Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hệ thống nói tôi công lược nhầm người rồi Chương 5:

Cài Đặt

Chương 5:

"Muội không giống những đại tiểu thư kia, được rồi, sau này sẽ nói cho tỷ biết, chuyện trước mắt quan trọng hơn." Hạ Đường vừa nói vừa dùng dây thừng không biết lấy từ chỗ nào trói Uông Ngân Viễn vào ghế: "Tỉnh Tỉnh, cho thuốc giải đi."

[Tuân lệnh, ký chủ.]

"Cô nương đang nói chuyện với ai đấy?"

"À... Không có... Không nói chuyện với ai cả, muội chỉ nói một mình thôi..." Hạ Đường cười cười, sau này phải thay đổi, cô phải làm quen với việc nói chuyện trong đầu với Tô Tỉnh Tỉnh."

"Ngươi... Các ngươi là người phương nào? Biết bổn quan là ai không? Dám đối xử với bổn quan như thế!"

Lúc hai người đang trò chuyện, Uông Ngân Viễn đã tỉnh lại, ông ta cố gắng giãy dụa nhưng sợi dây trên tay không hề có dấu hiệu lỏng ra.

"Ồ, Uông đại nhân tỉnh rồi? Có cần ta chuẩn bị canh giải rượu cho ông không?"

"Hừ, nếu đã biết bổn quan là ai thì không mau chóng cởi trói cho bổn quan. Bổn quan có thể nể tình các ngươi là những cô nương không hiểu chuyện nên không trị tội của các ngươi." Uông Ngân Viễn nhìn thấy trước mắt là hai cô nương nên chẳng hề hoảng sợ. Ông ta ngồi thẳng, cho dù hai tay bị trói nhưng vẫn không quên bày ra uy nghiêm của một vị quan, muốn hù dọa các nàng."

"Sao ta không thích ông nói chuyện như thế nhỉ? Chỉ là một tên quan ăn hại to như hạt vừng ở đây thì đắc ý gì chứ?" Cơn giận của Hạ Đường dâng lên."

Chỉ nghe tiếng "Keng" vang lên, Giang Y ở sau lưng rút bội kiếm gác lên cổ của Uông Ngân Viễn: "Nói nhiều với ông ta làm gì, chém một kiếm xem ông ta còn nói gì được nữa."

"Khoan khoan khoan khoan..." Hạ Đường nắm cổ tay của Giang Y: "Nữ hiệp, tỷ đừng xúc động, đừng xúc động! Cho dù thế nào thì ông ta cũng là Huyện lệnh huyện Lâm Dương, nếu như ông ta chết rồi thì đến lúc đó triều đình sẽ phái người tra xét, tỷ không cần gây nên loại phiền toái này."

"Hành tẩu giang hồ trên người ai không có mấy mạng người, thêm ông ta cũng không quan trọng, sao thế? Cô nương định buông tha tên cẩu quan này sao?" Giang Y quay đầu nhìn Hạ Đường ở bên cạnh, nhưng ở quá sát nhau khiến nàng hơi khó chịu, nàng xoay đầu nhìn Uông Ngân Viễn."

"Nữ hiệp, cô nương này nói đúng, đối với cô nương mà nói giết ta không có lợi ích gì cả." Uông Ngân Viễn bị kiếm gác lên cổ, ông ta không còn khí thế lúc trước: "Cô nương... Buông tha cho ta một mạng, có... Yêu cầu gì cứ việc nói."

Cho dù Uông Ngân Viễn ngu xuẩn, ông ta vẫn thấy rõ tình huống hiện tại. Hai tay của ông ta bị trói chặt giống như một con dê đợi làm thịt, chẳng bằng trước đó thuận theo các nàng còn có thể giữ mạng.

Giang Y thu kiếm đi lùi lại hai bước, không phải vì lời nói vừa rồi của Uông Ngân Viễn khiến nàng từ bỏ việc giết ông ta, nàng muốn biết Hạ Đường muốn làm gì. Hạ Đường nói rất có lý, nếu như Uông Ngân Viễn chết rồi, triều đình sẽ bổ nhiệm Huyện lệnh mới. Đến lúc đó nếu Huyện lệnh mới vẫn là tham quan không làm việc vì bách tính như giống như Uông Ngân Viễn, vậy nàng phải đi giết thêm lần nữa sao?

"Thế nữ hiệp nghỉ ngơi đi ha để muội tới." Hạ Đường không chắc Giang Y đã bỏ suy nghĩ muốn giết Uông Ngân Viễn chưa, mặc dù nơi này là thế giới giả tưởng nhưng giết người... Sẽ có máu đến lúc đó có mosiac không nhỉ?"

Giang Y trừng Uông Ngân Viễn, sau đó gật đầu với Hạ Đường. Nàng rất tò mò Hạ Đường sẽ xử lý tên quan tham này thế nào.

Hạ Đường quay đầu nhìn Uông Ngân Viễn, cười như không cười: "Có phải vừa rồi Uông đại nhân đã nói sẽ đồng ý mọi yêu cầu không?"

"Đúng, đúng thế!" Uông Ngân Viễn liên tục gật đầu, ông ta không muốn chết."

Uông Ngân Viễn nghe đến mấy câu này chợt biến sắc, sẽ không lật lọng chứ? Ông ta đã nói đến mức đó rồi.

"Để ta đoán xem bây giờ trong lòng ông đang tính toán điều gì, ừm..." Hạ Đường suy tư một lúc, mặc dù dựa vào phần mềm hack của Tô Tỉnh Tỉnh nhưng vẫn phải giả vờ giả vịt, ra vẻ mình rất giỏi. "Ông nghĩ đối phó với chúng ta trước, chờ sau khi thoát sẽ phát lệnh truy nã, bắt chúng ta lại. Sau đó lại tiếp tục làm những chuyện hối lộ trái luật của ông."

"Nữ hiệp, chuyện này không thể nói lung tung, ta đã nói rồi, chỉ cần cô nương thả ta đi thì ta sẽ không làm khó hai người." Uông Ngân Viễn bị nói trúng tim đen ông ta hơi hoảng hốt, nhưng dù sao là Huyện lệnh nên không bị dọa cứng họng."

"Ồ, vậy chuyện này ông không thừa nhận à? Vậy nhận câu sau ta vừa nói sao? Đã là cá nằm trên thớt mà còn mạnh miệng."

Vẻ mặt Uông Ngân Viễn bối rối, không dám nhìn vào mắt của Hạ Đường, ngay cả nói chuyện cũng lắp bắp: "Vậy... Vậy thì càng không thể nào, mấy năm nay từ khi ta nhậm chức đều thanh... Thanh chính liêm minh, công chính vô tư, chưa từng... Chưa từng có...."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc