Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hệ thống nói tôi công lược nhầm người rồi Chương 28: Một người hỏi một người đáp

Cài Đặt

Chương 28: Một người hỏi một người đáp

Chương 28: Một người hỏi một người đáp

"Nói... gì cơ?" Chân Giang Y vô thức dịch ra ngoài, nàng đã không phân rõ là bản thân uống quá nhiều hay Hạ Đường đột ngột đến gần, nàng cảm thấy cơ thể hơi nóng, mặt cũng nóng lên. Nàng vô thức muốn từ chối: "Cũng muộn rồi, muội..."

"Giang Y tỷ tỷ, tỷ kỳ lạ thật đó... Rõ ràng vừa rồi không muốn muội đi, giờ lại đuổi muội đi? tỷ muốn muội đi hay ở lại đây?"

Đọc tiểu thuyết nhiều năm như vậy cũng không phải để trưng, Hạ Đường tự nhận mình vẫn có vài cách đối phó người khác, cô xoay người đi, đầu cũng nghiêng sang bên đó.

"Ta không... Muội muốn nói chuyện gì? ... Muội mở đầu trước đi..."

Quả nhiên là hiệu quả, Hạ Đường mừng thầm.

"Giang Y tỷ tỷ vào trại bao lâu rồi?"

"... Sắp chín năm."

"Tỷ luyện võ bao lâu rồi?"

"Quên rồi, chỉ nhớ là luyện từ nhỏ."

Cứ như vậy, Hạ Đường hỏi còn Giang Y thì đáp.

Những câu hỏi này rất quan trọng với Hạ Đường, thứ nhất cô có thể dựa vào những vấn đề này hiểu Giang Y nhiều hơn, thứ hai có thể xua tan sự cảnh giác của nàng.

"Trước đó tỷ có nhắc đến ca ca tỷ, vậy tại sao muội chưa từng gặp huynh ấy lần nào?"

Giang Y không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Hạ Đường.

Sao thế? Chẳng lẽ tỉnh rượu? Hay do trong lúc say rượu không thể trả lời vấn đề này?

"Sao..."

"Huynh trưởng không ở trong trại, huynh ấy ở Vu Đô, đương nhiên muội sẽ không thấy huynh ấy."

Sau khi nghe được câu trả lời, Hạ Đường mới thở phào một hơi.

Không đúng, khoan đã!

Vừa nãy Giang Y nói gì? Nàng nói ca ca nàng không ở Trại Thanh Y? Vậy hệ thống truyền tống mình đến đây làm gì? Cũng không biết làm sao lại tăng được độ thiện cảm?

Sáng sớm Hạ Đường bị tiếng gà gáy đánh thức, vừa mở mắt ra đã cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó, cô ngồi dậy mơ màng khoảng hai phút mới nhớ ra.

Giang Y đâu? Hôm qua còn ngủ cùng nhau, Hạ Đường sờ nhiệt độ bên cạnh, đã lạnh, xem ra là rời đi lâu rồi.

Hạ Đường thu dọn mọi thứ xong chuẩn bị đi ra ngoài tìm Giang Y, nhưng vừa mở cửa ra đã thấy một đứa bé ngồi xổm trước cửa.

"Ngọc Nhi? Con ngồi xổm ở đây làm gì? Sao không đi vào?"

Uông Chính Ngọc thấy sau lưng có người đi ra bèn vội vàng đứng dậy, rồi ngẩng đầu nói: "Mẹ lớn không cho con quấy rầy người ngủ, con đành phải chờ ngoài cửa."

Nói xong còn dẩu môi, vẻ mặt hơi tủi thân.

"Ngọc Nhi ngoan, hôm qua mẹ nhỏ ngủ muộn." Hạ Đường xoa xoa gương mặt Uông Chính Ngọc: "Mẹ lớn của con đâu? Sáng sớm đã không thấy đâu rồi."

"Mẹ lớn đang làm sủi cảo trong phòng bếp."

"Làm sủi cảo?"

"dì Tâm bà nói... Nói tiễn người nhà phải ăn sủi cảo, làm vậy có vẻ... trang trọng. Mong người nhà có thể thuận lợi trở về." Uông Chính Ngọc vừa nói vừa gãi đầu, như thể tốn rất nhiều sức mới diễn đạt được điều mình muốn nói.

"Vậy chúng ta đi xem thử đi?"

Làm sủi cảo khi tiễn người thân chẳng phải là truyền thống của người phương bắc ư? À, hiểu rồi, tác giả là người phương bắc.

Hạ Đường và Uông Chính Ngọc đến phòng bếp thì gặp Tiểu Nhu cô nương.

"Hạ cô nương, ta đang định gọi cô nương dậy, cơm sáng sắp xong rồi."

Khi Hạ Đường đi theo Tiểu Nhu vào phòng bếp thấy dì Tâm và Giang Y vẫn đang bận bịu làm sủi cảo, cô tiến lên vài bước: "dì Tâm, để ta giúp hai người! Ta biết làm sủi cảo, trước kia ta thường xuyên giúp mẫu... nãi nãi của ta làm."

Suýt nữa là lỡ lời, tuy có thể lừa gạt nhưng sau này phải cố gắng tránh những rắc rối không cần thiết như thế này, nói nhiều sẽ khiến người khác hoài nghi.

"Ôi thôi, đừng đừng đừng." Tuy thấy vừa rồi Hạ Đường nói lắp nhưng sự chú ý của dì Tâm hoàn toàn không đặt vào đó, bà ấy giật lại chiếc đũa trong tay Hạ Đường: "Bọn ta sắp làm xong rồi, cô nương qua chỗ đó ngồi, bọn ta đến ngay đây."

Giang Y gật đầu, bước nhanh rời đi.

Hạ Đường vẫn cười nhìn bóng dáng Giang Y rời đi, rõ ràng không buồn cười đến thế nhưng cô lại muốn cười.

"Thôi nào, cô nương đừng cười con bé, tờ mờ sáng con bé đã cùng ta chuẩn bị những thứ này. Vừa gói vừa ngáp, lần đầu tiên ta thấy con bé như vậy."

"Vậy sao?" Hạ Đường càng muốn cười.

"Chứ gì nữa? Buổi sáng ta vừa ra khỏi phòng đã thấy con bé chờ ngoài cửa, hỏi sáng nay có thể làm sủi cảo không, ta cũng chưa nghĩ đến điều đó." Động tác trên tay dì Tâm thoáng ngừng, thở dài rồi nói tiếp: "Cô nương đừng thấy con bé ít nói, thật ra con bé rất tinh tế."

Nghe đến đó, nụ cười của Hạ Đường từ từ vơi đi, tim cũng đập nhanh hơn một nhịp, hóa ra là ý tưởng của Giang Y.

"Mẹ nhỏ."

Trong lúc Hạ Đường đang ngơ ngác thì có người khẽ kéo quần áo cô: "Tiểu Nhu tỷ tỷ bảo chúng ta qua bên kia ăn sủi cảo."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc