Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hệ thống nói tôi công lược nhầm người rồi Chương 6:

Cài Đặt

Chương 6:

"Hừ!"

Đột nhiên Giang Y hừ một tiếng khiến cho Hạ Đường và Uông Ngân Viễn giật nảy mình, Hạ Đường quay đầu nhìn thoáng qua Giang Y, xác định nàng không hành động gì mới nói tiếp: "Nhìn kìa, ông nói nhảm nữa thì vị nữ hiệp kia sẽ dùng đao chém ông đấy."

Hạ Đường thấy Uông Ngân Viễn bị dọa không nói nên lời, cô tiếp tục nói: "Thanh chính liêm minh và công chính vô tư không hề có liên quan đến ông, ông... Không biết xấu hổ còn gắn lên người mình à? Những chuyện qua lâu rồi chúng ta không nói đến, nói từ nửa năm trước đi. Nửa năm trước ông trộm tiền công của triều đình, nhưng cuối cùng bị người của Thanh Y trại đòi lại, sao lòng dạ của ông còn đen hơn thổ phỉ thế? Ba tháng trước, đại nhi tử Trương gia đánh nhau, đánh người ta gãy chân. Ông không chỉ không định tội nhi tử Trương gia mà còn đánh người ta một phen, đây là thu bao nhiêu lợi ích từ Trương gia rồi? Một tháng trước, trên đường ông đến Y Xuân lâu nhìn thấy một tiểu cô nương, thấy sắc nổi lòng tham cướp người ta về làm thiếp. Song, người ta không chịu, ngày hôm sau bị đâm chết trong nhà ông, ông là người lương thiện à, cần ta giúp ông nhớ lại không?"

Mặc dù Hạ Đường đã đọc những "Công lao to lớn" của Uông Ngân Viễn trong quyển sổ kia, nhưng khi lặp lại lần nữa chỉ khiến cô càng lúc càng tức giận. Vì sao không thể giết chết tên này được thế? Nếu ở thế giới ngoài sách thì đáng bị xử bắn mấy lần rồi.

"Lâm Dương nằm ở tây bắc Vu Đô, đất đai cằn cỗi, của cải thiếu thốn, bách tính sống không dễ dàng. Ông làm quan phụ mẫu ở Lâm Dương lại ăn hối lộ, giúp kẻ xấu làm điều ác. Ông cảm thấy trời cao hoàng đế xa, không ai quản được ông, nhưng ông có xứng với chiếc mũ ô sa ở trên đầu không?"

Người nói chuyện là Giang Y, giọng điệu vô cùng bình tĩnh.

"Ta... Ta biết, ta biết ta chết không hết tội, nhưng ta van xin hai người, xin hai người tha cho ta một mạng, cho ta thêm một cơ hội. Ta thề ta sẽ không ăn hối lộ, làm chuyện tổn hại bách tính nữa! Hai người tin tưởng ta đi!"

Hạ Đường quay đầu nhìn Giang Y, đúng lúc bốn mắt nhìn nhau, trong giây phút đó dường như Hạ Đường hiểu ý nàng.

"Uông đại nhân, ban đầu ta rất muốn cho ông cơ hội, nhưng hành động của ông khiến ta cảm thấy căm thù đến tận xương tủy. Mấy phút trước, ông còn không cảm thấy hối hận về những việc mình đã làm, ông nói chúng ta nên cho ông cơ hội thế nào đây?"

"Sau... Sau này ta không dám nữa." Uông Ngân Viễn hoảng loạn, ông ta sợ, lần này sợ thật: "Ta... Sau này ta sẽ làm quan tốt, sẽ suy nghĩ vì bách tính. Ta sẽ đưa hết của cải tham nhũng ra, ngày mai, ngày mai ta sẽ mở kho phát thóc, sau này ngày nào cũng đi đến cổng thành phát cháo miễn phí!"

"Lời ông nói có tin được không?" Không biết từ lúc nào Giang Y đã đứng dậy đi đến sau lưng Hạ Đường."

"Chắc chắn!" Uông Ngân Viễn nhìn Giang Y gật đầu liên tục, cho dù ông ta ngu ngốc cũng nhìn ra được trong hai người thì người cầm kiếm mạnh hơn, cũng là người muốn giết ông ta nhất. Bây giờ vất vả lắm mới khiến nàng không còn ý giết mình, ông ta phải nhanh chóng nắm bắt cơ hội."

"Chúng ta đi thôi."

"Hửm?" Hạ Đường không phản ứng kịp, vậy đã xong rồi sao? Cô còn rất nhiều lời vẫn chưa nói mà?"

"Này! Nữ hiệp, có... Có thể giúp ta cởi dây thừng không? Ta... Ta không tự cởi được."

Hạ Đường nhìn thoáng qua Giang Y đang ở ngoài cửa, quay đầu nói với Uông Ngân Viễn: "Đừng vội, Uông đại nhân, một lát sẽ có người đến cởi trói cho ông. Chuyện đã hứa với chúng ta nhất định phải làm đó, ta vẫn nhìn chằm chằm ông đấy." Nói xong vẫn không quên đưa tay lên cổ làm động tác.

Uông Ngân Viễn không dám nói lời nào, liên tục gật đầu, không cởi thì không cởi, không đáng vì chuyện này lại gây thêm phiền phức.

--

"Nữ hiệp, sao tỷ đi nhanh thế?" Lúc Hạ Đường đuổi kịp, Giang Y đã đi đến cửa."

"Ôi, tiểu công tử chuẩn bị đi rồi à?" Người đi đến vẫn là cô nương mặc quần áo hồng phấn. "À! Vì này là? Sao trong Y Xuân Lâu của chúng ta còn có nữ tử đi vào?"

"Tỷ tỷ, tỷ tỷ... Tỷ đừng để lộ chuyện này! Chuyện này... Là thế này... Đây là nương tử của ta, nàng ấy tự mình tìm đến đây, ta đưa nàng ấy đi ngay." Cô vừa nói vừa nhét bạc vụn vào trong tay cô nương nọ, không thể không nói có đôi khi bạc này có tác dụng hơn bất cứ thứ gì."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc