"Tỉnh Tỉnh, hiệu cầm đồ gần nhất ở đâu?" Hạ Đường đang đi dạo trên đường, mặc dù thời gian gấp gáp nhưng không thể tùy tiện đi tìm Uông Ngân Viễn, cô cần nghĩ đối sách."
[Tiệm cầm đồ gần nhất phải đi về phía trước một trăm năm mươi mét, nhưng mà ký chủ, cô định đi hiệu cầm đồ làm gì?]
"Bây giờ tao không còn đồng nào, đương nhiên phải đổi tiền để sống rồi, mày không đói bụng nhưng tao đói lắm!" Hạ Đường đi theo hướng Tô Tỉnh Tỉnh nói, trời đất bao la ăn cơm là quan trọng nhất, cô còn tưởng rằng người xuyên sách không cảm đói được. "Hệ thống của mày keo kiệt quá, một xu cũng không cho, còn muốn bản thân tao nghĩ cách để không chết đói trước khi hoàn thành nhiệm vụ."
[Ký chủ, cô hiểu lầm rồi, tiền ảo của chúng ta là vô hạn, cô cúi đầu nhìn bên hông của mình đi.]
Hạ Đường cúi đầu trông thấy bên hông của mình treo một chiếc túi, mở ra xem bên trong là bạc vụn: "Nói sớm thì ban nãy tao cần gì đẩy đưa với ông lão kia." Hạ Đường đổi đường đi, đã có tiền thì không cần phải đi làm trang trải cuộc sống nữa, cô muốn thay quần áo bớt chói mắt hơn, rồi tìm khách điếm ở lại.
--
"Tỉnh Tỉnh, chỗ mày có tư liệu kỹ càng liên quan đến Uông Ngân Viễn không?" Sau khi ăn uống no nê, Hạ Đường nằm trên giường gác chéo chân. Giường này quá cứng, rõ ràng cô đã chọn phòng chữ Thiên số một thượng đẳng rồi."
[Ký chủ chờ một lát.]
Đột nhiên phía trên Hạ Đường xuất hiện một quyển sách, cô chưa kịp tránh đã bị quyển sách đập vào.
"sjbg&$&%#jbjsdg! Không thể đặt lên bàn à?" Hạ Đường hùng hổ đứng dậy châm nến."
Cô ngồi trước bàn lật từng trang ở quyển sổ kia, càng nhìn càng tức giận, càng nhìn càng đau mắt. Tên cẩu quan này buổi tối còn ngủ được sao? Không sợ Diêm Vương đến lấy mạng à?
"Tỉnh Tỉnh, chỗ mày có độc dược nào có thể hạ độc chết Uông Ngân Viễn không?"
[Khuyên ký chủ đừng làm như thế, Uông Ngân Viễn là quan địa phương ở nơi này, tự nhiên bị độc chết chắc chắn sẽ có người đến điều tra.]
Cũng đúng, Cô chưa nghĩ đến, nhưng trong thời gian ngắn chỉ có thể dựa vào những "Công lao to lớn" kia để uy hiếp Uông Ngân Viễn.
[Ký chủ, cô chuẩn bị đi ngủ à? Bây giờ Uông Ngân Viễn đang ở Y Xuân Lâu đó, đây là thời điểm tốt để cô áp dụng kế hoạch!]
"Bây giờ?" Hạ Đường nhảy dựng từ trên giường: "Vậy nhanh lên, đi đi thôi!"
[Ký chủ, cô định mặc thế này đi à? Người của Ý Xuân Lâu sẽ không đuổi cô đi chứ?]
Đúng thế, Y Xuân Lâu là thanh lâu, từ xưa nào có thanh lâu nào tiếp đón nữ nhân chứ. "Có thể biến ra trang phục của đàn ông không?" Hạ Đường thử thăm dò hỏi, cô không biết ngoài dược hoàn thì hệ thống này có thể biến ra đồ vật gì đưa cho cô.
"Bịch" một tiếng, trên giường xuất hiện một bộ quần áo đàn ông, còn tặng kèm râu giả."
--
"Ôi, tiểu công tử, đi một mình thôi à, mời vào trong!"
Hạ Đường vẫn còn chưa đi lên bậc đã bị một nữ nhân mặc quần áo màu hồng kéo cánh tay. Quần áo của nàng ta mỏng như lụa, thậm chí cô còn cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của người bên cạnh. "Vị tỷ tỷ này, cô nương... Buông tay, ta tự mình đi, tự đi..."
"Tiểu công tử à, đến nơi này một mình sao trò chuyện được. Nào qua đây, mau vào mau vào, thích cô nương nào thì nói với ta."
"Ừm ừm, để ta tự nhìn xem... Tỷ tỷ cứ chiêu đãi những người khác trước đi nhé." Hạ Đường chỉ có thể cười trừ, các tỷ tỷ trong thanh lâu đều nhiệt tình như thế... Thảo nào các nam nhân thích đến nơi này."
"Được được, tiểu công tử cứ tìm chỗ ngồi trước đi, nghe vài làn điệu dân ca, có việc thì gọi ta."
Cuối cùng cũng thoát khỏi: "Tỉnh Tỉnh, Uông Ngân Viễn kia ở phòng nào?"
[Báo cáo ký chủ, ở căn phòng thứ ba phía bên lầu trái.]
Hạ Đường ngẩng đầu nhìn căn phòng Tô Tỉnh Tỉnh nói, vẫy tay với cô nương áo trắng vừa mới xoay người đi: "Tỷ tỷ, có thể giúp ta sắp xếp phòng không? Ở... Cạnh gian phòng kia là được." Hạ Đường vừa nói vừa nhét bạc vào tay cô nương kia.
Cô nương kia dường như ngầm hiểu, dùng khăn tay hất lên trước mặt Hạ Đường, cười khanh khách nói: "Tiểu công tử đi lên đó là được, ta bảo người chuẩn bị chút rượu thịt, lại bảo hai cô nương đi hầu hạ ngài!"
"Ôi, không cần, cô nương không cần như thế!" Hạ Đường hết hồn, vội vàng khoát tay: "Haiz... Ta không phải đến uống rượu có mỹ nhân hầu, ta... Ta cãi nhau với nương tử cho nên... Cho nên trêu nàng ấy tức giận thôi."
"Ôi, ta hiểu rồi hiểu rồi." Cô nương áo trắng che miệng cười trộm, vẻ mặt đã hiểu rõ mọi chuyện."
--
"Tỉnh Tỉnh, sau này có thể lược bỏ những tình tiết không cần thiết không?" Hạ Đường vừa đi vừa mắng, cô không ngăn được sự nhiệt tình chiêu đãi thế này."
[Ký chủ, ta có thuốc không cần nghe chuyện phiếm, nhưng mỗi lần chỉ giảm được nhiều nhất là mười câu nói.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)