Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lệ Na vươn tay ngăn cản cơn thịnh nộ của Hãn Công chúa: “Thôi, mặc kệ cô có nguyện vọng gì, tôi đều có thể giúp cô thực hiện. Cô có thể từ từ suy nghĩ. Tôi nói cho cô tin tức tốt trước đi. Sau này, tôi có thể cho cô một cơ hội đi theo phía sau tôi.”
Nguyện vọng gì cũng có thể thực hiện? Cơ hội đi theo bên người cô ta?
Cái này xem như Thần Đèn Aladdin kết hợp với Đạo Minh Tự(*) à?
*Đạo Minh Tự: Là nam chính bộ phim Vườn Sao Băng bản Trung sản xuất năm 2018.
Nhưng rất nhanh, Phạn Lê biết mọi việc không đơn giản như cô nghĩ. Lệ Na cười nói: “Yêu cầu của tôi chỉ có một: Trước khi đi Thánh Đô, cô phải giúp ‘Nhóm nữ thần San Hô Đen’ chúng tôi lấy được điểm SS. Phương pháp tôi sẽ nghĩ, cô chỉ cần cống hiến trí thông minh đáng yêu của cô là được. Thế nào? Giao dịch này có lời chứ?”
Mượn dùng lực lượng của Lệ Na, tìm kiếm phương pháp trở về làm con người, vẫn có thể coi là một con đường. Vì thế Phạn Lê thử nói: “Khi nào thì bắt đầu cống hiến?”
“Đương nhiên là bắt đầu từ lớp học đầu tiên rồi.”
“Thì ra là thế… Cho tôi chút thời gian suy xét được không?” Phạn Lê suýt chút nữa trực tiếp ngất xỉu, sao mà tư bản thế giới nào cũng đều khó như vậy hả?.
“Vì sao?” Nụ cười của Lệ Na nhanh chóng tắt đi. Cô ta nhìn Đương Đương: “Là bởi vì bạn cô à? Không sao, chuyện ở cổng trường chỉ là hiểu lầm thôi. Tôi sẽ chăm sóc cả cô ấy luôn.”
“À, tôi biết rồi. Là vì chính cô.” Lệ Na lại cười, nhưng nụ cười này giống như vết nứt trên tảng băng, lạnh lùng và nguy hiểm: “Cô là vì chính mình. Đương nhiên cô biết điểm SS đi Thánh Jergana có chỗ tốt gì. Cô không muốn để người khác cướp đi hào quang học bá của cô. Cho dù tôi có thể cho cô nhiều hào quang hơn nữa.”
Phạn Lê lắc đầu: “Tôi không từ chối cô, chỉ là cần thời gian suy xét.”
“Tôi biết rồi.” Lệ Na vỗ vỗ vai cô. Sau đó cô ta bơi qua bên người cô, để lại một câu cuối cùng bên tai: “Sắp tới cô sẽ biết thôi. Mặc dù chỉ là ở đại học, bảng điểm cũng không thể đại diện cho tất cả. Từ từ mà suy xét ha.”
Sau khi Lệ Na đi rồi, Lưu Hương bơi tới, sốt ruột nói: “Sao không lập tức đồng ý với cô ta? Cậu không cho cô ta cơ hội này, cậu còn có cách khác chống đỡ được tới kỳ thi cuối kỳ à?”
Phạn Lê ngạc nhiên: “Sao cậu biết cô ta tìm tớ làm gì?”
“Tớ còn không hiểu cô ta chắc? Mẹ cô ta dựa vào tông tộc Áo Đạt mà vẫn có chút vất vả. Gia tộc cô ta đang thiếu một thành viên có thực lực tuyệt đối. Thành viên này tốt nhất chính là cô con gái duy nhất của bà ta, Lệ Na. Cho nên, cậu biết điểm SS này quan trọng với Lệ Na như thế nào chứ? Đây có thể là giấy thông hành cho cô ta vào được dòng họ hậu duệ Hải Thần đấy…”
Tông tộc Áo Đạt là một chi nhánh của “Thất Tông Thần – Thánh Hải”, cũng là gia tộc hậu duệ Hải Thần lớn nhất biển Tinh Thần. Cá chình ngậm đuôi trên vòng tay của Lệ Na chính là huy hiệu của tông tộc Áo Đạt.
Đương Đương vừa hưng phấn, vừa tức giận nói: “Tớ ủng hộ cậu, Lê Tử! Không cần để ý đến ba cô công chúa có bệnh đó! Thi lên SS, tát vào mặt bọn điểm S! Xem cô ta kiêu ngạo thế nào, hiện tại không phải vẫn phải hu hu hu cầu xin cậu sao!”
“Đương Đương, đừng náo loạn, cái giá phải trả khi từ chối Lệ Na là rất đáng sợ.”
Phạn Lê cũng có chút hoảng, nhưng cô lại không thể hiểu nổi: “Tớ không hiểu, tại sao bọn họ không tự mình cố gắng thi đi?”
Cái này không chỉ Lưu Hương, ngay cả Đương Đương cũng nhìn Phạn Lê như nhìn kẻ ngốc: “Lê Tử, có lẽ cậu chưa từng thi được điểm S bao giờ nên không biết đâu. Sự chênh lệch từ S đến SS lớn hơn từ B đến S rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều lần. Có lẽ, giống như sự khác biệt về xuất thân giữa ‘Tiểu Thư Bong Bóng’ và chồng cô ta. Cho nên, SS thật sự là không thể sao chép, chỉ có cậu có thể làm được thôi.”
“Tốt.”
Tốt, cô không thể bắt chước nguyên chủ được.
Hoàn thành báo danh tân sinh viên, Lưu Hương quay về ký túc xá học sinh nghỉ ngơi. Phạn Lê và Đương Đương không ở ký túc xá, nên cần đi phương tiện giao thông công cộng về nhà. Thực ra, đi tàu chiến công cộng nhanh hơn và rẻ hơn, nhưng vì là ngày báo danh, Đương Đương nổi hứng, đề nghị về nhà bằng cách tự nhiên: cưỡi cá voi xanh về nhà.
Leo lên lưng cá voi, Phạn Lê và Đương Đương ngồi xuống một góc. Chẳng bao lâu sau, con cá voi xanh đứng dậy, mang theo những gợn sóng cùng chấn động nho nhỏ, khiến Phạn Lê phải với tay nắm lấy tay vịn, thở hổn hển vài tiếng, cũng mở ra toàn bộ mang cá.
Sau đó, con quái vật khổng lồ biến thành một hòn đảo di động, mang theo các hành khách xuyên qua thành phố Lạc Á.
Ven đường có những khối san hô đủ mọi màu sắc xen lẫn trong các kiến trúc của hải tộc, nhìn một cái không thấy hết điểm cuối. Tỷ lệ kiến trúc của hải tộc lớn hơn tỷ lệ kiến trúc của con người trên đất liền từ 3 đến 10 lần. Bởi vì phải cho phép cá voi xanh và các sinh vật khổng lồ khác đi qua, đường phố chính cũng rộng gấp mười lần trở lên so với đường phố thế giới loài người. Các tòa nhà hầu như không có góc vuông, uốn lượn phập phồng, sống động và sặc sỡ, mang phong cách chủ nghĩa tự nhiên pha chút âm hưởng Moore, như thể Van Gogh đã rắc màu vẽ dưới nước biển, cuốn hết trăng sao đưa về đêm đen, không gian nhảy múa trở nên chân thực và bắt mắt hơn.
Các kiến trúc tiêu biểu nổi bật nhất ở trung tâm thành phố bao gồm: Tòa nhà hình ốc biển cao 60m, cổng xương cá voi khổng lồ, cầu tháp rộng 200m, tòa thị chính được bao quanh bởi quần thể hải quỳ theo phong cách hiện đại Catalunya, thành lũy Tông Thần sắc thái trang nghiêm .…
Đi ngang qua hoặc nhìn xa những kiến trúc này, Đương Đương kích động mà gọi tên chúng, còn hô lên như đang diễn thuyết: “Không hổ là thủ phủ của biển Hồng Nguyệt, đẹp quá! Hu hu hu, tại sao tớ không sinh ra ở đây chứ! Nhưng không sao, quê của tớ cũng rất đẹp!” khiến cho ông bác bên cạnh cười rộ lên.
Nhân lúc cô ấy không phòng bị, Phạn Lê giả vờ như vô tình hỏi: “Đương Đương, cậu đã từng lên đất liền chưa?”
“Đương nhiên rồi. Hồi tiểu học không phải đều tổ chức đi dã ngoại sao? Ủa, tiểu học ở biển Phong Bạo các cậu không ra khỏi biển à?”
Thế giới đáy biển phóng khoáng hơn nhiều so với Phạn Lê nghĩ. Cô thử thay đổi cách nói, tránh để lộ sơ hở: “Ý tớ là thật sự đi lên đất liền cư trú cơ.”
“Cái đó thì chưa từng có. Lần duy nhất tớ dùng hai chân trên mặt đất là chuyện khi còn bé. Nhưng lúc đó mẹ tớ bị một người đàn ông loài người để ý, nên ba tớ không bao giờ cho phép bọn tớ đi lên đất liền nữa.”
“Tớ cảm thấy rất hứng thú với đề tài này, cậu nói thêm đi.”
“Cậu cũng biết đấy, tuy rằng chúng ta lên bờ sẽ biến thành hai chân, có nước là có thể duy trì sự sống, nhưng thị lực sẽ trở nên rất kém, nhìn cái gì cũng lờ mờ, đi bằng chân thì cơ thể nặng nề, dùng mũi trực tiếp hấp thụ oxy trong không khí, khoang mũi khô ráo, luôn cảm thấy bụi bẩn trong không khí sẽ bay vào phổi…” Nói tới đây, Đương Đương cố gắng hồi tưởng lại trải nghiệm đi bộ trên đất liền, run rẩy: “Tớ không biết những hải tộc thích trà trộn vào thế giới loài người nghĩ gì, có lẽ họ thấy mới mẻ. Tớ thì không được, vẫn là dưới biển thoải mái hơn nha. Ôi, cậu xem, ‘Khách Sạn Stalker’ kìa!”
Cá voi xanh dừng lại ở một trạm, gần đó có một khách sạn xa hoa. Người giữ cửa nhận hành lý của một đôi vợ chồng, hô to: “Vợ chồng Labie, tầng 18!” Sau đó, Phạn Lê tận mắt thấy họ bước vào thang máy, rồi thang máy lao thẳng xuống dưới lòng đất. Đứng lên nhìn kỹ, thì cô phát hiện tòa khách sạn đó được xây dựng trên một vách đá tự nhiên, kéo dài xuống tận đáy thung lũng rất sâu. Vách đá lõm xuống chính là tường khách sạn, được lát bằng vật liệu kính màu tím, phản chiếu ánh sáng từ khắp nơi dưới đáy biển.
“Khách sạn xa hoa cấp SS mới nhất, sang nhất và có diện tích lớn nhất của biển Hồng Nguyệt. Là khoản bồi thường mà đại nhân Tô Thích Gia dành cho dân chúng thành phố Lạc Á.” Ông bác tộc cá mập tóc đỏ bên cạnh chỉ vào khách sạn, cười tủm tỉm bổ sung: “Tôi đã ở rồi. Một phòng đôi bình thường, một đêm 1500 Phù.”
Từ hiện tượng Đương Đương hít một ngụm nước lớn vào rồi phun ra một tràng bong bóng, Phạn Lê bước đầu phán đoán, đây có nghĩa là rất rất rất nhiều tiền.
“Mắc quá đi! Nhiêu đó có thể ra biển chơi thật lâu rồi.” Phạn Lê cố ý vòng đề tài trở lại, “Đương Đương, hồi đó các cậu làm sao để lên đất liền vậy?”
“Cứ bơi thẳng lên là được mà. Chỗ chúng ta cách mặt biển cũng chỉ hơn 100 mét thôi, không phải sao?”
Phạn Lê cố gắng quản lý biểu cảm của mình, không để lộ ra vẻ vui mừng quá rõ ràng: “Cậu có hiểu biết gì về tình hình địa lý trên mặt đất không?”
“Biết chứ. Cái tớ biết thì chắc chắn cậu cũng biết mà. Nhưng cậu chưa từng đi lên đó, nên không biết từ thành phố Lạc Á lên bờ là có thể nhìn thấy con người, chuột túi, còn có cả thỏ con nữa. Thú vị không?”
“Chuột túi?”
“Đúng vậy, chuột túi và thỏ ở đó nhiều như nhím biển trong rừng rong biển khổng lồ vậy. Siêu nhiều, siêu khoa trương!”
Chuột túi chỉ phân bố ở Australia và châu Nam Mỹ. Nơi có cả chuột túi và con thỏ rất có thể chính là Australia.
Cô lại nhìn môi trường xung quanh, san hô nhiều đến kinh ngạc, còn có rất nhiều cá đang thực hiện nghi thức kỳ lạ. Chúng nó thay phiên chà lưng vào nham thạch, san hô, rùa biển thậm chí trên người cá mập, hình như là đang ma sát để loại bỏ ký sinh trùng hoặc bụi bẩn trên người, giữ vẻ ngoài sạch sẽ và xinh đẹp.
Có thể là Rạn san hô Great Barrier(*) không?
(*) Rặng san hô Great Barrier: Là hệ thống rạn san hô lớn nhất thế giới, bao gồm hơn 2.900 rạn san hô riêng rẽ và 900 hòn đảo trải dài trên 2.300 ki-lô-mét, với tổng diện tích 344.400 ki-lô-mét vuông. Nó nằm trên khu vực Biển San Hô, ngoài khơi bờ biển Queensland, đông bắc Úc.
Không đúng. Rạn san hô Great Barrier là khu vực đã được con người khai thác triệt để, nhưng suốt dọc đường đi này, cô lại không thấy một bóng người nào lặn xuống nước. Kỳ lạ! Mặc dù không phải Rạn san hô Great Barrier, nhưng một thành phố lớn chỉ cách mặt biển hơn 100 mét như vậy, tại sao lại không bị con người phát hiện chứ?
“Vậy các cậu lên đó có an toàn không?” Phạn Lê tiếp tục hỏi.
“Mang theo hai bình dịch nhầy Thỏ Biển (*) không phải được rồi à? Oa, quảng trường người du mục kìa! Cái quảng trường này có lịch sử 170 triệu năm đấy!”
(*) Thỏ Biển: Là động vật nhuyễn thể, thuộc loại có vỏ sống ở biển cạn.
Quảng trường mà Đương Đương đang chỉ rất lớn, ở trung tâm quảng trường có một bức tượng đài vĩ nhân đứng sừng sững, xung quanh được xây dựng rất nhiều câu lạc bộ, một số nhà hàng còn cố ý đông lạnh thực phẩm để trưng bày ở bên ngoài.
“Hơn nữa, trong 170 triệu năm đó, nó không thay đổi nhiều lắm đâu.” Ông bác hiền lành cười nói bổ sung: “Cháu lật sách lịch sử xem sẽ biết. Từ thời cổ đại, các ông chủ nhà hàng đã thích bày đồ ăn như vậy rồi.”
“Thật sao? Vậy thì giỏi quá!”
Đương Đương và ông bác tộc cá mập trò chuyện rôm rả.
Phạn Lê nhân cơ hội mở cặp sách ra lục lọi. Cô tìm thấy một lọ thuốc ở trong cặp, bên trong là chất dịch nhầy trong suốt. Trên lọ thuốc dán nhãn thông tin như tên công ty, nơi sản xuất, ngày sản xuất, thành phần chính và cách sử dụng, còn có hình vẽ minh họa đơn giản: Một con thỏ biển có sừng trâu và hai cái râu. Tên thuốc là “Dịch phòng hộ của thỏ biển đuôi dài lưng rộng mang độc tính đánh tan các tế bào hữu cơ”, phụ đề là “Áp dụng cho việc phòng tránh cá mập, cá cờ và các loài săn mồi dưới đại dương khác”.
Thỏ biển chính là con sên biển, chất nhầy phân bố trên râu của chúng có độc, có thể làm cho kẻ thù tự nhiên sinh ra cảm giác buồn nôn, đây là cách chúng nó dùng để tự vệ. Nhà máy hải tộc lợi dụng điểm này chế biến chất nhầy thành sản phẩm chuẩn bị cho du lịch.
Chỉ là, làm thế nào để sử dụng một thứ ở trạng thái lỏng trong nước được đây? Dù bôi lên người, nó cũng sẽ bị tan đi…
Phạn Lê mở nắp ra, nặn một giọt chất nhầy trong suốt lên mu bàn tay. Thế mà nó lại tự nhiên lưu lại trên mu bàn tay cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


