Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hệ thống nói tôi công lược nhầm người rồi Chương 22: Bách tính Lâm Dương

Cài Đặt

Chương 22: Bách tính Lâm Dương

Chương 22: Bách tính Lâm Dương

"Ký chủ, cô từ bỏ suy nghĩ này đi! Đây không phải chuyện ta có thể quyết định." Tô Tỉnh Tỉnh nghĩ đến những gì Hạ Đường sắp nói tiếp tục: "Đây là lời nhắc nhở hữu nghị, nếu ký chủ chưa chạy đến Vu Đô trong thời gian quy định, thì hệ thống sẽ trừng phạt rất nặng, xin ký chủ suy nghĩ nghiêm túc."

Đối với nhiệm vụ cấp trên truyền xuống, Tô Tỉnh Tỉnh chỉ có thể công chính nghiêm minh. Trước Hạ Đường, nó đã có ba vị ký chủ, mặc dù không còn nhớ nhiều ký ức nhưng nó nhớ rõ sự tồn tại của ba người này. Một người thành công, hai người thất bại, nhưng bọn họ rất tích cực hoàn thành nhiệm vụ. Nào giống vị này... Còn bắt mình phải nghĩ cách.

"Nhưng mà ký chủ... Nếu cô có thể nghĩ cách dẫn theo đối tượng công lược cùng đi Hạ gia thì chắc chắn là làm ít công to." Tô Tỉnh Tỉnh dựa vào Hạ Đường, cái đuôi phe phẩy.

Nghĩ một hồi, Hạ Đường lại ngủ thiếp đi, sau đó khi đến giờ cơm nhưng không thấy cô mới có người đến tìm.

Trên bàn cơm, Hạ Đường không tập trung, vừa ăn vừa thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn người trên bàn cơm.

"Hạ cô nương, cơm và thức ăn hôm nay không hợp khẩu vị à?"

"À... không phải!" Hạ Đường vội lắc đầu: "Món bánh gạo nếp này khiến ta nhớ tới mẫu thân, khi còn bé ta thường quấn lấy mẫu thân bảo bà ấy làm cho ta."

"Đứa bé ngoan, sau này muốn ăn hãy nói với dì Tâm, ta làm cho cô nương."

"Cảm ơn dì Tâm." Hạ Đường cười nói với dì Tâm.

Thật ra lời Hạ Đường nói nửa thật nửa giả, cô không có ký ức khi còn bé của thân thể này, chỉ hi vọng sau này đừng bị lộ.

"Mẫu thân của mẹ nhỏ là người thế nào?" Uông Chính Ngọc ăn đến miệng đầy dầu vẫn còn tâm tư quan tâm chuyện khác.

"Mẫu thân là người rất dịu dàng, rất đẹp, sau này có cơ hội ta dẫn con đi gặp được không?"

"Vâng."

Có cuộc nói chuyện hôm nay, có phải sau này khi tạm biệt bọn họ sẽ cảm thấy không quá bất ngờ.

Rạng sáng ngày hôm sau, Hạ Đường rời giường, cô đến nơi Giang Y dạy cô luyện kiếm lần trước.

Sáng nào Giang Y cũng đến đây luyện công, hôm nay cũng không ngoại lệ.

"Sao hôm nay lại dậy sớm như thế?" Giang Y nghe thấy phía sau truyền đến tiếng động, nàng quay đầu nhìn, nhưng khi nhìn thấy Hạ Đường thì lại hơi ngạc nhiên.

"Muội đến vì muốn mượn vài người, muội muốn xuống núi mua đồ."

Giang Y cất bội kiếm, đi đến ụ đá dưới gốc cây ra hiệu cho Hạ Đường cũng tới ngồi xuống: "Muội cần mua gì cứ liệt kê vào giấy giao cho người phía dưới mua là được."

"Không cần, muội ở trong trại nhiều ngày như thế hơi buồn chán nên muốn xuống núi đi dạo, có nhiều thứ muội muốn tự chọn."

"Vậy thì được, dẫn theo mấy người, chú ý an toàn."

"Ừm, muội biết rồi!"

Giang Y nhìn bóng lưng Hạ Đường rời đi mà cứ cảm thấy kỳ lạ ở chỗ nào đó, nhưng kỳ lạ ở đâu thì chính nàng cũng không rõ. Thôi, không sao, chỉ cần Hạ Đường bình an, chỉ cần mỗi ngày có thể nhìn thấy muội ấy là được rồi.

"Chính là bọn họ! Bọn họ đến rồi!"

Nhóm người Hạ Đường còn chưa đến cửa thành Lâm Dương đã nhìn thấy một đám người lao về phía bọn họ. Hạ Đường nhìn thấy cảnh đó, suýt chút nữa đã định quay đầu chạy trốn. Cũng may mấy người đi theo bên cạnh kịp thời ngăn trước mặt cô.

Cầm đầu là mấy nam nhân mặc áo gai vải thô, xem ra là bách tính thành Lâm Dương. Bởi vì Hạ Đường trông thấy gương mặt quen thuộc trong nhóm người kia.

Là Yên Yên, cô bé gặp lúc trước.

"Khoan đã, khoan đã, có vẻ bọn họ không có ác ý." Hạ Đường đẩy hai người ngăn trước mặt mình ra.

May mà lúc xuống núi không bảo bọn họ cầm theo đao, bình thường bọn họ đã rất đáng sợ, nếu như vác đao trên vai thì trông y hệt ác bá tuần phố, đến thu phí bảo kê.

Lần này bọn họ xuống núi là để mua sắm, không phải ăn cướp.

Yên Yên trốn sau lưng mẫu thân, ban đầu còn hơi sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy Hạ Đường thì sự sợ hãi kia biến mất hoàn toàn.

"Các vị ân nhân đừng sợ, là Hoa tiểu tử thấy mọi người ở ngoài thành nên vội vàng chạy về báo tin. Lúc này chúng ta mới ra ngoài đón mọi người." Người nói chính là đại bá có mái tóc xám trắng, trông của ông ấy chắc là người có quyền nói chuyện nhất trong đám người.

"Đại bá khách sáo rồi, chúng ta xuống núi để mua vài thứ thôi..."

Hạ Đường còn chưa nói xong, đại bá đã nói trước: "Mọi người cần gì cứ nói, ta phái người đưa lên núi cho mọi người."

"Không không không... Không cần." Hạ Đường nhìn mọi người phía sau đại bá thi nhau phụ họa, cô vội xua tay.

Bách tính Lâm Dương quá nhiệt tình, Hạ Đường không chống đỡ được. Hơn nữa, ân nhân của bọn họ không phải là cô, là Giang Y dẫn người xuống núi, còn người hạ lệnh cứu người là trại chủ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc