Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hệ thống nói tôi công lược nhầm người rồi Chương 27: Chén rượu gạo

Cài Đặt

Chương 27: Chén rượu gạo

Chương 27: Chén rượu gạo

"Ai da... Nha đầu này... Sao lại đi đột ngột vậy?" Dì Tâm nắm tay Hạ Đường, hốc mắt hơi đỏ: "Tin tức có chính xác không?"

Bấy giờ Uông Chính Ngọc không ầm ĩ nữa, Hạ Đường rút một cái tay khác ra, cô nhẹ nhàng vỗ vỗ dì Tâm: "Mấy năm trước ta đã nhờ người hỏi thăm tin tức, nhưng lần nào cũng không phải. Lần này... ta cũng không dám chắc nên mới muốn qua đó xem thử."

Nói dối phải nói đến cùng, cô đã đi lạc nhiều năm, cũng không thể đột nhiên có một mẫu thân từ đâu xuất hiện. Dù sao người ở đây cũng không ai biết chuyện này, mọi thứ dựa vào biểu hiện của bản thân.

Ăn cơm xong cũng đã khuya, Hạ Đường lén nếm một chén rượu gạo, nên lúc này mặt hơi ửng đỏ.

"Này Tiểu Nhu." Lúc gần đi Hạ Đường gọi Tiểu Nhu lại: "Cô nương có thấy Giang Y tỷ tỷ không?"

Vừa rồi mải nói chuyện với nhóm người dì Tâm, không để ý Giang Y đã rời đi lúc nào.

"Ta thấy tỷ ấy uống nhiều quá nên khuyên tỷ ấy trở về nghỉ ngơi, đây này, phòng bếp đã chuẩn bị trà giải rượu, ta đang định đi lấy."

"Để ta đi cho." Hạ Đường đưa tay ra trước mặt: "Hôm nay cô nương cũng bận cả ngày rồi, cứ nghỉ ngơi sớm đi."

Tiểu Nhu cũng không từ chối, dẫn Hạ Đường vào phòng bếp.

"Ta rất ít khi thấy tỷ ấy uống nhiều rượu như vậy, có lẽ buổi tối sẽ khó chịu, mong Hạ cô nương chú ý một chút." Tiểu Nhu vừa nói vừa rót trà giải rượu đã nấu trên lò vào chung trà.

Hạ Đường cầm khay nói cảm ơn rồi đi tìm Giang Y, nhưng càng đi càng cảm thấy quái lạ.

"Tối nay chú ý một chút?" là ý gì, cô với Giang Y có ngủ chung phòng đâu! cô còn không biết mấy hôm nay Giang Y ngủ ở đâu.

Đêm đã khuya, dọc đường không thấy ai, Hạ Đường muốn tìm người hỏi xem Giang Y ở đâu, nhưng nghĩ lại vẫn thôi. Ai cũng uống rượu, giờ này đi ngủ rồi, cô về phòng hỏi Tô Tỉnh Tỉnh là được.

Vùa đến cửa phòng, Hạ Đường mới phát hiện trong phòng có ánh đèn.

Một con mèo biết châm nến? Chuyện lạ trần gian...

"Con..." Hạ Đường đẩy cửa phòng ra, không thấy mèo đâu, chỉ thấy Giang Y ngồi cạnh bàn, chống tay lên đầu nhắm mắt lại.

Nhìn thấy cảnh này, Hạ Đường nhẹ nhàng bước vào, sau đó đóng cửa phòng lại, ngồi xuống trước mặt Giang Y.

Hôm nay tỷ ấy ngủ ở đây? Hay là tỷ ấy có việc đến tìm mình? Hạ Đường không biết, chỉ ngồi đó liên tục đoán mò.

Tuy nhiên tửu lượng của Giang Y thật sự rất tốt, uống nhiều rượu như thế mà mặt chỉ hơi hồng, màu hồng này khiến gương mặt nàng trông đẹp mắt hơn.

Có chuyện gì vậy Hạ Đường!' Hạ Đường ngồi dậy lắc đầu, 'Sao có thể say mê con gái người ta như vậy chứ!'

Nhưng Hạ Đường vẫn không kiềm được mà ngắm.

Có lẽ ngắm hơn mười mấy phút, người đối diện giật giật mí mắt, sau đó từ từ mở mắt.

"Trà giải rượu vẫn nóng đấy, tỷ mau uống đi." Hạ Đường vừa nói vừa lấy chung trà trên khay đưa đến trước mặt Giang Y.

"Sao muội lại ở đây?" Sau khi uống một hớp trà Giang Y buông chung trà xuống, ngẩng đầu nhìn Hạ Đường.

Hạ Đường khoanh tay nhìn ngốc nghếch của Giang Y. Cô rút lại lời nói lúc này, Giang Y không có tửu lượng tốt, nàng chỉ không thể hiện ra ngoài mặt thôi.

Say rồi thì nên làm chút gì đó, cơ hội hiếm có như vậy không lợi dụng cho tốt thì chẳng phải lãng phí hay sao?

"Tỷ say rồi, uống hết cái này trước đã, uống xong để muội cất chung trà đi."

"Không được!" Giang Y đẩy chung trà ra, nước trà bên trong vung ra một ít.

Hạ Đường bị phản ứng của nàng làm giật mình, đứng lên đỡ chung trà theo phản xạ có điều kiện: "Ôi chao, làm vậy là lãng phí đấy."

Hạ Đường không hiểu tại sao Giang Y lại đột nhiên kích động, chỉ nghĩ nàng say rượu nên cáu kỉnh vậy thôi.

Được, hiếm khi có cơ hội như vậy, vả lại còn có lời muốn nói, cứ thuận theo trước đã.

"Không uống thì không uống, nhưng nếu tỷ khó chịu phải nói cho muội biết."

"Ta không say, tửu lượng của ta rất tốt."

Người say rượu sẽ nói câu này -

"Được, muội biết muội biết." Vừa dứt lời, cô thấy Giang Y đã cầm chung trà lên uống.

Chẳng phải nói không uống ư?

Nhưng Hạ Đường không nói gì, chỉ lặng lặng nhìn nàng.

Tuy nhiên, Giang Y cũng chỉ uống vài hớp.

"Trà giải rượu không ngon à?" Hạ Đường hỏi.

"Ta uống xong muội sẽ đi mất." Giang Y nhìn chằm chằm vào chung trà.

"Hả? Ai nói muội sẽ đi? Muội không đi." Cơ hội tốt thế này sao cô nỡ đi được chứ.

Thấy Giang Y vẫn còn ngẩn người, Hạ Đường dời ghế đến ngồi xuống cạnh nàng: "Giang Y tỷ tỷ, nếu tỷ không buồn ngủ thì chúng ta tâm sự được không? Tỷ xem, chúng ta quen biết nhau lâu thế rồi, còn chưa từng tâm sự gì với nhau."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc