. Qua gương chiếu hậu, tôi thấy anh đứng đó, trên tay anh cầm một cái móc khoá con mèo vằn khác. Tôi chợt thấy khó thở, đó là nửa còn lại của con mèo mà tôi đeo. Chỉ cần ghép hai con mèo lại thì vằn dưới bụng của chúng sẽ tạo thành chữ "I Love You"
Vì mỗi cặp đều có một loại vằn riêng nên gần như con của tôi sẽ không có bất cứ con nào có thể thay thế được. Lời nói dối của mình cứ như bị bóc trần một nửa khiến tôi cảm thấy khó thở. Có lẽ lựa chọn trở về đây là một quyết định sai lầm với tôi.
Tôi đến đón Hoan Chi trước cổng công ty của cô ấy.
Ngồi trên xe, Chi Chi liền rút ra chiếc điện thoại, vừa nói vừa gõ tin nhắn lách cách.
Nguyệt Nguyệt, bây giờ tớ có thể rút được giấy chứng tử của cậu rồi, có một người bạn của tớ ở trong chính phủ, nói rằng huỷ giấy chứng tử và sửa lại hồ sơ của cậu khá dễ.
Nhưng...
Biết rồi, giấu Thiệu Tuấn đúng không. Cái này có hơi khó, bây giờ quyền lực Thiệu Tuấn không phải là nhỏ bé, anh ấy rất có thể sẽ phát hiện ra. Nhưng... Cô ấy im lặng một hồi. Tôi hiểu chứ, để tôi về được Trung Quốc là sử dụng thân phận một người bạn tôi quen bên Mỹ chỉ là tuỳ tiện sang chơi khoảng 3 tháng. Cho nên tôi bắt buộc phải cập nhập lại hồ sơ của Dung Nguyệt.
Chuyện này càng khó hơn khi tôi vừa thắp lên một ngọn lửa nghi ngờ trong lòng anh. Tôi biết, Trương Thiệu Tuấn không phải người dốt nát, anh ấy thông minh nhất định lời nói dối của tôi gần như trần trụi trước mặt anh.
Nỗi sợ dồn nén khiến tôi nhất thời khó thở. Hoan Chi ngồi một bên nắm lấy bàn tay đang đặt trên vô lăng run rẩy của tôi. Tôi khó lòng điều khiển được xe nữa, chỉ đành để cho cô ấy lên thay thế.
Ngồi ở ghế phụ, tôi vẫn chìm đắm trong những ám ảnh của mình, Hoan Chi vốn không biết được những chuyện này, cô ấy chỉ biết mỗi lần nhắc đến tình cảm của tôi và Thiệu Tuấn thì tâm lý tôi đều không ổn.
Hoan Chi ngập ngừng nhìn tôi, cô ấy không đưa tôi về cũng không đến bất cứ chỗ nào, chỉ đơn thuần là đi vòng quanh không có địa điểm. Một lúc sau mới lên tiếng.
Nguyệt Nguyệt, tại sao cậu không cho cậu và Thiệu Tuấn một cơ hội? Dù sao bây giờ cũng không còn rào cản gì giữa hai người nữa. Tôi thở hắt ra một hơi, khẽ vén lọn tóc nhìn ra bên ngoài.
Không thể đâu. Bảy năm rồi, anh ấy nên có tình cảm mới, nên đến bên người mới.
Dung Nguyệt, nhiều lúc tớ không hiểu tâm tình của cậu. Tớ là người ngoài nhưng tớ lại nhìn rõ được tình cảm của Thiệu Tuấn và cậu vốn dĩ vẫn nguyên vẹn như ban đầu. Tại sao lại muốn nhường anh ấy cho người khác rồi ôm lấy đau khổ như vậy?
Cái gì là cũ thì nên để nó mãi mãi là cũ phải không? Anh ấy nên nhìn về tương lai, về một cuộc sống hạnh phúc không cần có tớ. Nếu như tớ quay về chỉ là một cục đá ngáng đường anh ấy, tớ muốn anh ấy hạnh phúc.
Hoan Chi không nói gì chỉ tập trung lái xe. Trở về nhà tôi vẫn luôn trằn trọc không biết nên đối diện với tương lai thế nào. Thế nhưng khi tôi chưa đưa ra được đối sách thì lại có chuyện xảy ra.
Đêm hôm sau, đột nhiên anh gọi điện cho tôi với một giọng say mèm. Qua điện thoại, tôi nghe được anh đã uống khá nhiều rượu, hiện tại đã nhầm lẫn nên đã gọi cho tôi, mè nheo như 7 năm trước.
Tôi thừa nhận bản thân đã yếu lòng, hình ảnh ấy đã đánh vỡ phòng thủ trong lòng tôi. Trong đêm tôi lén Hoan Chi đến quán rượu quen thuộc. Trước đây tôi và anh rất thích quán rượu này, đến nay nó vẫn như vậy chẳng hề đổi thay. Chỉ là người chủ cũ đã không còn mà quán đã là của người con.
Đứng trước cửa quán rượu, tôi hít một hơi đẩy cửa bước vào trong. Hương rượu nồng nặc cùng chút bụi khiến tôi hơn chun mũi lại. Quen thuộc quá, bên trong được bày biện đơn giản, hệt như bảy năm trước đây.
Anh ngồi đó, áo vest được treo ở đằng sau ghế, áo sơ mi sớm đã cởi hai cúc trên cùng, cơ ngực săn chắc lập lờ trước mắt tôi. Gương mặt anh đỏ ửng, nhìn thấy tôi liền như đứa trẻ dính lấy muốn ôm hôn.
Nhìn dáng vẻ này thoát dục này khiến tôi không khỏi nuốt nước bọt. Trả tiền xong tôi đưa anh lên ghế phụ, không kiên nhẫn hỏi.
Giám đốc Trương, nhà anh ở đâu? Tôi không có thời gian cho những chuyện thế này, lần sau xin anh hãy...
"Gọi điện cho trợ lý của mình." Đều bị tôi nuốt xuống vì đột nhiên Thiệu Tuấn bên cạnh tôi thút thít khóc. Tôi quay sang thấy anh đẫm nước mắt, ôm lấy cánh tay tôi.
Vợ... vợ về với anh đi, anh nhớ vợ lắm, mỗi ngày không có vợ, đều không thể ngủ. Tôi sững người, gương mặt anh lúc này không che giấu sự mệt mỏi thống khổ. Hoá ra từ khi tôi chết, trong anh cũng chết đi một phần. Sự mạnh mẽ bề ngoài tôi thấy được cũng chỉ là một lớp màn chắn bảo vệ con tim đang gào thét cầu cứu của anh.
Lời đến miệng đều bị tôi nuốt xuống, tôi không nói được lời nào, hình ảnh hạnh phúc lẫn đau khổ hoà trộn với nhau khiến tôi thở gấp. Cơn đau đầu ập đến cuối cùng tôi phải tạt xe vào lề đường, ôm chặt đầu gồng gượng.
Anh ở một bên vẫn nắm cánh tay đang run lên đầy gân xanh của tôi. Thiệu Tuấn lo lắng lay người tôi nhưng bây giờ tôi không biết bản thân nên làm gì. Sự kìm nén của trái tim cùng những kí ức đau đớn giống như con dao ngày đêm cắt nát cõi lòng tôi lúc này.
Cuối cùng tôi ngất đi, bên tay chỉ còn nghe được tiếng anh gọi Dung Nguyệt mà thôi.
Đến khi mở mắt ra tôi thấy mình nằm ở một căn phòng lạ nhưng mùi hương mà tôi ngửi được thì lại quá đỗi quen thuộc. Tôi cảm nhận được sức nặng ở eo mình, khi tôi quay sang là Thiệu Tuấn đang ôm lấy chặt lấy tôi. Anh nhắm nghiền mắt say ngủ, dưới hàng lông mày là quầng thâm dày đặc. Có lẽ anh đã mất ngủ rất lâu ngày.
Tôi quay lại, khẽ chạm lên gò má anh, chạm lên đôi mắt nhắm nghiền rồi đến đôi môi của anh. Tôi dừng lại nhìn nó rất lâu, tôi nhớ cảm giác ôm hôn anh đến phát điên, khi đi được bước một tôi lại muốn tiến thêm. Cứ như vậy, tôi sợ mình sẽ lún dần vào tình cảm và đẩy anh về bóng tối.
Cuối cùng tôi từ bỏ, tìm cách gỡ tay anh khỏi eo mình thì Thiệu Tuấn đột nhiên siết chặt hơn. Anh rúc đầu vào hõm cổ tôi, uất ức.
Anh tưởng em sẽ hôn anh.
Giám đốc Trương...
Nguyệt Nguyệt, trước đây em gọi anh là Tiểu Tuấn.
Anh ngắt lời tôi. Tay đặt ở eo tôi càng siết chặt, tôi bất lực cả người đều dính chặt lấy anh, hơi thở nam tính của anh đều đặn bên hõm vai tôi.
Toàn bộ đều bị anh mạnh mẽ bao trọn lấy. Đầu não của tôi bắt đầu đình trệ, đến bây giờ đều không thể nghĩ được gì. Anh không để tôi đáp lời, tiếp tục nói.
Ở lại với anh đi, anh thật sự rất nhớ em.
Giám đốc Trương, tôi không phải Nguyệt Nguyệt gì đó.
Tôi vẫn cố gắng rời khỏi vòng tay anh. Nhưng hai cánh tay cứ như gọng kìm khoá chặt eo tôi không cho rời đi. Anh vẫn bình tĩnh, hôn nhẹ lên xương quai xanh của tôi.
Anh thấy vết bớt bên eo của em rồi, cái móc khoá cũng là một với của anh. Hơn nữa...
Nỗi sợ của tôi dâng cao theo từng câu nói của anh. Nhưng cơ thể lại không còn run rẩy, mơ hồ tôi cảm nhận được sự ấm áp trong trái tim của mình. Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp.
Anh và Triệu Hân Mĩ không là gì hết, cô ấy là thư kí được Vương Ngô Đình giới thiệu vào. Cô ấy là bạn gái của Ngô Đình.
Tất cả nỗi sợ của tôi dường như sụp đổ, ngay lúc này đây tôi cảm nhận trái tim mình rung động mạnh mẽ vì anh. Ngô Đình là bạn thân của tôi và anh, sau tin tức tôi chết, Ngô Đình cũng rất buồn, anh ấy hiện tại đã làm chủ một quán cafe nhỏ.
Tôi nhận ra, danh tiếng của anh luôn rất tốt, họ nói anh có một người con gái không bao giờ quên được chứ không nói anh nuôi một kẻ thế thân. Ngay cả khi ở cạnh Hân Mĩ, sự đối đãi cũng chỉ là cấp trên cấp dưới.
Cuối cùng, mọi sự đau khổ đều là do tôi tự tưởng tượng ra. Tôi chọn cho anh con đường ấy, bắt anh ấy phải đi theo nhưng tôi chưa từng nghĩ anh không hề muốn nó.
Tất cả tôi thấy chỉ là ảo mộng tôi tự tưởng tượng ra, trùng hợp nó xảy ra giống như tôi nghĩ. Vì quá lo sợ điều đó mà tôi ám ảnh mỗi ngày, cuộc sống bị một màu ảm đạm chiếm lấy.
Tôi bất giác bật khóc trong vòng tay anh, Thiệu Tuấn vội vã lau nhẹ những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi, động tác vô cùng nhẹ nhàng, nâng niu như một món bảo bối.
Nguyệt Nguyệt, đừng khóc. Nếu em không quen thì chúng ta có thể từ từ. Là do anh quá kích động nên đã làm em thấy khó chịu. Xin em đừng khóc, em biết em khóc thì anh sẽ đau thế nào mà. Thiệu Tuấn hôn lên những giọt nước mắt tinh khiết của tôi.
Tôi lúc này không còn nghĩ được gì nữa, chỉ nằm im mà khóc. Có lẽ tâm lý của tôi đã luôn bất ổn trong suốt 7 năm trời mà tôi không hay biết. Tôi nhận ra sự khuyết thiếu của bản thân mình, biết rằng không có anh, trong tôi chỉ là sự trống rỗng.
Mãi một lúc sau tôi mới bình tĩnh lại, Thiệu Tuấn vẫn luôn ôm chặt lấy tôi, anh nâng niu cưng chiều. Tôi nhìn anh, nước mắt lưng tròng, bản thân bất giác bị say đắm trước bể tình trong ánh mắt anh.
Anh bị tôi nhìn đến bối rối, đôi mắt khẽ đảo nhẹ sang một bên, hai má đều ửng hồng nhưng tay vẫn ôm chặt eo tôi.
Nguyệt Nguyệt, đừng nhìn, anh ngại.
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng hôn lên má anh. Thiệu Tuấn hơi cứng người, anh quay lại kinh ngạc miệng không kịp nói lời nào thì tôi đã chen ngang.
Tiểu Tuấn, em thật sự rất nhớ anh.
Vẻ kinh ngạc dần biến mất, khoé mắt anh đỏ ửng lên, anh bật khóc như một đứa trẻ. Hai tay đặt ở eo tôi mơ hồ run lên, tôi biết anh đợi chờ giây phút này rất lâu. Ngay cả tôi cũng vậy, chúng tôi đều đợi chờ nhau tận 7 năm trời. Yêu nhưng không thể nói, không thể ở bên, là một cảm giác đau đớn đến mức bản thân cũng không nhận thức được.
Chúng tôi đã có một đêm mặn nồng.
Sáng hôm sau, tôi lần nữa thức dậy trong vòng tay anh, cảm giác đau nhức rõ rệt phần eo khiến tôi nhận thực được hiện tại. Nhìn anh nằm bên cạnh khiến tôi không cầm lòng được mà ngắm nhìn lâu hơn một chút.
Tôi nhận ra hai tai anh bắt đầu đỏ lên, hai má cũng bắt đầu ửng hồng.
Anh dậy rồi à?
Tôi vô thức lên tiếng bóc trần con người giả vờ ngủ trước mặt tôi. Thiệu Tuấn ho khan một tiếng, ngái ngủ mở mắt hôn nhẹ lên trán tôi.
Vợ, ngủ thêm đi, anh chưa ngủ đủ. Anh không muốn nói chuyện rõ ràng với em à?
Anh nghe xong liền dụi vào người tôi, nũng nịu như một đứa trẻ.
Đừng, cho anh xin thêm mười phút, à không, năm phút cũng được. Chỉ năm phút thôi, anh muốn hạnh phúc, một chút thôi.
Tôi thấy vai mình ươn ướt, hoá ra anh nghĩ đêm qua chỉ là giả dối, anh đối với chuyện này luôn có một sự sợ hãi nhất định. Sợ rằng khi tôi tỉnh dậy, tôi lại lần nữa rời bỏ anh.
Nghĩ đến đây tôi đau lòng, tôi cảm thấy bản thân đã quá ích kỉ, bảo thủ. Bắt anh vào một con đường anh không muốn. Tất cả mọi chuyện đã sớm lệch hướng kể từ khi tôi qua khỏi bệnh hiểm nghèo và sống sót đến tận bây giờ. Không còn minh chứng nào cho thấy giấc mơ kia là sự thật nhưng tôi vẫn để nó bao vây lấy tâm trí mình.
Tôi vuốt nhẹ lưng anh, chạm lên mái tóc đen mềm mại, cảm nhận nhịp thở dồn dập của anh.
Thiệu Tuấn, chúng ta phải nói chuyện. Anh không...
Xin em, cho anh năm phút nữa thôi, hợp đồng nào cũng cho em hết, đừng phá hỏng giây phút này.
Trương Thiệu Tuấn! Rốt cuộc anh có muốn bàn chuyện kết hôn không? Cứ xin năm phút thì đến bao giờ mới nói được.
Tôi bắt đầu cáu, con người này định làm tôi đau lòng đến chết sao. Được rồi, tôi sai, tôi nguyện dùng cả đời để bù đắp cho anh. Năm phút, mười phút đều là không đủ. Kiếp này, kiếp sau tôi vẫn muốn bù đắp cho anh.
Anh ngồi bật dậy, gương mặt bất ngờ cùng với nì vui không thể che giấu.
Thật á? Lúc này tôi mới từ từ gỡ bỏ nút thắt giữa chúng tôi.
Năm đó em được Hoan Chi đưa sang Mỹ chữa bệnh nhưng không nói cho anh biết. Em sợ anh ôm hi vọng, lỡ em không qua khỏi thì sẽ làm anh càng thêm thất vọng. Cho nên em đã để thuận theo tự nhiên, Hoan Chi đã giúp em làm giả tất cả mọi thứ. May mắn em đã khỏi bệnh nhưng mà...
Nói đến đây tôi chợt nghẹn lại, căn bệnh không phải vấn đề lớn nhất. Nó chỉ là lý do khiến tôi biến mất mà thôi. Tôi không dám thừa nhận bản thân yếu đuối, để những hình ảnh vô thực kí sinh trong tâm trí mình.
Thiệu Tuấn từ đầu đến cuối vẫn luôn dùng ánh mắt chân thành nhìn tôi. Trong đôi mắt ấy, tôi thấy tôi, chỉ có hình ảnh xinh đẹp của tôi cùng biển tình si mê. Tôi như có thêm động lực, tôi hít một hơi nói tiếp.
Em sợ bản thân làm phiền đến sự nghiệp của anh. Em đã từng mơ thấy anh không hạnh phúc khi ở cạnh em, tình cảm chúng mình cũng tan vỡ. Nó ám ảnh lấy em, em rất sợ. Em không muốn anh phải vì em mà từ bỏ sự nghiệp, cũng không muốn sau cùng hình ảnh trong anh và em lại tồi tệ hơn.
Nói đến đây tôi bật khóc, mỗi lần nhắc đến đều là một cơn ác mộng với tôi. Thiệu Tuấn từ đầu đến cuối đều im lặng lắng nghe, cuối cùng khi tôi khóc anh chọn ôm chầm lấy tôi, vỗ về tôi.
Nguyệt Nguyệt, anh yêu em, dù có phải bán công ty, bán sự nghiệp anh nguyện bán hết chỉ để đổi lấy tình yêu từ em. Kể cả khi em có bỏ rơi anh, anh vẫn sẽ cố chấp yêu em, anh không thể sống nếu không có em đâu. Xin em, tin anh, tin vào tình yêu này, chúng ta cùng nhau vun vén.
Nghe anh nói tôi càng khóc to hơn. Thiệu Tuấn thực sự quá tốt, anh giống như thiên thần cứu rỗi cuộc đời tối tăm của tôi, thắp sáng hi vọng trong tôi. Trong tiếng nấc, tôi ôm lấy anh, thì thầm.
Em yêu anh, Thiệu Tuấn.
Anh cũng yêu em, mãi mãi yêu em.
Từ sau hôm ấy, tôi thông báo với Hoan Chi và chuyển về sống cùng với anh. Chi Chi rất vui mừng vì thấy tôi và anh nắm tay nhau đến gặp cô ấy. Tuy Thiệu Tuấn rất giận vì cô ấy đã giấu tôi đi tận 7 năm trời nhưng sau cùng Hoan Chi vẫn là ân nhân cứu mạng tôi nên anh ấy chỉ có thể thoả hiệp.
Những ngày tháng sống cạnh anh khiến tôi cảm thấy cuộc đời này giống như là mơ, đều không có cảm giác chân thực. Nhiều đêm ngủ tôi vẫn còn bị giật mình bởi những ám ảnh trong quá khứ. Lúc nào anh cũng ở bên và nói yêu tôi đến khi tôi chìm vào giấc ngủ một lần nữa.
Có lẽ là do hạnh phúc đến quá nhanh khiến tôi tạm thời không thể thích nghi. Vì bị giật mình ban đêm nên chất lượng giấc ngủ rất đi xuống. Mỗi ngày đều cảm thấy mệt mỏi và lo lắng, anh nhìn tôi như vậy cũng rất thương. Công việc ra mắt gần như đều để anh gánh vác vì anh lo tôi quá sức.
_____
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)