Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

430 Triệu Năm Của Cô Ấy Chương 7: Hẹn Gặp Trên Lớp, Lê Tử (2)

Cài Đặt

Chương 7: Hẹn Gặp Trên Lớp, Lê Tử (2)

Hai vây tai của Phạn Lê dựng đứng lên: “Cái này cũng có thể đổi à?”

“Về nấu ăn thì Minh Hỏa vẫn luôn đứng đầu” Lưu Hương nói: “Nhưng muốn học nấu ăn thì người ta đều đi trường dạy nghề. Có ai mà lại thi vào Đại học Lạc Á chứ.”

Phạn Lê có chút động lòng.

Lúc này, các cô bơi qua một vòng tròn có đường kính khoảng 4 mét. Vòng tròn được bao quanh bởi những vỏ sò mở hé, ở giữa mỗi vỏ sò đều kẹp một chồng sổ sách nhỏ. Khi các học sinh bơi qua, chỉ cần giơ biểu mẫu đã điền lên, vòng tròn sẽ phát ra ánh sáng màu khác nhau, “quét” biểu mẫu trong tay họ, rồi thông qua những gợn sóng, truyền cho họ cuốn sổ tay giới thiệu chuyên ngành tương ứng.

Phạn Lê cũng làm theo, giơ biểu mẫu lên. Ánh sáng tím quét qua biểu mẫu, giá sách vòng tròn phát ra tiếng ca cao vút của một giọng nữ: “Chào mừng bạn gia nhập Học viện Ảo Thuật!” Sau đó, từ vỏ sò lớn nhất, một quyển sách nhỏ mở ra giống như mọc cánh “bay” đến tay cô.

Cô nhanh chóng đọc lướt qua, đại khái hiểu được Ảo Thuật là một ngành học kết hợp giữa thần lực và khoa học, đã dung nhập vào mọi chi tiết lớn nhỏ trong đời sống hải tộc. Học viện có tới 29 khoa, với các phân nhánh như “Ảo thuật thuần thú”, “Ảo thuật nguyên tố”, “Ảo thuật quân sự”, “Ảo thuật trị liệu”, vân vân.....Trong số đó, “Ảo thuật cấp một” là chuyên ngành có tính học thuật cao nhất, khó thi nhất. Hơn nữa, bắt đầu từ Ảo thuật cấp hai trở đi sẽ tiến hành phân loại cụ thể hơn, địa điểm học tập sẽ chuyển từ Đại học Lạc Á đến Đại học Thánh Jergana.

Đại học Thánh Jergana xếp hạng nhất trong thế giới hải tộc, tọa lạc tại trung tâm quyền lực, trái tim kinh tế của Quang Hải - “Thánh Đô” Thánh Jergana. Mọi chi phí đi lại, phí lưu trú, học phí khi đến Thánh Jergana đều có thể được chi trả qua học bổng. Việc cố ý nhấn mạnh chi phí đi lại đã nói lên rất có thể Thánh Jergana cách Lạc Á cực kỳ xa.

Như vậy xem ra, nguyên chủ đã sớm có kế hoạch đi xa. Nếu đổi chuyên ngành, không biết có ảnh hưởng đến kế hoạch của cô ấy không nhỉ?

Phạn Lê nhìn cuốn sổ tay, rồi lại nhìn sinh viên Khoa Nấu Nướng Minh Hỏa vẫn đang hăng hái hò hét chiêu sinh. Cô thật rối rắm mà: Nếu chọn Ảo Thuật, chắc chắn cô trượt môn. Nhưng lỡ như cô không ở lại trong cơ thể này lâu, mà lại đổi chuyên ngành cho người ta chẳng phải là có lỗi à?

Đột nhiên, một nam sinh tộc Hải Dương mũm mĩm hét to “Tôi! Tôi! Tôi!”. Rồi vội vã lao đến chỗ chiêu sinh của khoa nấu nướng Minh Hỏa. Phạn Lê cũng biết mình không có thời gian do dự, liền tiến lên nói: “Tôi cũng muốn vào học viện của các bạn.”

“Hai bạn học, chỉ có một suất thôi.” Người tuyển sinh nhìn trái nhìn phải nói: “Hai người các bạn thương lượng một chút đi nhé?”

Cậu bạn mũm mĩm trừng lớn mắt, đánh giá Phạn Lê từ trên xuống dưới: “Bạn học, xin cậu rủ lòng thương xót tớ có được không? Tớ ăn từ nhỏ cho đến lớn, chính là muốn trở thành một đầu bếp tốt nghiệp trường nổi tiếng. Hiện giờ ăn uống trở nên như thế này, lật cuốn sách nào cũng như đang gọi món, tớ còn có đường lui nào khác chứ? Cậu nhẫn tâm với tớ như vậy ư?”

“Vậy tại sao cậu lại không báo danh sớm đi?”

“Ba mẹ tớ không cho. Họ cứ bắt tớ phải học pháp luật, hiện tại vẫn đang nhìn chằm chằm tớ ở cổng trường. Tớ phải trốn ra để thay đổi đó!”

Sinh viên tuyển sinh nắm lấy hai tay cậu ta, hai mắt sáng ngời: “Khoa chúng tôi chính là cần những học sinh có tinh thần phản nghịch và ước mơ như cậu đấy.”

Phạn Lê tức khắc cảm thấy lý do mình chọn chuyên ngành này quá mức tục khí. Nhưng cô vẫn không chịu bỏ cuộc, vẻ mặt đau khổ nói với sinh viên tuyển sinh: “Nhưng mà, tôi cũng muốn học nấu nướng Minh Hỏa.”

“Bạn học, chuyên ngành ban đầu của cậu là gì thế?”

“Ảo thuật cấp một.”

“Áo thuật cấp một!!” Cậu bạn mũm mĩm hít ngược một ngụm nước biển, phấn khích kêu lên: “Cậu biết anh trai tớ nói gì khi tớ bảo muốn đến Thánh Đô làm Ảo thuật sư không? ‘Nhớ kỹ giấc mơ của em, nhất định không được hạ thấp tiêu chuẩn, cố gắng một chút rồi đời này sẽ qua thôi.’ Cho nên tớ mới chọn ước mơ đầu bếp thực tế hơn, cậu có hiểu không hả?!”

“Từ từ, bạn học. Nếu có thể đổi học viện, tôi cũng muốn…”

“Đều là mồi câu! Hiện tại cậu đã được Học viện Ảo Thuật tuyển chọn rồi, thế mà còn tranh suất với tớ. Là đầu óc cậu có vấn đề hay là đầu óc tớ có vấn đề hả?”

“Không phải, tôi…”

“Cả Thánh Đô tốt đẹp như vậy cậu không đi. Cơ hội trà trộn vào tộc Hải Thần cậu không cần. Giáo sư nhan sắc đỉnh cao cậu không thèm ngắm, công việc lương mười vạn sau khi tốt nghiệp cậu không cần. Tương lai nhảy vọt về tầng lớp học thuật, xã hội , cậu từ bỏ. Chỉ để tranh nấu cơm với tớ thôi á?!”

“Không có, cậu hiểu lầm…”

“Còn có cái gì để nói nữa! Nói thật đi, cậu chỉ tới để tìm cảm giác tồn tại, khoe khoang thành tích thi đầu vào của cậu chứ gì! Đúng không hả?”

“Cậu bình tĩnh một chút! Thật ra tôi cũng không phải…”

“Không bình tĩnh được! Thầy ơi, thầy nói cậu ấy có lý không? Cậu ấy thật sự không có đạo lý! Thế giới này thật quá đen tối! Tôi không sống nổi nữa mà!!!”

Tóm lại, cuối cùng Phạn Lê và người tuyển sinh đều khuất phục trước cơn giận dữ của cậu bạn mũm mĩm.

Trừ nấu nướng ra, chuyên ngành nào cũng không dễ qua. Đổi hay không đổi chuyên ngành, đã không còn ý nghĩa gì nữa. Phạn Lê chết lặng bơi về vị trí cũ, kết quả Tinh Hải đã xếp hàng cùng với Đương Đương và Lưu Hương.

“Hoan nghênh trở lại Học viện Ảo Thuật.” Tinh Hải mỉm cười với cô.

Hai cô gái đi theo anh thì không thân thiện như vậy. Ánh mắt nhìn Phạn Lê, tựa như động vật hoang dã nhìn thấy thiên địch.

Phạn Lê cố gắng không chú ý đến họ, để tránh tình hình trở nên hỗn loạn thêm: “Cậu cũng là tân sinh viên Học viện Ảo Thuật à?”

“Ừm, không nghĩ tới các cậu đều là tân sinh viên. Ba chúng ta còn cùng một khoa nữa.”

Đương Đương dùng sức gật đầu lia lịa: “Đúng vậy, đúng vậy, thật bất ngờ. Tớ còn tưởng Tinh Hải lớn tuổi lắm rồi chứ.”

“Này, cô đang nói cái gì đấy!” Cô gái đồng tử dựng đứng bên cạnh Tinh Hải bắt đầu phát động công kích: “Cái gì mà lớn tuổi? Cô nhìn thì trẻ lắm à? Có biết nói chuyện không đấy!”

Có người ở phía sau xô đẩy, Tinh Hải vô thức chắn cho Phạn Lê một chút, ôn hòa nói: “Đây là hiểu lầm. Ở trong tộc của Đương Đương, nói giống đực lớn tuổi là một cách khen ngợi.”

Đương Đương tăng mạnh hảo cảm với anh, nói chuyện càng nhanh hơn: “Anh thật sự không giống những người tộc Cá Mập khác! Các anh chọn chuyên ngành là chiến tuyến trường kỳ à? Sau này đi Thánh Jergana, anh còn có thể cùng các cô ấy chăm sóc lẫn nhau…”

“Phì.” Cô gái có đồng tử dựng đứng, đưa ngón trỏ che miệng, cúi đầu cười. Rõ ràng không nói gì, nhưng lại khiến Đương Đương cảm nhận được sự khinh miệt tột độ.

“Sao nào, cảm thấy bạn thân tôi không xứng đúng không? Cô ấy chính là người đạt điểm SS đấy nhé. Cảm thấy buồn cười, thì tự mình khoe bảng điểm xem?”

Cô gái có đồng tử dựng đứng sửng sốt, sau đó khôi phục vẻ cười cợt vừa nãy: “Bớt khoác lác đi, tân sinh viên lần này chỉ có một người thi được SS thôi. ha ha, là bạn cô á hả?”

“Thật ngại quá, chính là bạn thân tôi đấy!” Đương Đương làm như chính mình thi được SS, chống eo ưỡn ngực phẳng lì về phía cô ta.

“Tộc Hải Dương mà thi được SS? Bạn học, tôi vô tình mạo phạm, chỉ bằng trình độ kiến thức thông thường của cô, làm sao thi đậu đại học Lạc Á thế ?”

Một cô gái khác đẩy cô ta một cái, nhỏ giọng nói: “Tớ nghe nói, thủ khoa biển Phong Bạo đúng là tộc Hải Dương…”

Cô gái kia lập tức lộ vẻ xấu hổ. Cô ta làm bộ như không nghe thấy, hậm hực xoay người nói chuyện với Tinh Hải.

Phạn Lê và Đương Đương, Lưu Hương tiếp tục trò chuyện, rất nhanh đã đến lượt các cô. Cô đang định bơi đến chỗ báo danh ngồi xuống, thì thấy Tinh Hải vừa xong việc từ từ bơi đến gần. Anh ấy dựa khuỷu tay trên lan can, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, mỉm cười với cô: “Gặp lại ở trên lớp nhé, Lê Tử.”

Phạn Lê luôn cảm thấy thái độ của anh có chút kỳ quái. Nhưng lại không thể nói ra là ở chỗ nào.

Sau khi hoàn thành đăng ký tân sinh viên, cô trở lại bên cạnh Đương Đương và Lưu Hương, lại phát hiện các học sinh xung quanh đều đã lùi ra xa vài mét, chỉ có nước biển vẫn lặng lẽ chảy xuôi. Trên mặt đất có thêm ba bóng dáng, cô quay đầu lại nhìn.

“Thì ra, cô chính là Phạn Lê.” Người nói chuyện là Lệ Na.

Phạn Lê không thể không gật đầu.

“Ngại quá! Tôi muốn mượn cô gái này đi một chút.” Lệ Na kéo Phạn Lê sang một bên, tạo thuật cách âm vây Phạn Lê vào giữa ba người: “Thật ra, cô lớn lên cũng rất xinh đẹp, đầu óc lại thông minh như vậy, còn cùng khoa với tôi, không tồi chút nào. Vào đại học, cô có nguyện vọng gì không?”

Nghĩ đến việc muốn ra khỏi biển, trở lại làm con người, có được coi là nguyện vọng không? Trong lòg Phạn Lê có khổ mà không thể nói ra: “Tôi đã thi đậu vào đại học lý tưởng, không có nguyện vọng gì.”

“Nói chuyện đi, mồi câu nhỏ.” Hãn công chúa nheo mắt nói: “Cô nghĩ chúng tôi trông rảnh rỗi lắm sao?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc