Nghe vậy thì có vẻ không khó khăn lắm nhỉ... Chứ còn gì nữa, chưa gặp mặt mà đã tăng 5 điểm thiện cảm rồi còn đâu.
"Tỉnh Tỉnh." Hạ Đường đột nhiên nghĩ ra gì đó: "Hệ thống bọn mày có thể giúp tao điều tra thân phận vị nữ hiệp kia không? Sau này tao còn có cơ hội gặp lại nàng ta nữa không?"
[Xin lỗi ký chủ, ngay khi Giang Y xuất hiện thì Tô Tỉnh Tỉnh đã điều tra rồi nhưng mà không tra được bất kỳ tư liệu gì về nàng ta cả.]
"Được rồi." Hạ Đường cũng không định hỏi tiếp. Có lẽ nữ hiệp nọ chỉ là một NPC nhỏ bé, không quan trọng mà thôi, dù sao nếu có duyên thì mai sau còn gặp lại. Mục tiêu hàng đầu của cô hiện giờ là ngăn không để Thanh Y trại bị tiêu diệt vào mười lăm ngày sau: "Tỉnh Tỉnh này, có thể giúp ta điều tra thêm về nguyên nhân trực tiếp khiến Thanh Y trại bị tiêu diệt hay không?"
[Được thưa ký chủ, xin hãy đợi một lát! ... Mười ngày sau, Tướng quân Lý Tôn sẽ dẫn ba nghìn binh sĩ đến ngõ Lam Dương, Huyện lệnh Lâm Dương là Uông Ngân Viễn mượn cớ này để lấy lòng hắn, còn Lý Tôn kia cũng muốn nhân cơ hội để lập công.]
"Huyện lệnh kia và Thanh Y trại có thâm thù đại hận gì mà phải đến đường diệt cả trại người ta vậy chứ?" Hạ Đường đến ngõ sau để mướn một chiếc xe ngựa. Cô quyết tâm đến Lâm Dương, muốn bắt tay từ tên Uông Ngân Viễn, nguồn cơn của mọi việc."
[Uông Ngân Viễn vừa nhậm chức Huyện lệnh của huyện Lâm Dương là đã bắt đầu làm mưa làm gió. Trong hai năm qua, ông ta chẳng mấy khi làm việc gì giúp ích cho dân. Nửa năm trước, Uông Ngân Xa lén đầu cơ ngân lượng mà triều đình chuyển đến để trùng tu đê điều. Sau đó người của Thanh Y trại tìm đến khiến ông ta không thể không nôn hết tiền ra. Ông ta mất mặt nên đương nhiên là sinh hận trong lòng, muốn mượn sức người khác để diệt trừ Thanh Y trại.]
"Vậy tức là cái nơi gọi là trại Thanh Y này chuyên làm việc thiện chứ không phải đám thổ phỉ ác nhân ác đức giết người, phóng hỏa đúng không?"
"Khà, cô nương, cô nói sai rồi. Huyện lệnh kia không phải loại tốt đẹp gì nhưng trại Thanh Y kia cũng không hẳn là ai cũng tốt đâu. Cái tên trại chủ ấy à... chậc, đẹp lắm, mà nghe nói đã bắt cóc rất nhiều cô nương."
"Ông có thể nghe thấy những gì tôi nói sao?" Hạ Đường ngồi bật dậy như gặp phải ma, khó tin mà nhìn bóng lưng ông lão đánh xe."
"Cô nương sao vậy? Chẳng phải cô đang nói chuyện với ta sao?" Ông lão đánh xe chỉ thấy cô nương này rất lạ, nhưng ông không nói nữa mà tiếp tục quất ngựa đi."
--
"Cô nương, phía trước là cổng thành, ta không vào trong cùng cô nữa."
"Lão bá ơi, cảm ơn bá vì đã chở ta đi." Hạ Đường hành lễ với ông lão đánh xe rồi rút hai cây trâm đang cài trên tóc ra: "Ta ra ngoài gấp nên không mang theo tiền, chỉ có mấy thứ này đổi được ít ngân lượng thôi. Lão bá yên tâm, chỗ này đều là hàng thật cả!" Hạ Đường xuống xe ngựa, đến trước mặt ông lão."
"Thôi cô nương giữ lại thứ này đi nhé. Hai ta gặp nhau là duyên, mà một ông lão như ta dùng đâu cho hết nhiều tiền như thế. Nhưng ta nghe khẩu ngữ của cô nương không phải người địa phương Lâm Dương, mà nghe những gì cô nương nói thì không phải là đi tìm người thân, bạn bè để nương nhờ. Ông già như ta cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ là mong cô nương làm gì cũng nên nghĩ trước đến đường lui, mặc dù hiện giờ đang thời loạn nhưng được sống dẫu sao vẫn là nhất, những kẻ ác ắt sẽ có người xử lý thôi."
Hạ Đường nghe thế đứng hình. Chẳng lẽ cô muốn làm gì lộ hết trên mặt cả rồi ư? Cô biết ông lão đánh xe muốn tốt cho cô nên cô cảm ơn ông ấy rồi hỏi thêm: "Bá à, sao bá không nghĩ ta là người xử lý kẻ ác chứ?"
"Chuyện này..." Ông lão chợt nghẹn lời. Ông đánh giá một lượt từ trên xuống dưới người trước mắt. Cô nương trông yếu đuối thế này thì đi xử lý kẻ ác kiểu gì?"
"Lão bá, bá cứ nhận đi. Bá cũng bảo thời này là thời loạn còn gì, có nhiều tiền phòng thân là tốt. Ban nãy ta chỉ đùa với bá thôi. Ta muốn vào thành để tìm tỷ tỷ mình chứ không phải là muốn đi xử lý kẻ ác đâu." Để ông lão nhận trâm cài tóc, Hạ Đường đành phải tìm lý do lấp liếm cho qua."
Nghe nói xong, ông lão không từ chối nữa, chỉ là lúc gần chia tay thì ông đảm bảo với Hạ Đường rằng nếu sau này còn có duyên gặp lại, ông sẽ trả cho cô.
(--) Cooldown: Thuật ngữ, thời gian chờ hồi chiêu trong game .
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


