Hạ Đường cũng bị phản ứng như vậy làm cho giật mình, cô ngồi xổm trước mặt Yên Yên, khẽ nói: "Không chạy loạn, không chạy loạn, lần sau tỷ đưa Chính Ngọc ca ca vào thành chơi với muội được không?"
"Thật ạ?" Yên Yên duỗi ngón út: "Vậy chúng ta ngoéo tay!"
Là cô quá vội vàng, sao có thể thay đổi trong một sớm một chiều được?
"Ồ khách quan, may xiêm y à? Đến đây xem vải vóc thượng đẳng vừa nhập từ Vu Đô về mấy hôm trước này." Hạ Đường vừa bước vào tiệm vải, ông chủ bên trong đã tiến lên tiếp đón.
"À không phải..." Nhìn thấy người đột nhiên xông đến, Hạ Đường hơi giật mình, cô vô thức lùi về sau một bước: "Ông chủ, ta muốn hỏi chỗ của ông có y phục may sẵn không? Ta muốn tặng quà cho bằng hữu của ta, nhưng thời gian gấp quá không kịp đặt may."
"Vậy ngài tới đúng nơi rồi đó! Nào nào, mau lên lầu hai với ta, tiệm vải Tề thị của bọn ta là tiệm vải may xiêm y đẹp nhất thành Lâm Dương này."
Ông chủ tiệm vải đi trước dẫn đường, Hạ Đường đi theo sau.
"Y phục của tiểu hài tử hay người lớn tiệm vải Tề thị của bọn ta có, cô nương muốn tặng cho ai? Nam tử hay nữ tử? Có biết kích cỡ không?"
"À... Ta tặng cho một vị trưởng bối và tỷ tỷ của ta, vóc dáng của họ cũng tương đương với ta."
Mua y phục là ý tưởng nhất thời, tặng quà cho nữ nhân đơn giản sẽ là y phục, trang sức, đồ trang điểm. Trang sức phải hợp mắt, mà cô lại không biết nhiều về đồ trang điểm ở đây, tuy trước kia có mua chút phấn và son môi nhưng cũng không đảm bảo rằng cô nương nào cũng thích, vì phần lớn nữ nhân trong trại không bôi những thứ này.
Ra khỏi tiệm vải, Hạ Đường thấy mấy người được nàng phái đi mua rượu thịt đã trở về, hai xe đầy ắp, trông có vẻ đủ để người cả trại ăn.
Hạ Đường ló đầu ra nhìn đằng sau bọn họ, hình như thiếu mất một người.
"Yên Yên đâu?" Hạ Đường hỏi.
"Bọn ta thấy mua đồ xong rồi, nên tiện đường đưa nàng ấy về nhà."
"Các ngươi..." Hạ Đường muốn nói lại thôi, tuy cô đã dặn dò trước khi phái họ đi, nhưng vẫn không yên tâm.
"Hạ cô nương yên tâm, bọn ta nhìn Yên Yên cô nương được mẫu thân nàng ấy dắt về tận nhà mới rời đi, lúc gần đi còn tặng họ một ít thịt. À đúng rồi, bọn ta bỏ ra không ít tiền mua số rượu thịt này cho những lão bản kia."
"Cảm ơn các ngươi, không phải ta không tin các ngươi mà ta sợ bá tánh Lâm Dương..."
Nếu thời gian không gấp thì những thứ này nên để Hạ Đường tự đi mua. Đương nhiên, thật ra mấy thứ này cô có thể để Tô Tỉnh Tỉnh dùng bàn tay vàng biến ra ngay, nhưng cô lại không thể giải thích rõ ràng, nghĩ lại đành thôi.
"Hạ cô nương đừng nói thế, bọn ta hiểu hết mà, hơn nữa mua đồ trả tiền là chuyện nghiễm nhiên."
"Cảm ơn." Hạ Đường nói tiếng cảm ơn: "Các ngươi cứ đi đến quán trà gần cổng thành uống trà trước đi, ta còn mấy thứ chưa mua xong, đợi mua xong ta lại đến tìm các ngươi."
Người đứng trước mặt Hạ Đường cầm lấy tay nải trong tay cô, đặt lên xe ngựa rồi nói: "Để ta đi cùng Hạ cô nương."
