Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chương 23: Vào thành mua đồ
"Lão bá và mọi người, ta biết mọi người rất cảm kích chúng ta vì đã cứu mọi người, nhưng trong tình huống đó, dù là ai cũng sẽ không ngồi nhìn mặc kệ." Đột nhiên Hạ Đường chuyển chủ đề: "Thật ra ta biết mọi người vẫn xem chúng ta và những kẻ kia là cùng một loại người, ta hiểu được. Tuy nhiên, mọi người nghĩ kỹ xem, nhiều năm như thế, người trong trại đã làm hại mọi người một chút nào chưa, có cướp nửa hạt gạo của mọi người không?"
"Chuyện này..."
"Đó... Đó là đương nhiên! Lúc khó khăn được giúp đỡ một chút sẽ báo đáp gấp bội, huống chi mọi người đã cứu chúng ta!"
"Cho nên... Chúng ta có thể vào thành mua đồ không?"
"À? À, mọi người cứ tự nhiên..." Đám người nghe vậy ngẩn ra, vẫn là ông lão phản ứng kịp, nhanh chóng nhường đường.
Thật ra Hạ Đường muốn nói những lời này từ lâu rồi, lúc phát hiện Trại Thanh Y không phải là ổ thổ phỉ thì cô đã muốn nói, nhưng cô chỉ có một mình, chỉ có một cái miệng, phải đi giải thích với từng người thế nào?
Sau khi Lâm Dương bị thổ phỉ của Nhạc Hổ Sơn cướp bóc, Hạ Đường theo người của Trại Thanh Y xuống núi cứu người, lúc thấy cảnh tượng kia, cô không chỉ đồng cảm với người trong thành, mà còn đồng cảm với người của Trại Thanh Y. Hạ Đường nghĩ đến kết cục của Trại Thanh Y trong sách, đến khi trại bị diệt cũng không ai biết bọn họ không phải là thổ phỉ chuyên giết người phóng hỏa. Cô đã đi đến thế giới này, đi đến trại, lại có cái gọi là thị giác của Thượng Đế, vậy thì hãy để cô rửa oan cho bọn họ.
Suýt chút nữa Hạ Đường đã bị ý nghĩ này của mình làm cho cảm động, chắc là nên để cho trại chủ thần bí không thấy tăm hơi kia nghe một hồi, chắc chắn sau khi nghe xong độ thiện cảm sẽ bay lên một trăm.
Hạ Đường tự cảm động khoảng ba phút, lúc cô lấy lại tinh thần thì người trước mặt đã tản đi gần hết. Nhìn tình huống hiện tại, xem ra trò chuyện với người trong thành không khó khăn mấy.
Hạ Đường nhấc chân tiếp tục đi lên phía trước, nhưng dường như người bên cạnh có gì muốn nói, cô chờ thật lâu cũng không thấy ai mở miệng, thế là chủ động hỏi: "Mọi người có lời gì muốn nói với ta sao?"
"Không... Không có... Thật ra, chính là..."
"Haiz! Để ta nói!"
Người này ấp úng hồi lâu nhưng lại không thể nói được một câu hoàn chỉnh, người phía sau không nhịn được đẩy hắn ra sau.
"Hạ cô nương, chúng ta không ngờ cô nương sẽ nói với bọn họ như thế. Bọn họ biết ở Thập Lý Sơn có một cái trại, nhưng xưa nay không ai biết nơi đó là nơi nào. Ban đầu cũng không có gì, sau đó một truyền mười, mười truyền trăm, truyền đến mọi người tin."
"Mọi người... Không ai giải thích sao?"
"Lúc lão trại chủ còn khỏe mạnh thì bận rộn quản lý trại, không đi ra ngoài. Sau đó sức khỏe không tốt, buộc phải chọn trại chủ mới. Nhưng có vài người không phục nên gây nên cục diện rối loạn, có lẽ chính khi đó đã phá hỏng quan hệ tốt đẹp đã gây dựng."
"Vậy sau đó thì sao? Ta thấy bây giờ mọi người trong trại rất hòa thuận, trại chủ mới đã làm gì khiến bọn họ tâm phục?"
Người bên cạnh cúi đầu nhìn Hạ Đường, nếu không phải nể mặt cô là bạn của trại chủ, có lẽ bọn họ sẽ cười to: "Còn có cách gì chứ? Đương nhiên là đánh rồi! Đánh đến bọn họ tâm phục khẩu phục."
"... Thô bạo vậy sao?"
"Không có cách nào có tác dụng hơn cách này cả, bọn họ nghĩ một nữ nhân không có bản lĩnh gì, kết quả thì sao? Bị đánh đến mức chạy đến chỗ lão trại chủ cầu cứu..."
Người này vừa nói vừa cười, nhưng Hạ Đường lại không chú ý đến lời nói của hắn. Vừa nãy cô đã cảm thấy có người đang kéo ống tay áo của mình, ban đầu còn tưởng áo của mình bị mắc vào đâu đó, nhưng nhìn xuống thì lại thấy một cái đầu nhỏ.
"Yên Yên?" Hạ Đường dừng bước lại.
"Hạ tỷ tỷ."
"Yên Yên tìm tỷ tỷ có chuyện gì sao?"
Ánh mắt của tiểu cô nương trong veo, không còn vẻ sợ hãi khi nhìn thấy cô lần đầu tiên.
"Mẫu thân nói tỷ vào thành mua đồ, bảo muội đến dẫn đường cho tỷ."
Hạ Đường ngẩng đầu lên, nhưng không thấy bóng dáng mẫu thân của tiểu cô nương.
"Hạ tỷ tỷ, Chính Ngọc ca ca không đi cùng bọn tỷ sao?" Yên Yên lắc lắc bàn tay Hạ Đường.
Đột nhiên nghe thấy cách gọi "Chính Ngọc ca ca", Hạ Đường không kịp phản ứng.
Yên Yên gọi mình là tỷ tỷ, gọi Ngọc Nhi là ca ca, mà Uông Chính Ngọc lại gọi mình là mẫu thân, vai vế này... Hơi loạn.
Vài giây sau, Hạ Đường cười nói với Yên Yên: "Yên Yên, muốn chơi với Chính Ngọc ca ca à? Tỷ có thể dẫn muội đi vào trại tìm Chính Ngọc ca ca."
"Muội... Mẫu thân không cho phép muội chạy lung tung." Yên Yên rút tay ra sau lưng, cúi đầu nhìn chân mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)