Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hệ thống nói tôi công lược nhầm người rồi Chương 26: Xóa ký ức

Cài Đặt

Chương 26: Xóa ký ức

Chương 26: Xóa ký ức

Nếu ký ức bị xóa đi, vậy tại sao vẫn không thấy vui? Hạ Đường không nghĩ được nhiều như vậy, cô phải đi tìm Giang Y.

Ngày mai phải lên đường đến Vu Đô, cô không muốn giữa mình và Giang Y có sự ngăn cách.

Đi hỏi khắp xung quanh mới biết Giang Y ở đình viện nhỏ, cô không vào được đành phải đứng chờ ở cửa.

Khi Hạ Đường sắp ngủ quên lần nữa, cuối cùng Giang Y cũng từ bên trong bước ra.

"Giang Y tỷ tỷ!"

"Muội..." Giang Y ngẩn ra.

"Giang Y tỷ tỷ, tỷ đừng không vui, đừng phớt lờ muội... Được không..." Hạ Đường dùng ngón trỏ chọc cánh tay Giang Y.

"Giang Y tỷ tỷ, muội có chuyện muốn làm phiền tỷ." Hạ Đường đi theo bên cạnh Giang Y, vừa đi vừa nói chuyện: "Muội đến trại lâu vậy rồi, cũng gây không ít phiền phức cho mọi người, mấy hôm nay muội nghe ngóng được tin tức của mẫu thân muội, nên định trước khi đi sẽ mời mọi người ăn bữa cơm."

Hạ Đường luôn quan sát vẻ mặt của Giang Y, nhưng cô không chú ý đến bàn tay cầm chiếc hộp đang dần siết chặt, ngay cả đốt ngón tay cũng trở nên trắng bệch.

"Muội... Ngày mai khi nào khởi hành?" Giang Y dừng bước.

Thật ra điều Giang Y muốn hỏi là "Muội còn trở về không?", nhưng lời đến bên miệng lại sửa, khoảnh khắc ấy nàng lại ích kỷ hy vọng tin tức Hạ Đường nghe được là giả, vậy thì cô sẽ mãi mãi ở trong trại.

"Sáng mai."

Cưỡi ngựa đến Vu Đô nhanh nhất cũng mất ba ngày, nhưng Hạ Đường không biết cưỡi ngựa, chỉ đành ngồi xe ngựa. Xe ngựa đi sẽ chậm hơn một chút, nhưng bốn ngày cũng đủ đến nơi. Dù sao chỉ nói phải đến Vu Đô chứ không nói phải đến Hạ gia ngay.

[Tô Tỉnh Tỉnh: Ký chủ, cô làm vậy là tạo bug đó!]

Tô Tỉnh Tỉnh không nói cho cô biết nhiệm vụ phó bản ở Hạ gia, chỉ nói cốt truyện kích hoạt ngẫu nhiên, vậy nên chỉ có thể lấy bất biến ứng vạn biến.

"Muội cầm thứ này đi."

Hạ Đường cầm chiếc còi trúc Giang Y đưa tới hỏi: "Đây là... cái còi?"

"Đây là còi báo hiệu của trại, chỉ cần muội thổi nó, người của bọn ta nghe thấy sẽ chạy đến trước tiên." Giang Y dừng một chút, lại nói tiếp: "Chặng đường này ta sẽ phái Cửu Sơn âm thầm bảo vệ muội."

Hạ Đường đeo còi tín hiệu lên cổ rồi ngước mắt nhìn Giang Y, cô bước lên phía trước vài bước, nhón mũi chân, vươn tay ôm lấy Giang Y.

Cảm giác này hơi giống bạn học bên nhau mấy năm, sau khi tốt nghiệp mỗi người một ngả. Còn các cô lúc này tạm biệt, cũng chẳng biết đến bao giờ mới gặp lại được, nên Hạ Đường đã ôm nàng khoảng một phút.

Điều may mắn nhất khi đến nơi này có lẽ là gặp được Giang Y, thật muốn sau khi kết thúc nhiệm vụ mang nàng về thế giới kia của mình, ai mà không muốn làm bạn với cô gái cool ngầu thế này chứ.

"Nếu thuận lợi, có lẽ muội sẽ trở về nhanh thôi."

Giang Y đờ đẫn hơn nửa buổi mới nói một câu ừm.

Giang Y biết mục đích Hạ Đường đi chuyến này không đơn giản chỉ là vấn an mẫu thân, nhưng nàng không muốn hỏi.

Nếu thuận lợi... Vậy nếu không thuận lợi thì sao...

Lúc ăn cơm Hạ Đường nhìn vài vòng, còn mượn cớ muốn uống rượu với bọn Cửu Sơn rồi đi sang bàn khác, nhưng vẫn không thấy bóng dáng trại chủ đâu.

Tiểu Nhu vỗ cánh tay Hạ Đường bảo cô yên tâm: "Không sao đâu, hôm nay hiếm lắm mọi người mới vui như vậy, lát nữa ta chuẩn bị trà giải rượu cho họ."

Vui vẻ... ư?

Hạ Đường nhìn xung quanh, người khác có vui không cô không dám chắc, nhưng Giang Y... Dù nhìn thế nào cũng thấy không vui...

Đột nhiên cô không biết nên nói với mọi người thế nào.

Nhưng cuối cùng vẫn phải nói, để tránh ảnh hưởng đến sự vui vẻ của họ, Hạ Đường đợi đến lúc sắp dùng bữa xong mới lên tiếng nói mình phải rời đi, bàn ăn vốn đang náo nhiệt lập tức trở nên yên tĩnh.

"Không được! Mẹ nhỏ không được đi! Ngọc Nhi không cho người đi đâu hết!" Không biết tự lúc nào Uông Chính Ngọc đã chạy đến bên cạnh Hạ Đường, ôm chân cô không buông tay.

"Ngọc Nhi ngoan, mẹ nhỏ chỉ xuống núi thăm dò rồi sẽ về nhanh thôi." Hạ Đường vỗ lưng Uông Chính Ngọc an ủi.

"Người nói xạo!" Uông Chính Ngọc ngẩng mặt lên, bấy giờ Hạ Đường mới phát hiện trên mặt đứa nhỏ đã giàn giụa nước mắt, thằng bé nghẹn ngào tiếp tục nói: "Nếu người tìm được mẫu thân của người, thì... thì sẽ không về trại nữa... sẽ không cần con với mọi người nữa..."

Đối mặt với một Uông Chính Ngọc khóc lóc, Hạ Đường bó tay, đành cố sức dỗ dành nhóc.

Uông Chính Ngọc nói đúng, người bình thường bị lạc nhiều năm như thế, vất vả lắm mới tìm được gia đình, chắc chắn sẽ vô cùng vui vẻ đoàn tụ với gia đình. Nhưng cô lại khác, đối tượng cô công lược ở đây, làm sao giải thích được…

Hạ Đường tạm thời không nghĩ ra lý do nào tốt hơn, chỉ biết nhấn mạnh rằng mình sẽ trở về, chắc chắn sẽ trở về.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc