Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

430 Triệu Năm Của Cô Ấy Chương 6: Hẹn Gặp Trên Lớp, Lê Tử (1)

Cài Đặt

Chương 6: Hẹn Gặp Trên Lớp, Lê Tử (1)

Năm phút sau, sắc mặt Phạn Lê tái nhợt ngẩng đầu, thấy hai ký hiệu trên cửa: Mỹ Nữ cá và Mỹ Nam cá, rồi bơi vào cửa có ký hiệu Mỹ Nữ cá.

Hóa ra, dưới đáy biển vẫn có nhà vệ sinh WC. Chỉ là, thay vì nói là WC không bằng nói là phòng hóa trang, bởi vì các cô gái hải tộc vào đây chủ yếu chỉ để chỉnh trang nhan sắc. Một số ít người đi đại tiện sẽ sử dụng bồn cầu hình ống dài. Phạn Lê không biết dùng thứ này thế nào, chỉ có thể nhẹ nhàng ngồi xổm lên. Vừa mới giải quyết được một chút buồn tiểu tiện, nước tiểu đã bị hút đi hết làm cô giật mình.

Nhiệt độ nước không bị ấm lên, thật may mắn.

Nhưng nghĩ đến cơ quan bài tiết của hải tộc đều ở dưới mông, cô lại cảm thấy rất là quái dị.

Ngoài phòng WC đơn, các cô gái hải tộc đang trang điểm trước gương, chải những chiếc đuôi cá và mái tóc rực rỡ sắc màu, không ai để ý đến Phạn Lê. Phạn Lê nhìn thấy chính mình trong gương: Vây tai và đuôi cá đều là màu xanh lam, mái tóc xoăn ngang vai uốn lượn, trông như rong biển và màu sắc như rượu nho mới ủ.

Tóc mái rất dày, giống một miếng vỏ dưa hấu chưa cắt xong, nhìn có chút ngố. May mắn là tướng mạo thanh tú, đôi mắt xanh thẳm to và sáng, kết hợp với ánh mắt tò mò, có chút đáng yêu. Chiếc áo khoác dạng túi màu trắng trên người này, hẳn là đồng phục của Đại học Lạc Á. Trên cánh tay đeo vòng tay hình rắn biển bằng bạc, có chút phong vị Hy Lạp cổ đại. Dáng người thon thả, khi cô quẫy đuôi, vòng eo nhỏ nhắn như liễu.

Nói chung, vẻ thanh xuân đáng yêu thì thừa, nhưng gợi cảm đa tình thì không đủ. Cũng không phải là cô công chúa tiên cá đầy nữ tính như Phạn Lê tưởng tượng.

Tranh thủ cơ hội này, cô lục lọi cặp sách, tìm thấy chứng minh thư, trên đó viết:

Phạn Lê, Nữ, chưa kết hôn, sinh ngày 4 tháng 11 năm 24647 thời đại Thiêu Đốt, tộc Hải Dương, giấy chứng nhận số *****.

Cơ quan phát giấy chứng nhận: Cục Cảnh Sát quận Lý Chân, thành phố Bạc Già, biển Phong bạo.

Hóa ra, nguyên chủ không phải người địa phương. Trong tình huống đã có hôn ước, cô ấy còn thi đến biển Hồng Nguyệt, là vì chất lượng giảng dạy của Đại học Lạc Á đặc biệt tốt, hay là vì cô ấy quả thật đã hủy bỏ hôn ước đây?

Ảnh trên chứng minh thư là ảnh động. Trong ảnh, nguyên chủ môi hơi mím, đôi mắt lạnh như băng, mắt không hoàn toàn mở nên trông càng dài, hai mí rõ ràng. Cùng là kiểu tóc xoăn ngắn và mái bằng, kiểu tóc này phối với nguyên chủ không hề ngố một chút nào, ngược lại trông rất thông minh và sắc sảo.

Phạn Lê chợt tìm thấy sự bình tĩnh trong lòng.

Hóa ra, ngốc không phải do tóc mái, mà là bản thân cô.

Cô lại tìm thấy một phong thư. Tem có hình một con cá cảnh nhiệt đới, trên đầu cá, hai mảnh cành lá quấn quanh trăng đỏ, nâng một chiếc vương miện san hô liễu. Nội dung thư như sau:

Bạn học thân mến,

Chào mừng bạn đến với Đại học Lạc Á, “Công trình Ánh Sáng Kỳ Diệu” của Liên bang Quang Hải.

Trường học mang vẻ uy nghi của núi non đáy biển, thừa hưởng sự cuồn cuộn của biển Hồng Nguyệt, tình cảm từ san hô, mỹ lệ vô biên. Trải qua ngàn vạn năm lịch sử, đá san hô chiếu sáng rực rỡ vườn trường. Được Thần Bố Khả Tông phù hộ, Thần Thâm Lam vĩnh viễn tồn tại trong lòng chúng ta, cho phép bạn trải nghiệm nền giáo dục hàng đầu toàn đại dương, học mà không chán ngán, chí hướng mãi cao xa.

Nhà trường quyết định tuyển bạn vào Học viện Áo Thuật, chúc mừng bạn trúng tuyển vào Đại học Lạc Á!

Đại học Lạc Á

Số 7 đường đặc khu An Điều Khắc

Thành phố Lạc Á, biển Hồng Nguyệt

Không tìm thấy bất kỳ manh mối nào có thể giúp cô trở lại cơ thể Phạm Lê, có chút mất mát. Vốn dĩ định xem thêm các tài liệu và báo chí khác trong cặp sách, nhưng nghĩ đến không thể tách khỏi Đương Đương, vì thế cô vội vàng nhét thư thông báo vào túi, ra khỏi WC bơi về đội ngũ.

Đương Đương và cô gái đuôi cánh én đã xếp đến trong sảnh. Đương Đương kéo cô gái đuôi cánh én qua, đôi mắt lấp lánh: “Lê Tử, hóa ra hai cậu cùng một khoa đó! Có thấy vui không!”

“Lê Tử?” Phạn Lê hơi co giật khóe miệng.

“Phải nha, hôm nay cậu đặc biệt đáng yêu, vừa ngây thơ lại ngốc nghếch, không giống như trước đây, luôn giữ khoảng cách xa ngàn dặm. Thế nên tớ quyết định gọi cậu là Lê Tử! Quả lê vàng lấp lánh to tròn!”

Cô gái đuôi cánh én chìa tay về phía Phạn Lê: “À đúng rồi! Tớ quên tự giới thiệu, tớ tên là Lưu Hương.”

“Chào cậu, Lưu Hương.” Phạn Lê bắt tay cô ấy: “Tớ tên là Phạn Lê.”

Hàng người xếp hàng bên trong gấp chín lần, mỗi tầng đều chật kín đại sảnh. Ở khúc quanh của hàng, có rất nhiều cố vấn và đại diện sinh viên. Họ cầm sổ tay của từng học viện, vẫy tay về phía các tân sinh viên.

“Các bạn học mới, các bạn có biết một loài sinh vật có lực cắn xé khoang miệng vượt qua bá vương long không? Không sai, chính là cá mập răng cưa khổng lồ chỉ hoạt động trong thời đại Tân Sinh! Hãy gia nhập Khoa Khảo Cổ của chúng tôi! Bí ẩn về cá mập răng cưa khổng lồ, cá voi Melville, cá mập mèo, Stethacanthus(*) huyền thoại đang chờ đợi các bạn! Viện Nghiên cứu Phục Hồi Sinh Vật Cổ Quang Hải tương lai cần có bạn!”

(*)Stethacanthus: Là một chi đã tuyệt chủng của loài cá mập holocephalians sống từ kỷ Devon đến cuối kỷ Carbonium, chết khoảng 298,9 triệu năm trước.

Đôi mắt Đương Đương càng sáng hơn: “Sinh vật đã tuyệt chủng ư? Nghe có vẻ thú vị đó!”

“Nhưng mà, những công việc này luôn cần có người làm, người chọn chuyên ngành này thực sự đáng được kính nể!”

“Học viện Thiết Kế lọ Ma Dược tuyển sinh, tồn tại song hành với chuyên ngành Ma Dược, các Ma Dược sư vĩ đại cần có bạn! Liên bang Quang Hải cần có bạn!” Học sinh hét to lấy ra một cái chai thủy tinh màu tím. Cậu ta ấn nhẹ vào nắp chai, kết quả lò xo bị hỏng, cái nắp bay ra đập vào mặt cậu.

Đương Đương tỏ vẻ đau lòng: “Ai nha, đau quá! Hy vọng cậu ấy có thể chiêu sinh thuận lợi.”

“Ai cũng mong kéo người về học viện của mình, không biết suy nghĩ gì nữa. Người có thể thi vào Đại học Lạc Á sao có thể ngu ngốc đến mức tạm thời chọn những chuyên ngành ít được lưu ý chứ?”

Hiện tại vẫn còn có thể sửa chuyên ngành! Phạn Lê như được đại xá: “Những chuyên ngành đó thi cử có vẻ khổ sở, còn mấy chuyên ngành này thì dễ qua hơn à?”

“Những chuyên ngành đang hét to này đều rất dễ qua, các chuyên ngành hàng đầu đều không dễ đâu.” Lưu Hương thở dài: “Đứng trên cùng, áp lực lớn nhất đương nhiên là Học viện Áo Thuật của chúng ta. Tiếp theo lần lượt là Quản Lý Nô Lệ, Chính Trị và Quan Hệ Ngoại Giao Hải Vực, Khoa Thương Mại, Âm Nhạc.”

“Chuyên ngành của Đương Đương cũng không tệ mà.”

“Âm nhạc của tộc Quang Hải đương nhiên là không có đối thủ rồi.” Đương Đương ngân nga một khúc nhạc, chỉ vào một tấm poster ca nhạc động trên tường: “Nhìn kìa! Randy Rose, là đàn chị đồng môn của tớ, là nữ hoàng ca hát huyền thoại của biển Tinh Thần. Tớ có nghe đồn nói chị ta đã cùng nhà độc tài đại nhân đơn độc đi qua vùng mạo hiểm, ở trên bờ á!” Trên poster, một cô gái tộc Cá Heo Biển mặc váy ngắn màu bạc lấp lánh, đang bơi lội ca hát.

“Mạo hiểm ở trên bờ?” Nói như vậy, hải tộc có thể lên bờ sao! Nói cách khác, bỏ qua việc trao đổi linh hồn, thể lực bơi đường dài, hải quan biên giới và các yếu tố rườm rà khác, thì cô vẫn có thể bơi về bên cạnh ba rồi!

“Lê Tử, cậu điền biểu mẫu xong chưa?”

Lời của Đương Đương cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Cô nhớ trong túi có một cái biểu mẫu, lấy ra cho Đương Đương xem. Đương Đương giơ ngón cái lên với cô.

Phạn Lê nắm lấy biểu mẫu trong tay, bắt đầu suy nghĩ một vấn đề khác: Ở trên đất liền, chiết suất ánh sáng trong tờ giấy là 1.53. Chất liệu giấy được tạo thành từ sợi rối, có nhiều lỗ hổng. Trong nước biển ở nhiệt độ thường, chiết suất ánh sáng xấp xỉ 1.34. Nếu ngâm tờ giấy trên đất liền vào nước biển, nước biển chứa phân tử nước thấm đầy sợi giấy, sự khúc xạ và phản xạ giảm đi, ánh sáng sẽ xuyên qua tờ giấy, khiến nó trở nên trong suốt. Mà tờ giấy này, cô giơ thư thông báo lên đối diện ánh sáng quan sát. Ngay cả nước biển cũng không có tác dụng gì với nó, không hề trong suốt chút nào.

Phạn Lê nheo mắt, dùng móng tay cạo vài cái trên tờ giấy. Bề mặt nó trơn nhẵn giống như màn hình điện thoại. Tờ giấy dưới đáy biển này, là được phủ một lớp vật liệu chống nước bên ngoài, hay là sử dụng chất liệu có chiết suất cao hơn? Một chất liệu trơn nhẵn như vậy, lại có thể hấp thụ mực nước, cũng rất kỳ lạ…

Cô lấy ra《Thần Báo biển Hồng Nguyệt》từ cặp sách, định quan sát thêm chất liệu tờ báo một chút, nhưng lại bị bức ảnh trên trang đầu thu hút sự chú ý.

Cũng là ảnh chụp hình động. Một người đàn ông đang tiếp nhận phỏng vấn của phóng viên, máy ảnh chỉ nhắm ngay một mình anh.

Mái tóc màu bạc không chỉnh tề rủ trên vai, tựa như khoác một mảng ánh trăng. Một bên tóc được vén sau tai, để lộ chiếc khuyên tai đá quý, khiến người ta càng khó bỏ qua khuôn mặt anh ta.

Thật ra, dùng từ “mỹ lệ” để hình dung giống đực không quá thỏa đáng. Nhưng đối với người đàn ông này, Phạn Lê không thể nghĩ ra từ nào khác.

Người đàn ông mặc áo choàng thêu chỉ vàng, trên đai trán bằng vàng có hình một con chim ưng sải cánh chính diện, nó ngậm một viên hồng ngọc. Đôi mắt anh hẹp dài, lông mày phác họa rõ nét, nhìn cực kỳ khí phách; môi nhạt gần như cùng màu với da, khóe môi hơi trĩu xuống. Trên chóp mũi bên trái anh cũng có một nốt ruồi duyên. Có lẽ vì chóp mũi thẳng và cao hơn, nốt ruồi của anh còn rõ ràng hơn Tinh Hải. Con ngươi có màu cát nơi bờ nước cạn, như hai dòng suối vàng lấp lánh xuyên qua màn sương thu. Nhưng đôi mắt đẹp đẽ như vậy lại đi kèm với đồng tử dọc, dù khuôn mặt hoàn hảo về mặt thẩm mỹ, cũng khiến người ta vẫn không thể liên tưởng đến nhân loại.

Đây là đôi mắt chỉ có ở những thợ săn đỉnh cấp mới có, thể hiện sự lạnh lùng của kẻ sát sinh và kẻ bị sát sinh trong sự chọn lọc tự nhiên.

Hơi thở của anh nhè nhẹ, cơ bắp trên ngực và cánh tay đeo vòng tay cũng hơi phập phồng theo nhịp thở. Dù chỉ là một bức ảnh động không tiếng, cũng có thể khiến người ta cảm nhận được sức chiến đấu.

Thành phố phía sau anh khác với Lạc Á, là một nơi nguy nga tráng lệ, không hề giống đáy biển chút nào. Nhưng đứng sau người đàn ông này, dù là kiến trúc hoa lệ đến mấy cũng chỉ là nền mà thôi.

Trên bức ảnh chụp anh có dòng tiêu đề lớn nổi bật: “Biển Hồng Nguyệt phỏng vấn Nhà Độc Tài, sắp tham dự lễ khai mạc Hội Hải Bác”.

Phạm vi đại dương mà ánh mặt trời có thể chiếu tới, được thống nhất gọi là “Cộng hòa Liên bang Thần Thánh Quang Hải”, được tám hải vực tự trị tạo thành, tên gọi tắt là “Quang Hải”. “Nhà Độc Tài” là nhà lãnh đạo tối cao của Quang Hải.

Phạn Lê lại nhìn ảnh người đàn ông thêm vài lần. Anh ta chính là Nhà Tài Quan mà họ đang nói đến ư?

Thiên nhiên thật kỳ diệu, làm sao có thể có một sinh vật vừa đáng sợ lại vừa xinh đẹp như vậy…

“Lê Tử, cậu lại làm sao vậy?” Đương Đương thấy Phạn Lê nhìn chằm chằm vào bức ảnh, vội vàng lắc vai cô: “Vì sao hôm nay hai lần cậu xem tin tức này đều bất thường thế?”

“Tớ hiểu mà.” Lưu Hương cũng ghé qua, vẻ mặt ngưỡng mộ nhìn ảnh Nhà Độc Tài, “Mỗi lần tin tức đưa về Nhà Độc Tài đại nhân, tớ cũng sẽ dừng lại xem thêm một lát. Anh ấy quá đẹp, không hổ là người đàn ông có cơ thể Etheric(*).”

(*) Cơ thể Etheric: Cơ thể ether, cơ thể khác, một cái tên được đặt theo thuyết tân học cho một cơ thể quan trọng hoặc cơ thể tinh tế được đưa vào các triết lý bí truyền như là lớp đầu tiên hoặc thấp nhất trong "trường năng lượng của con người" hoặc hào quang. (Edit: Cái này có thể hiểu đại khái là cơ thể thần tiên ấy).

“Đáng tiếc giá trị nhan sắc của anh ấy lại tỷ lệ thuận với phong cách chấp chính mạnh mẽ, làm người ta cảm thấy nghẹt thở quá! Nếu có thể ôn hòa hơn một chút. Không, là ôn hòa hơn rất nhiều thì quá hoàn hảo.”

“Cũng không có cách nào, nếu không phải vì anh ấy xuất hiện một cách bất ngờ, hiện tại đại dương vẫn đang chia năm xẻ bảy đấy.”

“Chia làm hai cũng chẳng tốt hơn chia năm xẻ bảy là bao… Hiện tại anh ấy đang đối đầu với biển Phong Bạo mà căng thẳng quá, động một chút là diễn tập quân sự, cũng không biết có tái diễn ảnh hưởng đến biển Hồng Nguyệt chúng ta không nữa. Tóm lại, người đàn ông này thật đáng sợ, chúng ta bị kẹt ở giữa thật đáng thương!”

Biển Phong Bạo, biển Hồng Nguyệt đều là các hải vực tự trị trong Quang Hải. Hiện tại nơi Phạn Lê đang đứng, chính là thủ phủ Lạc Á của biển Hồng Nguyệt.

Phạn Lê không chú ý nghe các cô ấy đang nói gì. Cô chỉ nghiêng đầu, rung rung tờ báo. Cô phạm vào tật xấu của các sinh viên khoa học tự nhiên đều có, thành phần hóa học của giấy dưới đáy biển rốt cuộc là cái gì? Không có nguồn năng lượng cung cấp, làm sao hình ảnh chuyển động được?

Nhưng khi cô đầu nghiêng qua, tầm mắt lại lướt qua bên cạnh thư thông báo, đối diện với một ánh mắt lạnh như băng của người nọ.

Cô liếc mắt một cái liền nhận ra chủ nhân của đôi mắt là Tinh Hải.

Anh ấy đang đứng chờ ở chỗ ngoặt hàng phía trước, tay ôm hai cuốn sách giáo khoa bìa đen nạm vàng, giống như anh ấy là vật thể động duy nhất trong thế giới tĩnh này.

Cô không biết anh đã nhìn mình bao lâu, nhưng phần lạnh lùng và địch ý này, cứ như thể anh đã biến thành một người khác. Cô hoảng loạn dùng tờ báo che mặt, dừng lại hai giây, rồi lại cảm thấy làm vậy không ổn lắm, vì thế nhét tờ báo vào cặp sách, định mỉm cười với anh bày tỏ thiện ý.

Nhưng Tinh Hải đã không còn nhìn cô nữa. Phía trước anh ấy, có hai cô gái đồng tử dựng đứng quay lại luôn miệng nói chuyện với anh. Anh ấy rất kiên nhẫn lắng nghe, gật đầu trả lời ngắn gọn, ánh mắt nhìn Phạn Lê vừa rồi dường như chỉ là ảo giác.

Lúc này, có người ở bên cạnh hô to: “Sò Lông nướng! Yuan Yaki! Cá nhói nướng muối! Chân rùa chưng rượu gạo… Mau tới khoa nấu nướng của học viện Minh Hỏa chúng tôi! Bạn sẽ làm những món ngon chỉ có thể nếm trên đất liền? Nắm vững tài nghệ này, bạn chính là Trù Thần đời tiếp theo! Chỉ còn một suất cuối cùng, đang chờ bạn thôi đấy!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc