Bốn tiếng sau, ở Cục Cảnh Sát, Đương Đương giúp Phạn Lê điền biểu mẫu đăng ký thông tin rồi để cô đến ký tên. Mẹ Đương Đương cúi đầu khúm núm xin lỗi: “Thật xin lỗi, ngài cảnh sát, đứa nhỏ này chắc chắn không phải cố ý đâu. Cháu nó là học sinh giỏi, đại khái là áp lực học hành quá lớn…”
Cho đến khoảnh khắc này, Phạn Lê mới biết được, hóa ra gần đây vẫn luôn có lệnh cấm toàn bộ công dân hải tộc ra biển vì lý do chính trị. Hiện tại, toàn bộ mặt biển đều bị lưới pháp thuật che chắn, ánh sáng và không khí có thể đi vào, nhưng ngay cả sinh vật phù du cũng đừng nghĩ chui ra khỏi biển.
Cũng khó trách nguyên chủ lại chọn hoán đổi linh hồn ở thời điểm này, bởi vì cô ấy đã sớm biết cô đến rồi là sẽ không thể đi được.
Nhưng nguyên chủ cho rằng mình là ai chứ? Nói một câu “Cô không thể về được” là có thể khiến cô từ bỏ à? Còn muốn bảo cô nói với người đàn ông kia chuyện bị giết hay không, ai biết là người đàn ông nào chứ! Liên quan gì đến cô! Vài dòng chữ ngắn ngủn trên giấy đã tự đại đến mức đáng ghét! Cô càng không tin thứ quỷ này, cô nhất định phải quay trở về! Sẽ luôn có cách, cô sẽ không ngồi chờ chết!
Trong lòng Phạn Lê phẫn nộ, nhưng vẻ mặt lại như ao tù nước đọng. Vì biểu cảm quá thối, nên cái đuôi cô bị Đương Đương dùng vây đuôi lén lút vỗ rất nhiều lần.
Viên cảnh sát tộc Cá Cờ nhắm mắt gật đầu, vẻ mặt làm mẹ Đương Đương an tâm: “Không có việc gì, thưa bà. Tôi hiểu mà, Khoa Ảo Thuật Đại học Lạc Á có thể ép người ta đến phát điên. Cậu út của tôi cũng tốt nghiệp học viện đó, căn bản không thể dùng phương thức bình thường để giao tiếp với chúng tôi. Ở trong mắt cậu tôi, ngay cả tán gái cũng phải dùng ngôn ngữ ảo thuật phân tích một hồi, mới quyết định có nên tiếp cận hay không, kết quả là cậu út tôi vẫn độc thân đến tận bây giờ.”
Cảnh sát tộc Cá Mập lạnh lùng nói: “Cô gái tên Phạn Lê này nhìn qua có vẻ không đáng nghi, nhưng mỗi trường hợp cố ý ra biển đều phải báo cáo về Thánh Jergana. Chuyện liên quan đến đảng phản bội bỏ trốn, tình hình nghiêm trọng, cho nên mỗi trường hợp đều được Nhà Độc Tài đại nhân tự mình thẩm duyệt. Tháng này, Lạc Á đã có sáu vụ án, không phải chuyện gì tốt.”
“Ôi, tôi hiểu! Chúng ta chỉ cần chấp hành mệnh lệnh là được, không cần hỏi nguyên nhân. Nhưng cứ phong tỏa toàn bộ Quang Hải như vậy, dân cư trong thành phố cũng sẽ thấy áp lực. Chúng ta thông cảm cho bọn họ một chút đi.”
“Được rồi, không nói nữa. Cô bé tộc Hải Dương này cũng chỉ là học sinh, không có gì đáng nói. Ba người đi đi. Phạn Lê, nhớ lần sau không được tái phạm lỗi tương tự. Nếu lại ra biển, sẽ bị bắt giam quan sát, tiếp nhận thẩm vấn đấy.”
Mẹ Đương Đương ấn đầu Phạn Lê, để cô cùng bà ấy xin lỗi với hai vị cảnh sát, cảm ơn và tạm biệt. Sau khi ra ngoài, mẹ Đương Đương véo cánh tay cô: “Phạn Lê, mỗi ngày treo lệnh cấm ra biển ở cửa miệng chính là con. Sao con lại có thể biết rồi mà vẫn cố ý vi phạm hả?”
“Khi nào mới hủy cái lệnh cấm ra biển này đây?” Phạn Lê cau mày, cố tình làm ra vẻ thiếu kiên nhẫn, quẫy mạnh đuôi: “Con sắp buồn chết rồi!”
“Có trời mới biết, đã gần một tháng rồi. Mọi người đều giống nhau, con cũng đừng nghĩ tới nữa.”
Lại một lần nữa về đến nhà, Phạn Lê cuối cùng cũng khôi phục bình tĩnh, theo lời nhắc nhở trong ghi chú của nguyên chủ, đến giá sách tìm được cuốn sách tương ứng, mở ra phát hiện là một cái hộp giả dạng bìa sách, bên trong có tới 30 lọ thuốc nhỏ. Cô uống một giọt, rồi lại lục lọi xem một ngăn kéo khác.
Ở trong một đống văn kiện, cô tìm thấy một bản viết tay:
Máu tươi, tử vong, sợ hãi, quay cuồn phá hỏng triều dâng;
Tiền tài, quyền lực, lăng nhục, sóng gió tàn khốc nổi lên.
Đây là Quang Hải tối cao ồn ào náo động,
Đây là nền văn minh vinh quang mà Chúa Sáng Thế để lại.
Những nhóm người săn thú đó, tay cầm đặc quyền Thần tộc,
Trước hết tránh né độc dược của tộc Vực Sâu;
Những linh hồn bị bỏ rơi nơi ổ chuột,
Độc dược cũng là thứ để lấp đầy dạ dày đói lạnh.
Hãy lắng nghe, tiếng kêu thảm thiết của nô lệ dưới làn roi,
Hãy nhìn xem, những đứa trẻ vô gia cư đang gào khóc.
Tựa như đất đai khô cằn khát khao sương ngọt,
Họ vẫn ôm ấp hy vọng được cuộc sống vỗ về,
Và mong muốn vứt bỏ xiềng xích kết bằng nước mắt.
Tôi thật muốn hóa thành tia sét, xé toạc khối thân xác dãy núi đen tối này;
Tôi thật muốn hóa thành cơn lốc, ngâm nga cho họ một khúc ca dao bình yên, no đủ;
Tôi thật muốn hóa thành lưỡi kiếm sắc bén, phá tan nhà giam, giải thoát mười tám tỷ con chim bị cầm tù.
Dù là Tử Thần vây lấy tôi,
Dù phải đánh mất nhịp đập của con tim,
Dù phải thiêu cháy cả sinh mệnh!
Hỡi chúng sinh làm chủ, hỡi mẹ của Lịch Sử,
Xin ban cho tôi chỉ dẫn theo đuổi chân lý, để giành lấy cho họ niềm kiêu hãnh và tự do vốn có khi sinh ra.
Rồi cuối cùng sẽ có một ngày,
Tựa như chúa tể biển rộng Thâm Lam,
Mỗi người, sẽ làm chủ con đường vương giả của chính mình.
- Tô Y-
Thơ viết thật sự phẫn nộ, nét chữ sắc bén đến mức dường như có thể cào rách cả trang giấy. Đọc hết một lượt, Phạn Lê chỉ cảm thấy trái tim như bị siết chặt lại, dù cô không hề hiểu rõ thế giới này. Đây có phải là tác phẩm tự viết của nguyên chủ không? Nếu có nhiều hoài bão muốn thực hiện đến vậy, tại sao cô ấy lại rời bỏ thân thể này? Còn nữa, Tô Y là ai? Là nhà thơ sao?
Mang theo rất nhiều nghi vấn, cô tiếp tục lục lọi ngăn kéo. Phía dưới tài liệu phản xạ ra ánh nước, làm chói đôi mắt cô. Cô đẩy tập tài liệu ra, hóa ra là một viên đá quý màu xanh lam to bằng quả hạch đào. Đôi mắt của mèo Ragdoll thuần chủng nhất cũng sẽ không có màu sắc mỹ lệ như vậy, càng không lấp lánh như thế. Khi cô ý thức được đây không phải ngọc bích bình thường, mà rất có thể là kim cương, thì cô càng cảm thấy khó tin hơn.
Nhưng nếu là kim cương, nó phải khoảng 80 cara. Coi như đang ở dưới đáy biển, liệu có thể có kim cương nào lớn đến vậy không? Còn xuất hiện trong nhà một cô gái nghèo khổ à?
Cô đặt viên đá quý vào bọt khí, dùng bút lông trên bàn chấm một chút mực nước, chấm lên khối đá quý này. Ở trên mặt cắt, mực nước tạo thành một đường cong bóng loáng liên tiếp. Đúng là kim cương!
Cô qua cách vách dò hỏi mẹ Đương Đương về thị trường kim cương, biết được hiện tại kim cương có giá từ 300 đến 1000 Phù Lư Môn một Đề Khắc, tùy theo phẩm chất mà định giá. Qua cử chỉ của mẹ Đương Đương, cô biết được một Đề Khắc ước chừng là 0.4 đến 0.6 cara.
Từ tiếng rao ồn ào ở khu chợ vừa rồi, Phạn Lê cũng thu được vài thông tin: Phù Lư Môn và Đức Lạc Phổ đều là đơn vị tiền tệ của thế giới hải tộc, 1 Phù Lư Môn tương đương 100 Đức Lạc Phổ. Nếu một con cá có giá 85 Đức Lạc Phổ, so sánh với giá cả trên đất liền, thì 1 Phù Lư Môn hẳn là trong khoảng từ 80 đến 150 Nhân dân tệ.
So sánh sơ bộ cho thấy giá kim cương dưới biển so với trên đất liền nằm ở khoảng 30% đến 90%.
Màu kim cương lạ mắt, kim cương to bằng trứng bồ câu, thông thường có giá trị tăng theo cấp số nhân. Nhưng ngay cả khi tính giá kim cương theo kiểu bán thịt heo, viên kim cương này cũng đáng giá bằng một chiếc xe Porsche.
Phạn Lê lại quay về quan sát viên ngọc lớn màu xanh kia, chợt nhìn thấy chiếc nhẫn đính hôn trên vây đuôi mình. Cô thử đưa viên ngọc lại gần chiếc nhẫn. Chỉ nghe thấy tiếng "Cách", ngọc xanh dính chặt vào chiếc nhẫn, phát ra ánh sáng rực rỡ ở chỗ tiếp nối. Những hoa văn dây leo màu vàng lan từ đáy chiếc nhẫn đính hôn vào trong viên kim cương, như cây và rễ hòa vào nhau, gắt gao quấn hai thứ vào một chỗ.
Cô vội vàng dùng sức kéo viên kim cương ra, soi dưới ánh sáng quan sát bên trong. Sau khi tách ra, hoa văn màu vàng kia từ từ mờ đi, nhưng đồng thời cô cũng mượn ánh sáng để thấy một hàng chữ khắc bên trong:
‘Tặng vị hôn thê của tôi. Thời đại Thiêu đốt.’
Phạn Lê càng thêm khóc không ra nước mắt. Nguyên chủ có phải đầu óc có vấn đề rồi không? Có một vị hôn phu giàu có như vậy, có thành tích tốt như thế, tại sao không biết trân trọng, lại muốn cướp đoạt cuộc đời của người khác chứ!
Phía sau hàng chữ này có một cái tên đi kèm, giống như quỷ vẽ bùa, từ điển trong não Phạn Lê hoàn toàn không thể phân biệt được.
Huy hiệu thì dễ nhận ra hơn, là một bức tranh thủy mặc vẽ một cô gái cúi đầu. Tóc dài của cô gái uốn lượn rũ xuống quấn quanh hòa với cuộn sóng trên biển rộng, hòa mình với đại dương. Phía dưới mái tóc có khắc một hàng chữ cái: “G.A.I.O.D”.
Từ điển trong não cô rất nhân tính hóa mà mở rộng và phiên dịch dòng chữ viết tắt kia một chút:
Gratias Agere InfinitI OceanIs DominatorI.
Cảm ơn Chúa Tể Hải Dương vô tận.
Phạn Lê thử vẽ lại bức tranh thủy mặc này lên giấy, sao chép lại dòng chữ kia, mang sang cách vách dò hỏi mẹ Đương Đương đây là cái gì.
Sau khi nhìn kỹ bức vẽ vụng về của cô một lúc, mẹ Đương Đương không nói gì. Ngược lại Đương Đương bật cười hỏi: “Lê Tử, cậu muốn tiền đến phát điên rồi à?”
Phạn Lê giật mình, lập tức nói: “Tiền! Ai mà lại không thích chứ.”
“Dám vẽ thần Thâm Lam thành như vậy, gan của cậu cũng lớn đấy.”
“Vậy nếu đá quý có khắc hình thần Thâm Lam, là có ý gì thế?”
“Cái này thì tớ cũng chịu, tớ không hiểu.” Đương Đương nhìn mẹ mình. Mẹ Đương Đương cũng lắc đầu.
Nhưng bất kể nguyên chủ là ai, Phạn Lê vẫn tức giận đến mức đau đầu.
Cô quăng cả người mình lên giường, bất giác ngủ thiếp đi.
Không biết qua bao lâu, cô bị tiếng bụng “sôi ùng ục” đánh thức.
Thế giới ngoài cửa sổ đã bị ánh hoàng hôn nhuộm đỏ, những dải lửa rực rỡ cháy ở cuối thành Lạc Á. Cô bơi xuống lầu, nghe thấy tiếng phụ nữ gọi từ trong phòng khách: “Phạn Lê?”
Lên tiếng đẩy cửa ra, cô thấy một hải tộc giống đực đang ngồi trên ghế sofa. Gác trên bàn là cái đuôi cá màu hồng cam nổi bật của ông ta. Ông ta để mái tóc ngắn màu xanh đậm, trên đuôi cá có màu sọc đen, vây đuôi có viền màu xanh. Giống với phần lớn tộc Hải Dương khác, ông ta có hai cái vây tai, hoa văn vây tai giống với vây đuôi, như là cá thần tiên tia chớp màu đỏ.
Trong nôi, em bé đang khóc thút thít không ngừng, nhưng ông ta lại bịt tai không nghe, đặt hai tay ở sau gáy xem “TV”. Trên mặt tường treo một tấm da bạch tuộc mỏng hình chữ nhật, lợi dụng nguyên lý mạng hữu cơ của cơ bắp bạch tuộc và tế bào sắc tố, trong đơn vị thời gian rất ngắn biến đổi hoa văn, chiếu ra các hình ảnh khác nhau.
Một hải tộc giống cái cùng giống loài với ông ta đang nấu cơm, tóc cũng có màu hồng cam giống với cái đuôi. Thấy Phạn Lê đi vào, bà ấy chỉ vào một chồng thư trên bàn: “Đương Đương nhờ cô chuyển cho cháu. Sắp khai giảng rồi, chỗ đó có thư của trường các cháu gửi. Nhớ trong hôm nay chọn xong chương trình học nhé…” Khi đang nói chuyện, tiếng khóc của em bé trong nôi làm ngắt lời bà ấy. Bà ấy không chịu nổi, cố đè nén sự tức giận, nói với chồng: “Anh yêu, anh có thể đừng xem mấy tin tức nhàm chán đó nữa không? Đi ôm con một cái đi!”
“Khi còn nhỏ khóc nhiều tí mới tốt cho phổi.” Ông Hồng cười nói, cái đuôi chậm rãi lắc lư hai cái.
“Vì Thâm Lam!”
Bà Hồng đang muốn vứt vỏ sò trong tay xuống đi qua ôm con, bỗng nhiên có một cô gái khác đẩy cửa ra, giành bế đứa bé lên trước, nói với bà Hồng: “Chị à, để em chăm sóc bé cho, chị cứ làm việc đi.” Xem xét ngoại hình đặc trưng của cô ta, hẳn là cùng giống loài với cặp vợ chồng này.
“Em à, vẫn là em tốt nhất.” Bà Hồng làm động tác bĩu môi thân thiết với chị Hồng, lườm ông Hồng một cái: “Có chồng làm được tích sự gì chứ, hai chúng ta sống cùng nhau tốt hơn.”
“Cho nên, có hai mỹ nữ làm bạn, anh là người đàn ông may mắn nhất trên đời này rồi.” Ông Hồng nói đến đây, lại liếc Phạn Lê một cái: “Không đúng, hôm nay là ba người.”
“Anh đừng có mà nghĩ đến Phạn Lê, lo xem tin tức của anh đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


