Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cái này đúng là quá thần kỳ. Cô nghiêm túc nghiên cứu lọ thuốc này nửa ngày, đột nhiên nghe Đương Đương nói: “Phạn Lê, sắp về đến nhà rồi, đừng nghịch nữa.”
Phạn Lê ngẩng đầu, phát hiện các cô đã rời xa khu vực náo nhiệt. Sau khi con cá voi xanh đi qua 13 trạm, mật độ kiến trúc và dân cư bắt đầu giảm bớt, sự phồn hoa của thành phố dần tan biến. Cách đó không xa, có một khu phố có thể nói là khu của bình dân, các tòa nhà đổ nát, rất nhiều nhà xả nước bẩn ra bên ngoài, nhuộm màu nước biển xung quanh thành màu nâu xám.
Giống như nhiều hành khách trên lưng cá voi, Phạn Lê che hai mang lại, không muốn hít phải nước bẩn vào, nhưng cô lại mơ hồ có một dự cảm chẳng lành.
“Cháu sắp về đến nhà à?” Ông bác ngạc nhiên nói.
Đương Đương gật gật đầu, vốn định nói thêm gì đó, nhưng cô ấy chỉ duy trì nụ cười kéo Phạn Lê đứng dậy.
Ông bác cũng cười cười: “Rất vui được làm quen với cháu, cô bé đáng yêu.”
Cá voi xanh dừng lại ở trạm dừng đầu đường, thuần thú sư cũng không đứng dậy quét roi mây trên lưng cá voi như trước, mà giục hành khách nhanh chóng xuống xe. Tiếp theo, ác mộng đã thực sự xảy ra. Đương Đương bảo “Xuống xe”, túm cánh tay Phạn Lê bơi vào khu ổ chuột.
Dây thần kinh của Phạn Lê đã gần như đứt phựt.
Nguyên chủ lại nghèo đến mức ở một nơi như thế này…
Trong khu ổ chuột, mỗi nhà không chỉ thích xả nước bẩn, mà còn chất đống túi rác trước cửa, một số đã thu hút động vật ăn xác thối tới, nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến sự ồn ào náo nhiệt của khu chợ:
“Tôm tít, nghêu sọc, mực bao tử, cá cơm xám, cá hố, ghẹ đây! Hàng mới ra lò, mọi người đến xem đi!”
“Cá tráp đỏ buổi sáng mới bắt, một cân chỉ 85 Đức, cá tráp tích thịt qua mùa đông đấy, màu mỡ tươi ngon, mau tới mua nào!”
“Cửa hàng nước tương cá lâu đời, ướp bằng muối cùng rau bạc hà tốt nhất!”
Chỗ của bọn họ càng có đầy vỏ sò vỡ, xương đầu cá và lá cải mục nát.
Sau đó, theo một hải tộc giống đực cephalopoda (*) tới gần, nhóm người bán hàng rong ôm hải sản bỏ chạy tán loạn. Hải tộc cephalopoda cầm đinh ba, dùng bàn tay giác hút ném đồ ăn còn thừa trên sạp đi, hô to: “Không được phá hoại trật tự thành phố Lạc Á! Chính phủ cấp tiền trợ cấp cho các người còn chưa đủ sao, còn muốn phá hoại môi trường?! Dẹp hết sạp hàng cho ông! Thứ quỷ gì, phân loại rác cũng không làm cho tốt một tí!”
(*) Cephalopoda: Động vật chân đầu (tiếng Hy Lạp Κεφαλόποδα (kephalopoda); "chân-đầu") là một lớp động vật thân mềm gồm mực ống, bạch tuộc, mực nang và ốc anh vũ. Lớp này bao gồm phần lớn các động vật sống dưới biển với đặc trưng là cơ thể đối xứng, phần đầu nổi bật, và có nhiều xúc tua được phát triển từ chân của các động vật thân mềm nguyên thủy.
Đương Đương rất sợ ông bác bạch tuộc quản lý thành phố này. Tìm được chỗ ở của cô ấy và Phạn Lê, cô ấy mở cửa ra đi vào, nhanh như chớp đóng cửa lại. Lối đi ở tầng một rất hẹp, chỉ vừa đủ cho một người. Tay chân cô ấy rón rén bơi đến trước cửa phòng khách, liếc nhanh vào bên trong, rồi lặng lẽ đóng cửa lại. Sau đó, cô ấy quay sang làm động tác “Suỵt” với Phạn Lê, khẽ nói: “Chị ấy đang dỗ bọn nhỏ ngủ, chồng chị ấy không có ở nhà. Đi, chúng ta lên lầu thôi.”
Đây là một nhà trọ thuê chung. Tổng cộng chỉ có ba tầng: Tầng thứ nhất là phòng khách thêm khu vực phòng bếp chung. Tầng thứ hai có hai phòng ngủ và một toilet, dành cho cặp vợ chồng kia và một cô gái khác. Tầng thứ ba có hai phòng ngủ, một phòng là của Phạn Lê, một phòng là của Đương Đương.
Trong phòng Đương Đương, mẹ cô ấy đang giúp con gái sắp xếp lại quần áo.
Chỗ nguồn sáng ở trần nhà nơi treo một khối đá hình tròn phát sáng, bề mặt gồ ghề giống như mặt trăng. Nó chiếu sáng vòng quanh một chiếc vỏ nhím biển bảy màu, mang theo chút phong cách công chúa nhỏ.
Phạn Lê hỗ trợ dọn dẹp đồ xong, trong lúc Đương Đương nói chuyện phiếm với mẹ. Cô mơ hồ biết được, thành tích của nguyên chủ tốt ra sao, còn xuất thân thì bằng thành tích tốt kia nhân với -1.
Phương thức sinh sản của hải tộc có ba loại: Đẻ con, noãn thai sinh (*) và đẻ trứng.
(*) Noãn thai sinh: Là một phương thức sinh sản ở động vật trong đó phôi phát triển bên trong trứng được giữ lại trong cơ thể của mẹ cho đến khi chúng đã sẵn sàng nở ra, chúng đẻ con nhưng không phải do mang thai mà do trứng sau khi thụ tinh nằm lại trong ống dẫn trứng đến khi nở thành con, phôi phát triển thành con nhờ chất dinh dưỡng dự trữ trong noãn hoàng chứ không phải lấy từ cơ thể mẹ. Phương thức sinh sản này khác với phương thức đẻ con ở chỗ không có kết nối nhau thai giữa mẹ và con và cơ thể của sinh vật mẹ không cung cấp trao đổi khí (hô hấp).
Đối với ba phương thức này mà nói, thành phẩm sinh sản, sự tra tấn với cơ thể mẹ, ưu khuyết điểm của gen, và trình tự tố chất cơ thể đều giảm dần theo thứ tự. Đẻ trứng dễ sinh ra những đứa trẻ “lai tạp” không rõ chủng tộc nhất. Hiện nay, trừ nô lệ và những công dân tầng lớp thấp không thể thỏa mãn nhu cầu ấm no, người bình thường sẽ không chọn phương thức sinh sản này. Hải tộc tầng lớp thấp sẽ đẻ ra một số lượng lớn con, xong rồi sẽ trực tiếp vứt bỏ. Để chúng chấp nhận sự khắc nghiệt của quy luật sinh tồn trong tự nhiên. Những đứa trẻ nào không may mắn, vừa nở ra từ trứng đã bị kẻ săn mồi ăn thịt. Những đứa trẻ bình thường sẽ bị chủ nô nhặt đi, cho ăn thức ăn chăn nuôi kém chất lượng lớn lên rồi bị bán đi. Những đứa trẻ may mắn sẽ được cô nhi viện nhận nuôi, nhưng dù có ở cô nhi viện thì bảo mẫu và các giáo viên vẫn thiên vị những đứa trẻ mất người thân trong chiến tranh hơn, ít nhiều đều sẽ kỳ thị cô nhi đẻ ra từ trứng.
