Rất tiếc, bệnh nhân chỉ còn sống được 2 tháng nữa thôi. Phán đoán của bác sĩ dành tôi khiến người đàn ông trước mặt tôi khuỵ xuống, gương mặt điển trai sớm đỏ ửng lên, hai mắt ươn ướt nhìn về phía tôi đang ngồi đó đầy thương cảm.
Tôi mỉm cười dịu dàng, khẽ gật đầu với bác sĩ rồi rút một tờ khăn giấy ra đưa cho anh ấy. Tôi vậy mà sắp chết rồi, nhưng tôi không buồn, chỉ là tôi tiếc nuối bản thân còn nhiều điều có thể làm. Đoạn thời gian sau này, phải để anh ấy một mình, tôi thật lòng không cam tâm.
Anh ấy là Trương Thiệu Tuấn, là bạn trai của tôi. Chúng tôi chỉ vừa ở bên nhau được một năm, đột nhiên tôi trở bệnh, lại là bệnh nặng không thể chữa được, cuối cùng nhận được phán quyết 2 tháng cuối cùng.
Nhưng không phải tôi không đoán được điều này. Trong mơ, một người đã đưa cho tôi một cuốn tiểu thuyết, hoá ra người trước mặt tôi là nam chính Trương Thiệu Tuấn còn tôi chẳng phải nữ chính. Tôi là Kỷ Dung Nguyệt, là nốt chu sa của nam chính, là mối tình tiếc nuối lớn nhất của anh ấy.
Sau khi tôi chết đi, sẽ có người con gái khác cứu rỗi cuộc đời anh ấy. Nhưng họ có rất nhiều trở ngại vì anh ấy coi cô nàng kia chỉ là thế thân cho tôi.
Tôi yêu anh, thật lòng muốn anh hạnh phúc. Cho nên tôi hi vọng, anh có thể sống tốt, đừng vì tôi mà để lại vết thương trong lòng người khác.
Thiệu Tuấn... Anh đừng buồn, vẫn còn 2 tháng, chúng ta vẫn có thể bên nhau mà.
Nguyệt Nguyệt, hay là chúng ta đổi bệnh viện, anh đưa em sang nước ngoài chữa được không? Anh nhìn tôi, đôi mắt ngậm nước cũng không giấu được sự chân thành anh dành cho tôi.
Nhưng tôi vốn có kết quả cho mình rồi, tôi sẽ chết, dùng 2 tháng cuối cùng bên cạnh anh rồi nhường anh lại cho cô gái mới. Tôi yêu anh, nhưng tôi không thể ích kỉ được.
Anh đừng lo, sẽ không sao. Còn hai tháng, có thể cho em xuất viện được không, em muốn ở cạnh anh nhiều hơn.
Thiệu Tuấn đôi mắt tối sầm, anh không nói gì nhưng nước mắt đã lăn dài trên má. Anh gục xuống cạnh tôi cứ vậy ôm mặt khóc nức nở như một đứa trẻ. Thôi được, tôi sẽ ích kỉ, tôi chỉ muốn thấy anh khóc vì tôi, dáng vẻ này tôi sẽ mang theo, tôi sẽ nhớ mãi một con người vì tôi mà khóc đến mức hình tượng cũng không cần.
Tôi nhẹ xoa mái tóc anh, đôi mắt lơ đễnh nhìn ra bên ngoài. Ánh nắng chiều tàn thật đẹp nhưng cũng thật buồn. Hình ảnh huy hoàng diễn ra nhanh, thì kết thúc cũng nhanh.
Những ngày sau đó, anh và tôi chỉ ở nhà cùng nhau. Mỗi ngày đều quấn quýt, anh không để tôi làm gì cả, cái gì cũng học từng chút một. Đến khi thành thạo liền khoe tôi. Thiệu Tuấn thông minh như vậy, học rất nhanh, sau này anh có thể chăm sóc cho người tiếp theo, hi vọng những gì tôi để lại anh sẽ hạnh phúc.
Thế nhưng, có vẻ như tôi không thực sự phải chết mà chỉ là rời xa anh mãi mãi mà thôi.
Vào một buổi chiều, tôi ngồi trên băng ghế công viên, mơ màng nhìn ngắm quang cảnh mà không để ý có người đã ngồi xuống bên cạnh từ bao giờ.
Tôi nhìn sang, là một cô gái với mái tóc màu nâu xoăn sóng nhẹ, gương mặt xinh đẹp rất cá tính. So với tôi, cô ấy có vẻ đẹp mạnh mẽ và tự tin hơn.
Cô xinh thật. Cô ấy bất chợt nói, tôi thoáng ngạc nhiên nhưng chỉ cười nhẹ nhàng.
Cám ơn, cô cũng vậy. Hai người chúng tôi chỉ là cùng nhau ngắm nhìn hoàng hôn, đến khi Thiệu Tuấn đi làm ra đón tôi thì tôi mới vẫy tay tạm biệt cô gái ấy.
Ai vậy vợ?
Em không biết, chỉ là một người bạn mới thôi. Đi nào, em muốn ăn món anh làm rồi đấy.
Chúng ta đi siêu thị nhé.
Anh vui vẻ chở tôi trên chiếc xe máy cũ. Phải, anh không giàu, chỉ là một nhân viên văn phòng ngày ngày đi làm rồi tối đến trở về bên cạnh tôi. Nhưng sau khi tôi chết, anh đã tập trung làm ăn, cuối cùng có cơ ngơi riêng, chỉ là trong lòng vẫn luôn có hình bóng của tôi.
Đừng khóc mà, Nguyệt Nguyệt.
Cô ấy đột nhiên chạm lên mặt tôi, lau đi những giọt nước mắt. Tôi đã khóc trong vô thức, ngay cả tôi cũng không biết. Có lẽ trái tim của tôi đã âm thầm ôm lấy nỗi buồn từ bao giờ, để đến nay nó bộc phát. Tôi ôm lấy cô ấy khóc như một đứa trẻ.
Sau khi tôi đã xuôi xuôi, cô ấy nắm lấy hai vai tôi, gương mặt kiên định.
Sang Mỹ với tớ đi. _____
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