Vừa rồi lúc cô tán gẫu với ông chủ tiệm vải thì biết gần đây có một tiệm trang sức rất lớn, đa dạng mẫu mã. Hạ Đường định đến đó xem, không chừng có thể tìm được một món hợp mắt.
Ông chủ tiệm trang sức cũng nhiệt tình như ông chủ tiệm vải, nghe Hạ Đường nói muốn mua trâm, trong vòng chưa tới một tách trà đã đặt tất cả trâm trong tiệm ra trước mặt Hạ Đường.
"Khách quan xem có thích cái nào không?"
"Hạ cô nương định tặng cho... Giang cô nương à?" Người sau lưng hỏi.
"Ừm." Hạ Đường gật đầu: "Nhưng hình như Giang Y tỷ tỷ không thích đeo trang sức trên tóc lắm, ta chọn cho tỷ ấy một kiểu đơn giản thôi."
"Đồ do Hạ cô nương tặng chắc chắn Giang cô nương sẽ rất thích."
Bình thường Giang Y chỉ dùng một chiếc trâm bạc búi tóc, ngoài ra trên đầu chẳng còn món trang sức nào nữa, ngay cả y phục mặc hằng ngày cũng có màu sắc nhạt nhẽo, kiểu dáng đơn giản.
Trâm đặt trước mặt Hạ Đường có đủ kiểu dáng, bằng bạc, bằng vàng, ngọc thạch hoặc gỗ, được chế tác tinh xảo xinh đẹp.
Hạ Đường tưởng tượng dáng vẻ của Giang Y khi cài số trâm này, không hợp lắm... Hoặc là nói mấy thứ này không xứng với nàng, có lẽ lần này đi vô ích rồi.
Nhưng cuối cùng Hạ Đường vẫn mua vài món, vào tiệm người khác lại làm khổ người ta một hồi, không mua chút gì đó thì rất áy náy.
"Hạ cô nương không mua được đồ mình muốn à?" Người đằng sau hỏi.
"Ừm." Hạ Đường gật đầu: "Không mua được thì thôi vậy, sau này còn cơ hội khác để tặng, hôm nay về trại sớm chút đi."
"Hạ cô nương, ta biết ở đằng trước cách đây không xa có một sạp hàng nhỏ, trước kia ta mua một cái tặng cho Tiểu Nhu cô nương, nàng ấy rất thích." Nói xong còn thẹn thùng sờ ót.
Hạ Đường nghe xong mỉm cười, Tiểu Nhu cô nương đâu thích trâm, chỉ là thích người tặng trâm thôi.
Hạ Đường đi theo người này vào sạp hàng nhỏ kia, sau khi dừng lại liền thấy một cây trâm làm bằng bạch ngọc, sáng trong như tuyết, phần thân trâm khắc lá cây, đầu trâm là một đóa hoa ngọc lan.
Hạ Đường không hiểu về ngọc, nhưng cô cảm thấy cây trâm này rất hợp với Giang Y, nàng đeo lên chắc chắn cực kỳ đẹp.
Sau khi để lão bản gói lại, Hạ Đường còn thuận tiện mua một xâu kẹo hồ lô ở quầy hàng kế bên, à không, không phải một xâu mà là một cây dài, ngay cả cái ụ rơm của người ta cô cũng mua luôn.
Sau khi ra khỏi cổng thành, Hạ Đường giật mình nhận ra hình như mình đã quên gì đó, cô khựng bước dừng lại.
"Có chuyện gì vậy Hạ cô nương?"
"Không... Không có gì, đi tiếp thôi."
Đúng là đã quên, Hạ Đường nhớ hết người trong trại, nhưng lại quên mất mỗi vị trại chủ kia.
Thôi, ra khỏi cổng thành rồi, đâu thể quay lại chỉ vì chọn một món quà cho hắn.
Một người không chịu lộ mặt, không xứng!
Tặng quà năm lần bảy lượt như thế, trông có vẻ như bản thân tự mình đa tình.
[Tô Tỉnh Tỉnh: Ký chủ, cô không được nghĩ thế! Hắn là đối tượng công lược mà!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)