Từ trong giọng nói của mẹ Đương Đương, Phạn Lê mơ hồ nhận ra rằng, việc nguyên chủ không rõ chủng tộc rất có thể là đứa trẻ bị bỏ rơi do đẻ trứng. Có lẽ bởi vì từ nhỏ nhận hết kỳ thị, tính cách cô ấy rất quái gở. Cô ấy và Đương Đương quen nhau lúc thuê nhà chung. Đương Đương nói mười câu với cô ấy, cô ấy trả lời lại nhiều nhất chỉ được một câu, hơn nữa mỗi lần nói chuyện không vượt quá ba chữ. Tóm lại, dường như là một cô gái trừ học tập ra thì không còn gì nữa.
Sau khi thu dọn đồ đạc xong, mẹ Đương Đương nói muốn giúp Phạn Lê sửa sang lại phòng, Đương Đương nói tắm xong sẽ lên tìm hai người. Phạn Lê suýt nữa mở miệng hỏi “Phòng tắm ở đâu?”, may mà cô kịp thời ngậm miệng, chỉ thấy bản thân mình quá ngốc nghếch.
“Được rồi được rồi, dì biết con quý ma dược của con. Mấy thứ trên bàn này dì sẽ không động vào.” Mẹ Đương Đương quay sang sắp xếp giường đệm của cô.
Phạn Lê cảm thấy rất áy náy, cũng bắt đầu xắn tay dọn dẹp. Cô phát hiện trong phòng có rất nhiều điều thú vị: Bàn viết được kê sát giường, trên đó có một cái kệ bằng xương, giữa cái kệ có ánh điện màu tím nhạt lập lòe, ở giữa đó là một quả bóng chân không trôi nổi, hơi giống quả cầu thủy tinh của phù thủy. Cô cầm một cái ống nghiệm rỗng ở trên bàn, đưa vào quả bóng chân không, ống nghiệm bắt đầu nhỏ nước xuống. Cái này hẳn là dùng để pha chế dung dịch ma dược.
“Dì ơi, nghiên cứu ma dược thật sự nguy hiểm như vậy sao?” Phạn Lê nhớ tới tên ăn mày bạch tuộc kia, vẫn còn cảm thấy sau lưng lạnh toát.
“Hãy tin dì đi. Mặc kệ nền văn minh bên ngoài phát triển nhanh đến đâu, sự tàn khốc của hình pháp Quang Hải không khác biệt lớn so với vạn năm trước. Nếu con không muốn đi vào thì…” Nói đến đây, mẹ Đương Đương dừng động tác, lấy ra một tờ giấy trên giường: “Phạn Lê này, con còn biết ngoại ngữ à? Đây là chữ viết nước nào thế?”
Phạn Lê nhận lấy xem, phía trên giấy có mấy dòng chữ ngăn nắp, nhưng không phải nhảy ra từ cuốn từ điển trong não cô. Đó là tiếng mẹ đẻ của chính cô, chẳng qua là chữ phồn thể, câu mở đầu là “Cô không thể về rồi”.
Ai học tác phẩm văn cổ đều có truyền thống tốt đẹp của dân tộc Trung Hoa như vậy.
“Con… con chép trong sách ra, hiện tại vẫn chưa quen thuộc lắm ạ.” Cô đáp, đồng thời đọc nội dung trên giấy.
Ý nghĩa đại khái của đoạn văn như sau:
1. Cô không thể về được. Hãy coi cơ thể của tôi thành của cô đi, không cần khách khí. Tôi sẽ chăm sóc tốt cho người nhà của cô, không cần lo lắng cho bọn họ.
2. Nếu bị người đàn ông kia phát hiện, hãy nói với anh ấy: 2.271 năm sau anh ấy sẽ lại bị giết một lần.
3. Cơ thể này cần phải dựa vào ma dược mới có thể tiếp tục tồn tại được. Mở cuốn sách đầu tiên ở góc trên bên phải giá sách, có 30 lọ thuốc thành công, mỗi ngày uống một giọt, uống xong sẽ khỏi hẳn. Đừng để bất kỳ ai phát hiện cô đang uống loại thuốc này, nếu không chính là cái chết.
Cuối cùng, ký tên là “Người Mà Cô Không Cần Biết Tên”.
Bắt đầu đọc từ dòng thứ nhất, đầu óc Phạn Lê đã lập tức trống rỗng. Đình trệ hai giây, cô đọc đến cuối cùng, cô suýt chút nữa tức đến nổ tung ngay tại chỗ. Tìm nửa ngày, hóa ra người sử dụng cấm thuật linh hồn lại chính là bản thân nguyên chủ!
Đúng vậy, đúng vậy, sinh ra là tộc Hải Dương ở đáy chuỗi thức ăn, nghèo đến mức sống trong khu ổ chuột này, là ai cũng sẽ không cam lòng. So với một cô gái nhân loại sinh ra trong gia đình tri thức cao cấp, đương nhiên cuộc sống của người sau đáng để trải nghiệm hơn. Cô và nguyên chủ không oán không thù, nguyên chủ lại muốn trộm đi cuộc sống của cô! Trộm đi người thân, trộm đi gia đình và tương lai tươi sáng của cô. Thậm chí còn hại cô có thể gặp nguy hiểm tính mạng bất cứ lúc nào, đáng giận đến cực điểm!
Bản thân cô phản ứng đã đủ chậm chạp rồi, từ lúc từ điển dịch thuật “Ngôn ngữ Hải tộc - Tiếng Trung” bắt đầu nhảy ra trong đầu, cô nên đoán được, đây là một âm mưu lấy cắp cuộc đời đã được sắp xếp từ trước!
Nhưng nguyên chủ có thể lấy cắp cơ thể của cô, lại không thể lấy cắp được ký ức của cô. Chỉ cần cô có thể bơi lên mặt biển, biến ra hai chân, đến nơi có đồn cảnh sát địa phương tìm kiếm sự giúp đỡ, gọi điện thoại cho ba ba, trao đổi với họ những bí mật chỉ có hai ba con mới biết, rất nhanh là có thể làm kẻ cắp lộ nguyên hình rồi!
Sự phẫn nộ gần như làm Phạn Lê choáng váng đầu óc, cô bất chấp tất cả, ném tờ giấy vào trong cặp, bôi đầy dịch nhầy thỏ biển lên cánh tay và đuôi, mở cửa sổ ra lập tức bơi thẳng ra ngoài.
“Phạn Lê, Phạn Lê! Con muốn đi đâu vậy?” Mẹ Đương Đương vội vàng đuổi theo, nhưng tuổi bà ấy đã cao không bơi nhanh bằng cô, chỉ có thể quay lại phòng con gái xin giúp đỡ.
Phạn Lê giống như một tên lửa sắp nổ tung, một đường hướng thẳng lên trên.
Mặc kệ! Hiện tại cô phải đi tìm kẻ cắp tính sổ!
Cô quẫy mạnh chiếc đuôi của mình, dùng tốc độ nhanh nhất hoàn thành cú lao 100 mét, trên đường còn đâm phải ba con rùa biển. Nhìn thấy kiến trúc, con người xung quanh biến mất, ánh nắng ngày càng chói mắt, cách mặt biển càng lúc càng gần, tim cô cũng theo đó mà đập thình thịch.
Sắp ra khỏi đáy biển rồi, cô sẽ nhìn thấy cảnh tượng gì đây? Khu vực này thực sự là Australia sao? Nhỡ đâu là Châu Phi thì phải làm sao bây giờ?
Nhưng mà, mặc kệ cô có bao nhiêu loại suy đoán, tất cả đều là vô ích.
Khi thấy sắp lao ra khỏi biển, đột nhiên có vô số tia sáng từ bốn phương tám hướng phóng tới, đan thành một tấm lưới vàng thật dày trên mặt biển. Cô không kịp phanh lại, đâm vào tấm lưới vàng kia. Tiếp theo, trước mắt lóe lên ánh sáng trắng chói lòa, cô lại ngất đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


