Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chương 25: Ngọc Nhi cũng muốn đi chơi
Còn chưa đến cổng trại, Hạ Đường đã trông thấy một đứa nhóc chạy đến chỗ cô từ rất xa, vừa chạy vừa gọi "mẹ nhỏ mẹ nhỏ".
"Mẹ nhỏ xấu quá! Xuống núi chơi mà không dẫn Ngọc Nhi đi cùng! Ngọc Nhi cũng muốn đi chơi!"
"Lúc ta đi thì đồ lười nhà con vẫn chưa thức dậy, sao ta dẫn con theo được?" Hạ Đường cúi người xuống véo khuôn mặt nhỏ của Uông Chính Ngọc.
Nghe vậy Hạ Đường cũng ngẩng đầu lên xem, nhưng chỉ nhìn thấy một bóng dáng màu trắng thoáng lướt qua trên đài.
Hạ Đường không hề nghĩ ngợi, đưa xâu kẹo hồ lô cho Uông Chính Ngọc rồi đuổi theo, cũng không quan tâm Uông Chính Ngọc có cầm được ụ rơm cao hơn nhóc nhiều lần đó hay không.
Lại đang luyện kiếm...
Hạ Đường tìm một hồi, cuối cùng vẫn thấy Giang Y ở chỗ cũ.
"Giang Y tỷ tỷ!" Hạ Đường đứng ở nơi cách nàng mấy mét vẫy tay với nàng.
Nhưng Giang Y không ngoái đầu, vẫn tập trung luyện kiếm.
"Không nghe thấy sao? Không đâu, mình nói lớn thế cơ mà." Hạ Đường lẩm bẩm.
Hạ Đường lại gần hơn vài bước lại gọi một tiếng, lần này Giang Y nghe thấy, nàng quay đầu nói một câu "Về rồi" với khuôn mặt không có biểu cảm gì rồi lại tiếp tục luyện kiếm. Rõ ràng là không muốn nói chuyện với mình...
Có tâm sự?
Dựa theo kinh nghiệm góp nhặt từng tí một từ những tiểu thuyết Hạ Đường đã đọc, vẻ mặt này chắc chắn đang không vui, nhưng tại sao lại không vui chứ? Chẳng phải vừa nãy còn đứng ở đài quan sát chờ mọi người trở về sao? Trong thời gian ngắn, Hạ Đường không thể hiểu nổi.
So với thị giác của Thượng Đế chẳng có tác dụng nào, lúc này Hạ Đường hy vọng mình có thuật đọc tâm hơn, để biết tại sao bây giờ Giang Y lại không vui.
Nếu Tô Tỉnh Tỉnh ở bên cạnh thì cô có thể hỏi nó một chút, à mà con mèo thối tha đó đâu nhỉ? Từ hôm qua sau khi ban bố nhiệm vụ đến Vu Đô cho cô thì không thấy bóng dáng, chẳng tận chức tận trách chút nào!
Giang Y đang luyện kiếm, Hạ Đường cũng không tiện quấy rầy, thế là cô ngồi trên ghế đá ngắm nàng.
"Mẹ! Mẹ! Mẹ nhỏ! Dậy đi! Ăn cơm thôi!"
Hạ Đường mở mắt ra đã thấy khuôn mặt của Uông Chính Ngọc dí sát vào mặt mình.
Ngủ quên?
Quả nhiên do hôm nay dậy quá sớm.
Hạ Đường đứng dậy, ngó một vòng, lại không thấy bóng dáng Giang Y đâu.
Nàng đi rồi ư?
"Ngọc Nhi, mẹ lớn của con đâu?"
"Mẹ lớn nói không đói bụng nên không ăn cơm." Uông Chính Ngọc vừa ăn kẹo hồ lô vừa nói.
"Tô Tỉnh Tỉnh?" Bấy giờ Hạ Đường mới phát hiện trong tay cô còn ôm một con mèo, cô hỏi Uông Chính Ngọc: "Ngọc Nhi bắt được con mèo con này ở đâu vậy?"
"Ở phòng chứa củi, không biết nó chơi kiểu gì mà bị quấn vào dây thừng, nó lại không kêu, cũng may con đến phòng chứa củi chơi mới nhìn thấy nó."
Lúc nãy Tô Tỉnh Tỉnh đã lay y phục của nàng, giờ vẫn còn lay, Hạ Đường không nhịn được nữa: "Nói chuyện!"
"Dạ? Mẹ nhỏ đang nói gì vậy? Nãy giờ Ngọc Nhi có nói mà..."
Hạ Đường giật mình, cô xoa đầu Uông Chính Ngọc, cười nói: "Không có không có, Ngọc Nhi ngoan ngoãn ăn kẹo hồ lô đi, còn mèo con ta ôm giúp con được không?"
Sau khi ôm lấy Tô Tỉnh Tỉnh, đương nhiên Hạ Đường định chuồn đi trước, cô muốn hỏi Tô Tỉnh Tỉnh tại sao Giang Y lại không để ý đến cô.
"Vẫn chưa chịu nói à? Đừng bảo là mày làm mèo lâu rồi nên quên cách nói tiếng người luôn đấy nhé?" Bốn bề vắng lặng, Hạ Đường đặt con mèo xuống đất.
"Ta không dám nói nữa, hiện giờ ngoài cô ra thì những người khác cũng nghe thấy ta nói chuyện."
"Hả? Chẳng lẽ còn người nào xuyên sách nữa à?" Hạ Đường ngồi xổm bên cạnh Tô Tỉnh Tỉnh, để nghe rõ những lời tiếp theo của nó.
"Không phải, là cô nàng thường xuyên ở cạnh cô đó, ta xác định nàng không phải người xuyên sách, càng không phải bug của bọn ta. Hôm qua sau khi rời khỏi phòng cô chưa được bao lâu, ta đã bị trùm bao bố buộc lại, nàng hỏi ta là yêu tinh gì, tại sao lại biết nói chuyện, có phải đang làm chuyện gì bất lợi với cô không. Cũng may suốt quá trình đó ta không nói câu nào, nếu không cô sẽ không được nhìn thấy ta nữa, không ngờ đường đường là hệ thống, thế mà suýt nữa toi đời."
"Là vì chuyện này ư..." Hiển nhiên Hạ Đường không để ý đến lời miêu tả khoa trương của Tô Tỉnh Tỉnh: "Vậy..."
Còn chưa nói hết câu đã bị Tô Tỉnh Tỉnh ngắt lời.
"Ký chủ yên tâm, ta đã kịp thời xóa đi phần ký ức đó của nàng rồi, nhưng sau này cô ít tiếp xúc với nàng lại cho thỏa đáng, này? Ký chủ! Cô đi đâu vậy?"
Hạ Đường vừa chạy vừa quay đầu: "Tao đi tìm Giang Y tỷ tỷ, đừng đi theo, mày tự chú ý an toàn đi!"
Tô Tỉnh Tỉnh: "..."
Hoàn toàn không để tâm đến lời nói của nó!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




