Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

430 Triệu Năm Của Cô Ấy Chương 5: Ngày Thường Không Đi Wc sao?

Cài Đặt

Chương 5: Ngày Thường Không Đi Wc sao?

Sau khi thoát khỏi đám tộc đi săn kia, mẹ Đương Đương lau thức ăn thừa trên mặt Đương Đương. Nhưng Đương Đương ngăn bà lại, cô ấy lấy từ trong cặp sách ra một vỏ nhím biển hai màu lam đỏ. Bên trong chi chít những quả trứng thuốc nước, bóp vỡ một quả, ấn vào vết thương trên trán mẹ mình. Phạn Lê lập tức cầm lấy tăm bông bên cạnh giúp thoa đều thuốc nước.

“Hai đứa nhỏ, có hiểu ý của mẹ chưa?” Mẹ Đương Đương thở dài nói.

“Cháu hiểu rồi ạ.” Phạn Lê kỳ thật không hiểu, chỉ cảm thấy quy luật vận hành của thế giới này quá vô lý, cô có chút thích ứng không kịp.

“Chẳng lẽ sau này chúng ta đều phải sớm tối ở chung với những kẻ khốn nạn đó sao? Không công bằng gì cả!” Đương Đương không phục.

Mẹ Đương Đương ngẩng đầu, nhìn thế giới nước biển xanh biếc lấp lánh ánh sóng, bi ai nói: “Công bằng? Thế giới này không có thiện ác, không có công bằng, chỉ có mạnh yếu.”

“Những thứ không có thì có thể tự mình tạo ra.”

Nghe thấy lời này của Phạn Lê, mẹ Đương Đương sững sờ, kinh ngạc nói: “Con đang nói gì vậy? Dì đã dặn dò các con như thế nào…”

“Mẹ à! Con thấy Phạn Lê nói không sai!” Đương Đương nghịch ngợm chớp mắt với Phạn Lê: “Phạn Lê, tớ nhớ lần đầu tiên gặp mặt, cậu đã nói với tớ: hiện tại chất cần sa giảm đau từ nhím biển đều bị chiết xuất để làm những chuyện vô bổ. Những kẻ đó lãng phí tinh lực làm ra sản phẩm giao phối, còn không bằng trực tiếp mở nhà hàng nhím biển sashimi. Lúc đó tớ đã thấy cậu là một cô gái có ý tưởng rồi.”

“Ha ha, cậu thật sự nhớ rõ mọi thứ như vậy sao.” Phạn Lê tỏ vẻ mình hoàn toàn không hiểu gì.

“Đương nhiên rồi, tớ còn nhớ cậu từng nói với tớ, chờ sau này lệnh cấm ra biển được dỡ bỏ, cậu muốn lên bờ tìm kiếm THC(*) để hợp thành một loại thuốc giảm đau mạnh với chất cần sa từ nhím biển. Chi phí sản xuất rất thấp, là loại thuốc gia dụng mà tất cả hải tộc đều có thể chi trả được. Tớ liền cảm thấy… Á, con xin lỗi, mẹ có đau không?” Cô ấy nhìn thoáng qua mẹ mình đang nhíu mày, nhỏ giọng nói với Phạn Lê: “Tớ liền cảm thấy. Không chừng có một ngày nào đó, lại có một ma dược sư lợi hại nhất sẽ ra đời ở hải tộc cấp thấp đấy.”

(*)Tetrahydrocannabinol là một trong ít nhất 113 cannabinoid được xác định có trong cần sa. THC là thành phần tạo ra tác động tâm lý chính của cần sa.

Nghe Đương Đương nói càng nhiều, Phạn Lê càng cảm thấy to đầu. Thành tích của cô vốn cũng rất tốt, học mọi thứ rất nhanh, nhưng đây là một thế giới hoàn toàn mới, cô không có một chút kiến thức nền tảng nào. Trước khi tìm được cách quay trở về, e rằng phải bổ sung kiến thức một thời gian.

Sau khi xử lý xong vết thương, Đương Đương vội vàng nói lời tạm biệt với mẹ, kéo Phạn Lê lao như bay vào trường học.

Lúc này, dưới ánh mắt của đông đảo học sinh, một nam sinh bơi tới, cặp sách vắt trên vai, trên tay đeo vòng tay rong biển và cầm một quyển sách ngoại khóa. Ngoại hình anh ta thuộc chủng tộc có vẻ khá hung hiểm, nhưng tóc đen mắt xanh lá, nụ cười trong sáng: “Đàn em dũng cảm đấy. Vừa rồi ở cổng trường em cừ lắm.”

Còn không đợi đám người Phạn Lê đáp lại, anh ta đã vẫy vẫy tay, rời đi mà không quay đầu lại.

Nhìn bóng dáng anh ta, Đương Đương há miệng. Sau một lúc lâu cô ấy mới chậm rãi nói: “Nếu bạn trai tớ có thể lớn lên như anh ta, cho dù anh ta không cưới vợ, không có con. Tớ cũng chấp nhận…”

“Cái vế câu ‘nếu’ ‘cho dù’ của cậu, tớ nghe thế nào cũng thấy không thuận tai sao á.”

Phạn Lê lộ ra vẻ mặt “ông cụ trên tàu điện ngầm xem điện thoại”, khiến Đương Đương bật cười vui vẻ:

“Ha ha ha ha, biểu cảm trên mặt cậu hôm nay còn nhiều hơn từ khi tớ quen cậu đó! Tớ cứ tưởng cậu chỉ có mỗi cái mặt ‘quan tài’ thôi chứ! Thật tốt quá, tớ càng thích cậu như này này.”

Trong khuôn viên trường học có bình rong biển được cắt tỉa gọn gàng và những khối kiến trúc lớn. Các tòa nhà thông thường cao từ ba đến bảy tầng, tường ngoài xây bằng gạch vàng, treo những cây đèn sáng bạc không biết thắp sáng như thế nào. Trừ cái này ra, còn có các loại tảo trang trí mái hiên và treo ngoài cửa sổ.

Kiến trúc lộng lẫy nhất trông giống một tòa lâu đài cổ, bên cạnh dựng tượng đồng của những người nổi tiếng. Nhà thờ màu vàng sẫm có cửa sổ kính màu hoa văn, chính giữa phía trên có một luồng sáng xoay tròn tựa như đến từ thiên đường rọi xuống, chiếu vào những gợn sóng róc rách trong biển, sự văn minh huy hoàng này tức khắc tăng thêm vài phần vẻ thâm trầm, cao quý cho khu kiến trúc.

Trong lúc vội vã bơi đi, trong sân trường có rất nhiều học sinh hải tộc ăn mặc và trang điểm kỳ quái đi ngang qua, cũng có các thành viên câu lạc bộ phát truyền đơn, hét to với các cô:

“Hai vị mỹ nữ, có muốn gia nhập câu lạc bộ nghiên cứu lục địa không? Cùng chúng tôi tìm hiểu thế giới bí ẩn và tàn khốc của nhân loại đi…”

“Hội học sinh Đại học Lạc Á ở đây! Chúng tôi có đối tác thương mại mạnh nhất! Thi đấu tranh tài thể thao mỗi năm đều do chúng tôi tài trợ cả đấy!”

Còn có “Câu lạc bộ Địa Chất Hải Sơn”, “Câu lạc bộ Đua Xe”, “Câu lạc bộ Té Ngã”, “Câu Lạc Bộ Nọc Độc”, vân vân.... Trên bàn đặt những tấm thẻ giới thiệu, huy hiệu làm từ vỏ sò. Học sinh đi ngang qua, nếu thấy hứng thú sẽ tự lấy.

Sau đó, các cô đến chỗ báo danh tân sinh viên. Hàng người xếp dài từ khu giảng dạy đến cầu thang ngoài tòa nhà, còn dài hơn cả hàng chờ taxi ở sân bay vào mùa du lịch cao điểm.

Một cô gái hải tộc theo sát các cô đã lâu, cuối cùng mới dám rụt rè bơi tới, chỉ vào một chỗ, nhỏ giọng nói: “Hai người các cậu vừa rồi… thật sự lợi hại quá.” Dáng người cô ấy nhỏ nhắn, mái tóc vàng nhạt dài thướt tha, vây rốn cá vừa dài vừa to, tơ lụa khẽ lay nhìn ngang giống như cánh chim én.

“Lợi hại ở chỗ bị một đám tộc đi săn bắt nạt sao?” Đương Đương cũng thấy được cô ấy. Bực bội lau thêm một lần nữa cái mặt đầy dầu mỡ.

“Ừm…”

“Đúng là người có tiền.” Đương Đương giơ ngón cái lên: “Cậu nói tiếp đi.”

“Kia là ‘Hãn Công chúa’, Hoa Thương, mẹ cô ta là tổng đại lý phân phối hệ thống định vị Cá Mập Song Kế của biển Hồng Nguyệt. Mỗi linh kiện trên mỗi chiếc tàu ngầm tư nhân chúng ta đi ra ngoài đều có nhãn hiệu doanh nghiệp nhà cô ta. Cho nên, cô ta là siêu cấp, siêu cấp, siêu cấp giàu có, cũng là một trong những nhà tài trợ lớn nhất cho việc xây dựng trường trung học trực thuộc Đại học Lạc Á.”

Nói xong, cô gái đuôi cánh én chỉ về phía cô gái tộc Cá Voi Sát Thủ ở đằng xa.

Giờ phút này, Hãn Công chúa đang túm lấy cổ áo của một nam sinh mảnh khảnh, kéo anh ta đến trước mặt thô bạo mà hôn môi.

Thấy cảnh tượng này, mặt Phạn Lê hơi co giật. Cô gái đuôi cánh én cười gượng nói: “Đó là bạn trai cô ta, vừa mới quen hôm nay.”

Phạn Lê kinh ngạc: “Hôm nay mới quen đã thành người yêu rồi? Còn… hôn môi á?”

Lúc này, các cô đến chỗ báo danh tân sinh viên. Đương Đương móc ra chứng minh thư, giấy báo trúng tuyển và bảng đăng ký đã điền sẵn. Nghe Phạn Lê nói như vậy, cô ấy đang kiểm tra bảng đăng ký cũng kinh ngạc ngẩng đầu: “Phạn Lê, có phải cậu có hiểu lầm gì về tộc Cá Voi Sát Thủ không? Bọn họ là tộc đàn thối nát nhất toàn bộ đại dương, bởi vì họ có thể ngủ với bất kỳ sinh vật nào! Bất, kỳ, sinh, vật, nào, cũng, có, thể, ngủ! Hôm nay nếu không phải có mẹ tớ ở đây, tớ thật sự hận không thể liều mạng với bọn họ đó!”

Cô gái đuôi cánh én gật gật đầu: “Đúng thế. Hãn công chúa tuy rằng có bạn trai, nhưng tất cả đàn ông tộc đi săn vừa rồi ở bên cạnh các cô ấy, bọn họ đều sẽ không bỏ qua ai đâu. Hơn nữa, có khi sẽ không bỏ qua cùng một lúc.”

“Không bỏ qua? Đồng thời không bỏ qua?” Phạn Lê nghĩ nghĩ, một vệt hắc tuyến hiện lên: “Không phải là cái ý mà tớ đang đoán đấy chứ?”

“Dù sao, trước kia trường học bọn tớ tổ chức dạ hội cuối năm, Hãn Công chúa đều sẽ biến mất một lúc. Có một lần là tiệc tối trên đất liền, bọn tớ tìm thấy cô ta ở trong một căn phòng nhỏ. Cô ta uống say lắm, dựa vào trên tường, toàn bộ sàn nhà đều bị dịch nhầy màu trắng phủ kín.”

“……” Một cơn buồn nôn từ dạ dày trào lên, Phạn Lê che ngực lại.

“Giống cái tộc Cá Voi Sát Thủ có thể giữ lại toàn bộ tinh dịch của giống đực trong túi trữ tinh. Chờ đến ngày nào đó tâm trạng tốt, liền lấy ra một hạt giống mình thích nhất để mang thai. Các cậu hiểu ý tớ không?”

Thì ra là thế, giống cái tộc Cá Voi Sát Thủ có thể quyết định khi nào mang thai, mang thai con của ai. Đương nhiên là thu thập càng nhiều chủng loại gen mạnh nhất càng có lợi cho họ, cũng khó trách họ coi thường những nữ sinh muốn kết hôn. Cái này có lẽ chính là chủ nghĩa nữ quyền cực đoan nhất.

Tuy rằng xét từ góc độ sinh vật học, hành vi của họ rất hợp lý, nhưng biết được nhiều chi tiết như vậy, tam quan của Phạn Lê vẫn cảm thấy bị chấn động. Đồng thời, khuôn mặt Tinh Hải cũng chợt lóe qua trong đầu cô, cô chần chừ một lát, hỏi: “Tất cả nam sinh vừa rồi đều có quan hệ kiểu đó với cô ta á?”

“Đúng vậy.” Cô gái đuôi cánh én quả quyết nói.

Phạn Lê nghĩ nghĩ, lại nhìn thoáng qua Đương Đương: “Thế… Tinh Hải thì sao? Cũng giống những nam sinh khác à?”

“Tớ cảm thấy anh ấy không có hơi thở giết chóc như những người tộc đi săn khác. Bất quá, Tinh Hải hình như không phải tộc Cá Mập thuần chủng thì phải? Đồng tử của anh ấy luôn là hình tròn, con ngươi cũng là màu lam....” Nói tới đây, Đương Đương nghiêng đầu không chắc chắn: “Con ngươi của tộc Cá Mập chỉ có màu vàng kim, đúng không nhỉ?”

Phạn Lê sững sờ một chút. Nếu cô trả lời “Đúng vậy” hoặc “Không biết”, trả lời sai thì làm sao bây giờ? Cuối cùng, cô vỗ vỗ mu bàn tay Đương Đương: “Vấn đề này cậu còn phải hỏi tớ à, đọc thêm sách đi.”

“Ôi, tớ lại không phải hệ học bá như các cậu, yêu cầu cao quá đi!”

“Con ngươi của tộc Cá Mập không chỉ có màu vàng kim.” Cô gái đuôi cánh én nói: “Họ thiếu sắc tố màu lục lam và màu tím đỏ, màu mắt thuộc hệ vàng đều có khả năng. Vậy nên, anh bạn tên Tinh Hải này rất có thể là hỗn huyết đấy. Chỉ là, đặc điểm tộc Hải Dương của cậu ấy không thể hiện ra quá nhiều mà thôi.”

“Loài… hỗn huyết ư!!” Đương Đương dùng hai tay bụm lấy miệng: “Sao cậu lại có thể dùng từ đó chứ!!”

“Từ đó thì làm sao…”

“Không, không phải, loài hỗn huyết không phải là từ miệt thị à?”

“Cái gì chứ? Rất nhiều loài hỗn huyết còn gọi chúng ta là ‘mồi câu’ đấy. Không có cách nào, tớ đối với đám hỗn huyết còn không có thiện cảm bằng đối với thuần chủng. Bọn họ luôn tự cho mình là tộc đi săn, coi thường tộc Hải Dương. Nhưng ở bên tộc đi săn thì sao, họ lại là những kẻ liếm gót thực sự. Đối với Tinh Hải mà nói, anh ấy càng cần giống cái tộc Cá Voi Sát Thủ để cải tiến gen đời sau đấy thôi? Nhanh chóng ôm lấy đùi những ông ba bà mẹ thuần chủng mới là thật.”

“À…” Phạn Lê có chút thất vọng với câu trả lời này.

Đương Đương nghiêng nghiêng đầu: “Nhưng mà, vì sao vừa rồi những kẻ thuần chủng kia đều có vẻ hơi sợ anh ta thế?”

“Cái này tớ không biết, tớ cũng lần đầu tiên thấy tình huống như vậy. Nhưng tớ cảm thấy Lệ Na sẽ không sợ anh ấy đâu. À đúng rồi, Lệ Na chính là cô gái tóc đỏ tộc Cá Voi Sát Thủ kia, nữ vương của ‘Nhóm nữ thần San Hô Đen’.”

Cô ấy không hề ý thức được, khi cô ấy nói những lời này, thuật cách âm đã mất đi hiệu lực. Nữ sinh đứng trước các cô quay đầu lại, những bong bóng phun ra đều run rẩy: “Thật sự đừng chọc Lệ Na, đừng xâm phạm quyền uy của cô ta. Nếu không suốt thời gian học đại học, cậu sẽ phải giật mình tỉnh giấc trong ác mộng. Tớ là học sinh trung học nghệ thuật Lạc Á, nhưng danh tiếng của Lệ Na thì như sấm bên tai.”

Học sinh xếp hàng phía sau các cô cũng nhao nhao phụ họa:

“Ở vùng biển Tinh Thần, thế lực nhà Lệ Na là dưới một người trên vạn người. Cô ta và mẹ cô ta đã nhiều lần cùng ăn tối với nhà độc tài đại nhân, ở đây không quá mười người có vinh dự đó đâu.”

“Tớ học ở trường trung học thuộc Đại học Lạc Á này. Mỗi một bộ quần áo nhái kiểu của cô ta thì tớ đều có hết.”

“Lệ Na có 2.15% cổ phần, ở công ty mỹ phẩm lớn nhất biển Bồ Đề.”

“Nếu có thể được ở rể nhà Lệ Na, tôi nguyện ý làm một nam phi dịu dàng hiền huệ cả đời.”

“Bởi vì Lệ Na, suốt mười bảy năm học ở trường trung học trực thuộc Đại học Lạc Á, tớ chưa từng được ngồi ăn yên ổn…” Câu cuối cùng này là cô gái đuôi cánh én nói. Nói đến đây, cô ấy một lần nữa dùng thuật cách âm bao bọc ba người: “Chỉ vì tớ nói chuyện với bạn trai cũ của cô ta hai tiếng.”

“Bạn trai cũ của cô ta?”

“Ừm, họ chia tay chưa đầy nửa năm, lúc đó đã là người cũ rồi. Cô ta không yêu nam sinh đó nữa. Nhưng theo lý lẽ của cô ta, cho dù là cô ta không cần, thì người khác cũng không được phép nhặt lên được.” Nói tới đây, cô gái đuôi cánh én chớp mắt: “À đúng rồi, chính là nam sinh vừa rồi nói chuyện với các cậu đó.”

Đương Đương chỉ chỉ cổ tay: “Là đàn anh đeo vòng rong biển ở đây á?”

“Đúng vậy.”

Phạn Lê cảm thấy, hoàn cảnh này thật sự quá thử thách khả năng sinh tồn của con người. Thử thách đến mức làm cô mắc đi WC. Cô nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói với Đương Đương: “Tớ muốn đi WC một chút.”

“WC? Cậu muốn đi nặng sao?”

“Không phải, là đi nhẹ thôi.”

Thấy Đương Đương lộ ra vẻ mặt kỳ quái, Phạn Lê cẩn thận nói: “…Sao vậy?”

“Không! Cậu đột nhiên có thói quen cao quý như vậy, tớ nhất thời không thích ứng kịp.”

“Hả? Ngày thường cậu không đi WC à?”

“Theo nguyên lý mà nói, đi nhẹ thì quả thật không cần đi WC.”

“…Ý là có thể tùy tiện đi tiểu hả?”

“Ừm. Dù sao cũng không phải hải tộc cấp cao.”

Tuy rằng trong lòng đã mơ hồ đoán được sự thật, nhưng Phạn Lê vẫn từ chối chấp nhận: “Không đi toilet, chẳng lẽ muốn hút hết tất cả chất thải vào trong cơ thể sao?”

“Phạn Lê! Đừng như vậy, đây là chỗ sâu trong biển rộng, rất sạch sẽ.” Đương Đương ấn con sao biển trên tóc, lắc lắc mông, nở một nụ cười rạng rỡ: “Cứ thoải mái một chút là được mà.”

Chỉ vài giây sau, nước xung quanh Phạn Lê trở nên ấm lên. Cô đóng chặt tất cả túi vải, hét lên một tiếng: “Trời ơi, á á á á....cậu đang làm gì thế hả!!” Sau đó đầu óc choáng váng mà vọt ra xa hơn 100 mét.

Cô sắp hít thở không thông rồi, không thể hít thở được trong nước nữa! Cô không quen sống dưới biển, cô phải về đất liền!!

Đám học sinh xếp hàng đều đổ dồn ánh mắt về phía cô:

“Nữ sinh kia đang làm gì vậy, gặp phải kẻ biến thái à?”

“Woa, đây là lần đầu tiên tớ thấy tốc độ tộc Hải Dương có thể so với tộc đi săn đấy. Bạn học ơi, có muốn gia nhập câu lạc bộ bơi lội của chúng tôi không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc