Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hệ thống nói tôi công lược nhầm người rồi Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Cái gì mà nhiều nhất mười câu nói? Hạ Đường đang định mắng mấy câu, nhưng chân vừa bước vào cửa thì trên cổ đã xuất hiện một cây đao.

"Đại hiệp tha mạng! Đại hiệp tha mạng! Có chuyện gì hãy từ từ nói!" Hạ Đường giơ hai tay lên, mục đích là muốn cho người cầm đao thấy rõ mình không đem theo vũ khí, không có tính công kích. Cô không muốn mình chưa nhìn thấy rõ người đó đã bị một đao giết chết."

Hạ Đường xác định người cầm đao không có hành động tiếp theo mới thử thăm dò mở một con mắt: "Nữ hiệp! Sao lại là cô nương!"

Hạ Đường mở to mắt ra.

Có thể gặp lại Giang Y nhanh như thế, không biết Hạ Đường kinh ngạc hay sợ hãi, chắc là cả hai.

"Ngươi...?" Rõ ràng người đối diện không nhận ra Hạ Đường."

"Là ta đây!" Hạ Đường đẩy đao ra, quay người đóng cửa lại: "Cô nương không nhớ rõ ta sao?" Hạ Đường kéo râu bên miệng xuống."

"Sao cô nương biến thành thế này rồi?" Giang Y nhìn người trước mặt từ trên xuống dưới, rõ ràng mấy canh giờ trước vẫn là thiếu nữ."

"Ta tới tìm cẩu..." Hạ Đường đang nói mới ý thức được không đúng, cô không thể tùy tiện nói cho người khác biết vậy được. Không phải cô đa nghi, nơi này là thanh lâu, một nữ tử như Giang Y sao lại đến đây? Biết võ công, lại mang theo vũ khí... "Giang Y tỷ tỷ, tỷ... Đến nơi này làm gì? Chắc không phải uống rượu thưởng hoa đâu ha?"

Giang Y không trả lời ngay, nàng đi về phía bàn tiện tay để chủy thủ xuống, lại rót cho mình một chén trà: "Vậy cô nương đến đây làm gì? Giả nam trang đến uống rượu kỹ nữ? Chẳng lẽ... Cô nương thích nữ nhân nào ở đây?"

Không, không, không! Sao có thể chứ! Hạ Đường liên tục lắc đầu.

[Ký chủ, cô phải tranh thủ thời gian, mặc dù Uông Ngân Viễn thường xuyên vào thanh lâu nhưng sẽ không qua đêm ở nơi này, bình thường sẽ rời đi trước nửa đêm.]

Tô Tỉnh Tỉnh chen vào nhắc Hạ Đường nhớ nhiệm vụ, rõ ràng cô hỏi Giang Y trước, sao bây giờ lại thành Giang Y hỏi cô? Suy nghĩ cẩn thận sẽ rõ, Giang Y muốn dời sự chú ý. Trước đó cô chỉ hoài nghi, bây giờ có thể xác định chắc chắn, Giang Y cũng đến tìm Uông Ngân Viễn. Còn mục đích của nàng là gì cô không biết được.

Hạ Đường đi qua ngồi đối diện Giang Y, cong môi cười với nàng: "Giang Y tỷ tỷ, tỷ muốn bẫy muội không cần quanh co như thế, thật ra muội có thể nói cho tỷ biết."

"Nói cho ta biết?" Giang Y không ngờ Hạ Đường sẽ nói như thế."

"Nhưng trước khi muội nói hãy để muội đoán xem, tỷ và muội tìm cùng một người phải không?" Cùng lúc đó, Hạ Đường nói thầm trong đầu với Tỉnh Tỉnh: "Tỉnh Tỉnh, không còn nhiều thời gian, lúc này có thể dùng thuốc ngất xỉu không?"

[Đã hiểu, ký chủ.]

Hạ Đường nắm dược hoàn mà hệ thống biến ra được trong tay, đi đến trước bàn rót chén rượu quăng thuốc vào đó. Sau đó cô quay người ra cửa, không quên dán ria mép lại.

Cô mở cửa thành khe nhỏ, ló đầu ra vẫy tay với cô nương trên hành lang: "Tỷ tỷ, có phải Uông đại nhân ở gian phòng bên cạnh không?"

"Là thế này..."

Giang Y trốn sau màn trướng không nghe rõ Hạ Đường nói gì, chỉ thấy nàng đưa chén rượu đã thêm thuốc cho cô nương ở cổng, lại quay đầu đi về phía nàng.

"Đi thôi, chẳng phải tỷ luôn chờ đợi thời cơ hay sao?"

Giang Y đi theo sau Hạ Đường bán tín bán nghi, vốn dĩ nàng định đi đến phòng sát vách giết tên cẩu quan kia, nhưng leo nhầm cửa sổ. Vào lúc nàng định rời khỏi, Hạ Đường đẩy cửa đi vào, mà bây giờ Hạ Đường lại dẫn nàng đi tìm Uông Ngân Viễn.

Hạ Đường đẩy cửa phòng sát vách nhưng Giang Y không đi vào, nàng ở ngoài cửa nhìn xem rốt cuộc Hạ Đường đang làm gì.

Chỉ thấy Hạ Đường khẽ nói gì đó vào lỗ tai cô nương mặc áo xanh, sau đó nhét bạc vào tay cô nương kia. Cô nương kia nhìn thoáng qua Giang Y đứng ở cửa, che miệng cười trộm rồi cùng đi ra gian phòng.

"Cô nương nói gì với nàng ta thế?" Sau khi người nọ đi Giang Y mới đi qua, nàng đóng chặt cửa đi về phía Uông Ngân Viễn."

"Cũng không nói gì cả, tỷ lăn lộn giang hồ có thể không biết, thật ra không ai muốn gặp phiền phức cả, đặc biệt là những nữ tử thanh lâu này. Phần lớn các nàng đi tiếp khách là do cuộc sống bắt buộc, bọn họ hi vọng mình có thể kiếm được tiền để nhanh chóng chuộc thân."

"Không ngờ cô nương còn nhỏ tuổi mà lại hiểu những thứ này, ta tưởng những tiểu thư nhà giàu như cô nương chỉ biết ở trong khuê phòng đọc sách, thêu hoa." Giang Y nhìn Hạ Đường, nàng lăn lộn trong giang hồ nhiều năm như thế, đã gặp rất nhiều người muôn hình muôn vẻ, nhưng chỉ có Hạ Đường này là nàng nhìn không rõ. Rõ ràng ngay cả một tên lưu manh còn không giải quyết được, bây giờ lại dám lẻ loi một mình đi tìm Huyện lệnh, rốt cuộc cô là người thế nào?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc