Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chương 29: Không dám nghĩ
Dù Hạ Đường có ngốc thì cô cũng biết nhịp tim đập nhanh khi nãy tuyệt đối không đơn giản chỉ là cảm động. Cô nghĩ đến phương diện kia nhưng lập tức dập tắt ý nghĩ đó, cô không dám suy nghĩ tiếp nữa, cô là thẳng nữ, tuy có thể chấp nhận quan hệ tình yêu đồng tính nhưng không có nghĩa cô là một trong số họ.
Mãi đến khi đối diện có người ngồi xuống Hạ Đường mới hồi phục tinh thần. Có lẽ do ý nghĩ vừa rồi nên bây giờ sau khi nhìn thấy chính chủ, trái tim cô lại đập nhanh hơn.
Để không biểu hiện ra điều gì kỳ lạ, Hạ Đường đành phải vùi đầu vào ăn sủi cảo. Nhưng sủi cảo rất nóng, cô chỉ có thể ăn từ từ, ngay cả khi cảm thấy có người nhìn chằm chằm, cô cũng không dám ngẩng đầu lên.
Khó khăn lắm mới ăn xong một bát sủi cảo, Hạ Đường lại lấy cớ chưa thu dọn đồ đạc xong rồi chuồn đi, từ đầu đến cuối không dám nhìn Giang Y chút nào.
"Mẹ nhỏ, nhất định người phải về đó, Ngọc Nhi sẽ nhớ người." Uông Chính Ngọc nắm tay Hạ Đường, ngước mặt nói.
"Tin tưởng mẹ nhỏ nhé? Chắc chắn ta sẽ không nuốt lời."
Hạ Đường ngồi xổm xuống ôm hôn Uông Chính Ngọc, sau đó lại đứng lên tạm biệt từng người.
Khi đến trước mặt Giang Y, không hiểu sao trái tim Hạ Đường lại đập nhanh hơn. Cô không biết nói gì, cũng không dám nhìn vào mắt Giang Y, đúng lúc này người trước mặt tiến lên trước một bước, dùng hai tay ôm lấy cô, nói với giọng chỉ có hai người nghe được: "Nếu không đúng, nhất định phải trở về."
Hạ Đường sững sờ, vài giây sau mới khẽ ừ đáp.
Đại khái bên cạnh vẫn còn rất nhiều người trong trại, Giang Y ôm chưa được bao lâu, nói xong đã buông Hạ Đường ra.
"Mọi người về hết đi." Hạ Đường đứng trước xe ngựa phất tay với mọi người.
Hạ Đường nhìn về phía Giang Y, khuôn mặt Giang Y không có biểu cảm gì, nàng cũng đang nhìn cô. Hạ Đường rời mắt, tay vô thức sờ lên cánh tay, vẫn còn chút hơi ấm còn sót lại từ cái ôm khi nãy của Giang Y.
"Cô nương, phải đi rồi."
Lúc mã phu lên tiếng, Hạ Đường mới lấy lại tinh thần, sau khi phất tay lần nữa mới bước lên xe.
Không biết điều gì sẽ xảy ra trong chuyến đi này, sẽ mất bao lâu, lại là đi một mình.
"Nếu con thật sự không yên tâm thì đi cùng đi."
Giang Y giật mình, cúi đầu phát hiện là dì Tâm. Nàng cho rằng mọi người đã đi hết nên mới dám ngang nhiên dùng khinh công nhảy lên cây nhìn ra phía xa.
"Mẹ lớn! Con cũng muốn lên! Con cũng muốn nhìn mẹ nhỏ!" Uông Chính Ngọc đứng bên dưới ngửa đầu lên, giơ tay gọi lớn.
Hiển nhiên ai cũng biết tại sao nàng lại nhảy lên cây.
Giang Y nhảy xuống, vẻ mặt khó diễn tả.
"dì Tâm."
"Đi đi, dẫn Ngọc Nhi theo nữa." dì Tâm buông Uông Chính Ngọc ra, đẩy thằng bé về phía trước một bước.
Bấy giờ Giang Y mới phát hiện trên vai dì Tâm còn đeo một tay nải.
"Nhưng còn trong trại..." Còn chưa nói hết câu nàng đã bị dì Tâm cắt ngang.
"Trong trại có bọn ta rồi, không sao đâu." Vừa nói bà ấy vừa tháo tay nải xuống đưa cho Giang Y: "Con yên tâm, trở về sớm nhé."
Kể từ lúc ngồi lên xe ngựa, Hạ Đường đã luôn cảm thấy trong chiếc hòm gỗ bên cạnh có thứ gì đó động đậy. Tuy tò mò nhưng cô không dám mở ra, nếu là thứ nguy hiểm gì đó thì phải làm sao?
Hạ Đường ngồi dịch sang bên cạnh, cố gắng cách cái hòm xa nhất có thể, nhưng tiếng động trong hòm càng lúc càng lớn.
Trong tay không có vũ khí gì hữu dụng, nếu nó ra ngoài cô sẽ đập tay nải xuống. Trước khi rời đi, dì Tâm đã nhét một chút ngân lượng cho cô, trọng lượng của số ngân lượng đó cũng đủ để đập nó bất tỉnh.
"Tô Tỉnh Tỉnh?" Hạ Đường như trút được gánh nặng, bế con mèo Li Hua hơi bẩn bẩn kia lên.
"Đau! Ký chủ, cô buông ta xuống mau!" Tô Tỉnh Tỉnh giãy giụa muốn thoát khỏi tay Hạ Đường, nhưng lại thất bại.
"Mày đã chạy đi đâu? Sáng nay tao tìm mày mãi, lười cũng đâu thể lười đến vậy? Tao muốn khiếu nại."
"Ta hơi sợ cái người tên Giang Y kia, mà cô cứ ở bên cạnh nàng..."
"Mày sợ tỷ ấy? Tại sao?" Hạ Đường buông Tô Tỉnh Tỉnh ra.
"Ta cũng không biết nói sao, chắc là trực giác. Ta cứ cảm thấy ánh mắt nàng nhìn ta rất kỳ quái."
Nó nói thế làm Hạ Đường đột nhiên nhớ ra trước kia Tô Tỉnh Tỉnh nói Giang Y cũng có thể nghe thấy nó nói chuyện. Nhưng chẳng phải đoạn ký ức đó đã bị xóa bỏ rồi à? Không lẽ lúc mình nói chuyện với Tô Tỉnh Tỉnh lại bị thấy được? Không, từ lúc đó tỷ ấy chưa từng thấy Tô Tỉnh Tỉnh lần nào nữa, chẳng lẽ ký ức chưa được xóa sạch? Cũng không phải, thái độ của Giang Y với mình không hề thay đổi, ngoại trừ... Sáng nay cố tình làm sủi cảo...
"Ký chủ, ký chủ?" Tô Tỉnh Tỉnh dùng móng vuốt giật giật váy Hạ Đường: "Độ thiện cảm thay đổi, muốn xem không?"
"Tăng hay giảm? Chắc là ta không làm gì để đối tượng đang ở Vu Đô xa xôi kia thất vọng đâu nhỉ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


