Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

430 Triệu Năm Của Cô Ấy Chương 4: Ngày Đầu Nhập Học Đã Có Xung Đột

Cài Đặt

Chương 4: Ngày Đầu Nhập Học Đã Có Xung Đột

Mẹ Đương Đương dẫn hai người họ bơi xuyên qua quảng trường, hướng về cổng trường đại học ở phía trước.

Bên cạnh quảng trường có một trạm tàu, nơi tàu chiến luôn ra vào tấp nập. Những con tàu ấy đủ loại kích cỡ, phần lớn mang dáng hình giọt nước, thân tàu bóng loáng trong suốt, cái đuôi hình nón, dùng động cơ cánh quạt đơn hoặc kép kết hợp năng lượng ảo thuật để đẩy mạnh nhiên liệu.

Mỗi lần nhìn thấy cửa chiếc tàu lớn mở ra, từng nhóm hải tộc từ trong đó bơi ra ào ào, Phạn Lê lại có ảo giác như đang nhìn thấy cảnh cá voi bị mổ bụng, tôm cá tràn ra khắp nơi. Tiếng máy móc đều đều vang vọng khắp bến, tàu mở cửa rồi lại đóng chỉ trong chớp mắt, trơn tru chuẩn xác đến mức khiến người ta kinh ngạc.

Thật đúng là trình độ công nghệ siêu phàm. Phạn Lê rất muốn bơi lại gần để xem cấu tạo của những chiếc tàu đó ra sao, nhưng cô lại sợ bị bỏ lại phía sau nên chỉ đành ngoan ngoãn theo sát mẹ con Đương Đương.

Cuối cùng cũng đến cổng trường học. Hai bên lối vào dựng hai tấm bia đá khổng lồ, chính giữa khắc hình một vị trưởng lão hải tộc, đầu đội vương miện san hô với biểu tượng cá heo biển. Từ chiếc cằm xương cá voi xanh kéo dài ra một chiếc cầu uốn cong bắc qua hai tấm bia, hợp thành một cổng vòm khổng lồ. Ở chính giữa cổng vòm treo huy hiệu màu đỏ sẫm rực rỡ dưới ánh trăng. Ý thức từ điển trong đầu cô lập tức phiên dịch dòng chữ bên dưới: “Đại học Lạc Á”.

Mẹ Đương Đương lấy ra một túi tiền xu, rồi nhét vào tay Phạn Lê: “Đây, Phạn Lê. Số tiền này là dì và ba Đương Đương chuẩn bị cho con với Đương Đương đấy. Nhớ giữ cẩn thận nhé.”

“A, không cần đâu ạ, dì khách sáo quá…” Phạn Lê vội xua tay.

“Không có khách sáo gì hết. Ba Đương Đương và dì đều thấy con rất đáng tin cậy. Để con cầm tiền sẽ yên tâm hơn là đứa con gái tiêu tiền như nước nhà dì.”

Mẹ Đương Đương mỉm cười hiền hậu khiến Phạn Lê không khỏi nhớ đến người mẹ đã mất của mình. Mà bản thân cô giờ lại rơi vào hoàn cảnh trớ trêu như vậy. Không biết thân xác thật của cô có còn sống không, ba cô giờ đã lo lắng đến mức nào… Nghĩ đến đây, cô lập tức vừa buồn vừa sợ, khổ sở đến không nói nên lời.

Đang do dự không biết có nên nhận túi tiền hay không, bỗng một con cá ngừ đại dương từ đâu lao đến, va mạnh vào lưng mẹ Đương Đương. Bà ấy giật mình trượt tay làm rơi túi tiền xuống, bó tiền xu lớn văng tung tóe ra ngoài.

Phạn Lê vội xoay người nhặt giúp, còn chưa kịp đứng dậy đã nghe thấy giọng nói thô lỗ vang lên từ phía sau:

“Tinh Hải, cậu theo bạn học nữ này lâu như vậy, mới ngày đầu nhập học đã tính tán gái rồi hả? Để tôi xem thử xem nào… Ồ hô, người anh em, đừng nói với tôi là cậu cũng giống ba cậu, thích chơi vượt giai cấp đấy nhé! Từ trên vượt xuống dưới à?!”

Đương Đương quay phắt lại nhìn phía sau, vô thức co hai vai lại, vây cá bên tai cũng cụp xuống, dán ở trên đầu: “Thảm rồi! Là bọn tộc Đi Săn đó…”

Phạn Lê xoay người lại. Não cô còn chưa kịp xử lý thông tin thì trước mắt đã bị một bóng đen khổng lồ che phủ. Hai vây tai cô cũng theo bản năng cụp xuống, khoang chứa khí trong người co rút lại, thân hình hơi chìm xuống còn đuôi thì quẫy nhanh liên hồi.

Tất cả những phản ứng này đều là bản năng sợ hãi đã khắc sâu trong gien của tộc Hải Dương, hoàn toàn không thông qua suy nghĩ hay thần kinh điều khiển.

Cô khẽ lắc đầu, cố kiềm chế bản năng này, giữ bình tĩnh lại.

Trước mặt họ là mười ba người hải tộc, tất cả đều thuộc tộc Đi Săn.

Tộc Đi Săn chính là dã thú trong biển cả. Bọn họ mang gien của cá mập, cá voi sát thủ và những loài săn mồi hung dữ khác. Dù toàn bộ biển cả chỉ có chưa đến bốn trăm triệu người thuộc tộc này, nhưng sức chiến đấu của họ đủ sức đè bẹp mười tám tỷ hải tộc khác.

Mười ba người ấy, có tám kẻ là học sinh, năm nam ba nữ, đều mang tai nhọn và đồng tử dựng đứng. Đi theo phía sau là năm người ăn mặc như người hầu, vâng vâng dạ dạ cúi đầu ngoan ngoãn nghe lệnh. Tinh Hải cũng ở trong nhóm đó, so với mấy tên còn lại cao lớn dữ tợn, ngược lại trông anh có vẻ tươi mát xuất sắc hơn.

Kẻ vừa lên tiếng là tên giống đực hải tộc đi đầu. Hắn ta có mái tóc xoăn màu xám bạc, như những kẻ đi săn khác, hắn để lộ đôi tai dài nhọn hoắt đậm chất yêu nghiệt, gương mặt góc cạnh lạnh lùng. Phần đuôi hắn rất giống với đuôi của Tinh Hải, chỉ khác là vây đuôi hắn có hình lưỡi liềm, hai phiến đuôi dài và rộng. Cơ thể hắn cực kỳ to lớn, chỉ cần “hừ” một tiếng là cơ ngực có thể khiến cúc áo bung ra.

Ánh mắt tên đại ca này dừng lại trên vây đuôi của Phạn Lê, khóe môi cong lên khoe hàm răng cưa hình tam giác: “Không chỉ thích vượt giai cấp, còn thích làm anh hùng cứu mỹ nhân nữa cơ?”

Nhưng vừa ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Phạn Lê, hắn hơi sửng sốt.

Cô gái này lớn lên rất ngọt ngào, nhưng cái ngọt của cô không phải thứ khiến người ta nhớ lâu. Bởi vì trong thế giới này, mỹ nhân quá nhiều. Hắn lập tức hiểu vì sao Tinh Hải lại có hứng thú với cô: Trong đôi mắt xanh lam đậm xinh đẹp ấy, không hề có sự sợ hãi thấp kém của tộc Hải Dương khi gặp tộc đi săn. Cũng không giống với giống cái tộc Đi Săn, luôn toát ra vẻ hung hãn và phòng bị.

Ở cô có một khí chất trong trẻo như suối nguồn, khiến người ta nhìn vào chỉ thấy thư thái. Dù bây giờ đối mặt với một đám hải tộc mang ác ý, cô vẫn không hề hoảng loạn.

Trong lúc đó, Phạn Lê cũng vừa phát hiện: ở gốc vây đuôi mình treo một chiếc nhẫn bạch kim, mặt trên nhẫn có chỗ gắn đá quý nhưng đá đã biến mất.

Tinh Hải lạnh lùng nói: “Cậu nhất định phải lôi mẹ tôi ra để ám chỉ à?”

“Người anh em, cậu hiểu lầm tôi rồi.” Tên đầu đàn nhếch môi cười. “Ý tôi là… ba cậu đúng là thương hoa tiếc ngọc thật đấy.”

Nói đến đây, hắn phát hiện nhóm Phạn Lê định rời đi, liền cất tiếng gọi: “Này! Tôi cho các ngươi đi chưa?”

Mẹ Đương Đương chỉ có thể dừng lại một lát, quay đầu trở về, cụp mắt dịu giọng nói: “Mấy đứa à, cô xin lỗi nhé, có lẽ là vì con gái cô xấu hổ cho nên nói...”

Còn chưa nói hết câu, vai bà ấy đã bị đại ca đi đầu đẩy mạnh một cái, suýt chút nữa ngã dúi xuống mặt đất.

“Cách xa tôi ra một chút. Tôi bị dị ứng với mồi câu.” Đại ca đi đầu nhanh chóng đổi sắc mặt, tỏ vẻ chán ghét.

Đây là đuôi cá voi sát thủ – Orcinus Orca, còn gọi là cá hổ kình.

Cá hổ kình đều thuộc loài săn mồi top đầu đại dương, ngang hàng với cá mập. Ba cô gái này chính là “Tộc cá voi sát thủ ai cũng có thể lấy làm chồng” mà Đương Đương đã lỡ miệng nói trước đó ở quảng trường...

Phạn Lê quay đầu lại nhìn về hướng mà Đương Đương vừa rồi nói xấu tộc Cá Voi Sát Thủ. Đến cô còn chẳng thấy rõ bóng người ở đó, nói gì đến nghe lọt những lời người qua đường đang nói. Cách xa như vậy, mấy người tộc Cá Voi Sát Thủ này đều có thể nghe thấy câu lầm bầm bực tức của Đương Đương ư?! Đây là xuyên không đến thế giới Siêu Saiyan rồi sao?

“Là con gái của tôi nói sai, tôi là mẹ mà không giáo dục cẩn thận. Tôi thay mặc nó xin lỗi các cô cậu, thật sự xin lỗi!” Mẹ Đương Đương cúi đầu, nói với giọng cầu khẩn.

Cô gái tộc Cá Voi Sát Thủ gãi trán của mẹ Đương Đương rách da, lại cúi đầu xót xa bộ móng tay của mình: “Bà xin lỗi, thái độ còn tạm chấp nhận. Nhưng con gái bà hình như không phục lắm đâu.”

“Con gái à, con nói lời công kích các bạn là con sai rồi, mau xin lỗi đi.”

Thấy mẹ bị đối xử như vậy, Đương Đương nắm chặt hai nắm đấm, môi mím thành một đường thẳng, ngực phập phồng lên xuống, đầu như có nước sôi đang nhảy nhót. Sau một lúc lâu, cô ấy mới thốt ra được một chữ: “Xin…”

Chữ “lỗi” còn chưa kịp nói ra, chỉ nghe thấy tiếng “bạch bạch” hai cái, cô gái tộc Cá Voi Sát Thủ dùng đuôi quất vào mẹ Đương Đương hai cái tát. Tốc độ nhanh đến mức, cú đánh trúng khiến mẹ Đương Đương trực tiếp ngã xuống đất. Phạn Lê theo bản năng muốn tiến lên đỡ, nhưng lực xung kích quá lớn, chính cô cũng ngã theo bà.

“Mẹ!!” Đương Đương cũng vội vàng tiến lên, đỡ lấy cánh tay mẹ mình.

Phạn Lê đỡ mẹ Đương Đương dậy, xoa xoa cánh tay mình vừa va chạm xuống đất. Đau quá! Lực đạo của tộc Cá Voi Sát Thủ lớn đến mức hoàn toàn phớt lờ sức nổi của nước biển, đánh một cái khiến xương cốt như muốn rạn nứt. Biết không phải là đối thủ của đối phương, cô vỗ nhẹ lưng mẹ Đương Đương, đồng thời nháy mắt với Đương Đương, nhíu mày lắc đầu, kéo hai mẹ con các cô rời đi.

Nhưng những kẻ gây sự không hề dừng lại. Khi Phạn Lê vừa định quay lưng đi, những kẻ tùy tùng đã chặn đường cô.

Từ đám đông truyền đến tiếng cười lạnh của một cô gái: “Đại học Lạc Á thật sự ngày càng xuống dốc mà! Mặt hàng nào cũng dám thu nhận.”

Trong ba cô gái tộc Cá Voi Sát Thủ, thì người vừa nói là người nổi bật nhất. Bởi vì, chỉ có cô ta được ba tên nô bộc đồng thời hầu hạ: Hai tên hầu nam nâng chiếc đệm dưới thân cô ta, cẩn thận như nâng tượng Phật. Một bên hầu nữ hai tay bưng một đĩa điểm tâm salad hải sản, giơ cao quá đầu, nguyên liệu nấu ăn dưới đáy biển có mật độ rất cao, nên có thể ổn định đứng yên trên đĩa. Cô ta cầm xiên tre nhỏ, chậm rãi ăn từng miếng.

Thấy cảnh tượng này, miệng Phạn Lê đã há to thành hình chữ “O”. Thấy vẻ mặt của cô, Tinh Hải cười “Phì” một tiếng, rồi vội vàng quay mặt đi, dùng tiếng ho khan ngượng ngùng che giấu tiếng cười.

“Cô cũng thật giỏi kéo thù hận về tộc Hải Dương các cô đấy. Mặc dù tôi cũng không hiểu cô và mẹ cô” Cô gái tóc đỏ chỉ vào Đương Đương, rồi lại chỉ vào Phạn Lê: “Còn cả cô ta nữa, những người phụ nữ có vóc dáng thấp bé như vậy, có tư cách gì để nói đến người khác hả.”

Cô ta mang khuyên tai lớn bằng bạch kim, chiếc áo cổ trễ làm nổi bật dáng người nở nang, lỗ tai nhọn nhô ra từ mái tóc thẳng dài màu đỏ lửa, trên vòng tay có một huy chương hình cá chình ngậm đuôi.

Đương Đương thoát khỏi tay mẹ, trừng mắt nhìn cô ta: “Mẹ tôi đã xin lỗi các người rồi, các người còn muốn gì nữa chứ? Hay là nói, tôi đã chạm trúng nỗi đau gì của các người, nên các người phát điên mà tấn công người khác a?”

“Không, tôi không ngại cô nói chúng tôi thế nào cả.” Cô gái tóc đỏ có màu môi đỏ thắm như vết máu sau khi gọt vỏ quả lựu, như có thể đốt cháy lên ngay cả trong nước.

“Bởi vì lịch sử sẽ chỉ ghi nhớ chúng tôi, chứ sẽ không nhớ đến sự đố kỵ của đám đàn bà ti tiện như các ngươi. Tôi không mấy vui vẻ, là bởi vì trong số bạn cùng trường của chúng tôi, lại xuất hiện một cô gái mà mười tám đời tổ tông đều làm thiếp, và một cô em gái lai tạp giọng nói quái gở, đã đính hôn lại còn bị đàn ông bỏ rơi!”

Nói xong câu cuối cùng, cô ta nhìn chiếc nhẫn đính hôn trên đuôi Phạn Lê, cười một tiếng, cánh tay gác lên chỗ tựa lưng của chiếc đệm, tiếp tục xiên một con tôm, đưa vào miệng.

“Ai nói với cô là Phạn Lê bị đàn ông vứt bỏ hả? Không mang vòng cưới thì gọi là bị vứt bỏ sao?!” Đương Đương giận dữ nói.

Phạn Lê lại nhìn cái vòng kim loại trên đuôi mình. Hóa ra thứ này gọi là “Vòng cưới” (Vòng Hôn Ước), chắc là tín vật đính hôn dưới đáy biển.

Cô gái tóc đỏ không trả lời ngay. Cô ta nhai kỹ nuốt chậm thức ăn trong miệng, đợi nuốt hết mới mở lời:

“Đúng là tác phong của lũ vợ lẽ, lời nói dối gì cũng có thể nói ra được. Tuy không hứng thú với hôn nhân, nhưng có những thứ tôi vẫn hiểu được. Ví dụ như, chỉ có bên nữ bị hủy bỏ hôn ước, Vòng Cưới bị Thề Ước Thuật trói buộc cưỡng chế một năm không thể tháo ra, mới chỉ còn lại chiếc vòng mà không có đá quý.” Nói tới đây, cô gái tóc đỏ quay sang nói với Tinh Hải: “Tinh Hải, thấy chiếc Vòng cưới kia không? Anh nhìn thấy cô ta liền như mất hồn bơi theo, không ngại cô ta mới bị vứt bỏ à?”

Tên đại ca đi đầu cười lớn: “Ai nha, phụ nữ các em thật là hay nghĩ nhiều. Tinh Hải chỉ muốn giao phối với cái đuôi với cô ta thôi. Em thật sự nghĩ cậu ấy muốn cưới vợ chắc?”

Phạn Lê bất đắc dĩ chớp chớp mắt. Hủy bỏ hôn ước không phải chuyện quá bình thường sao, cần gì phải phong kiến như vậy? Cô còn đang mong thất tình mà chưa có đối tượng đây. Nhưng sức chiến đấu của tộc Cá Voi Sát Thủ thật sự quá mạnh mẽ, cô chỉ có thể cố gắng thoát thân, nhưng bất đắt dĩ vẫn bị chặn lại.

“Chúng tôi có thể đi được chưa?” Phạn Lê ngẩng đầu, bình tĩnh nói.

“Ha ha ha ha, chăm học ghê thế? Muốn đi học lắm rồi à? Ồ, tôi hiểu rồi. Dù sao thì, đây này...” Cô gái tóc đỏ chỉ vào tấm biển "Đại học Lạc Á" phía trên cổng trường, cười nói: “Ai cũng biết, đây là cơ hội đầu thai lần thứ hai của mấy cô gái Mồi Câu như mấy người chứ. Nếu tôi đoán không sai, ‘Tiểu thư Bong Bóng’ là thần tượng của các người à?”

Thấy vẻ mặt Đương Đương và mẹ cô ấy bối rối như bị tra ra hộ khẩu, cô gái tóc đỏ nghiêng đầu về phía Tinh Hải: “Hay là vậy đi, chúng ta bỏ qua quá trình rụt rè, giao phối trực tiếp luôn. Ở đây có sẵn hàng rồi này, ha ha ha.”

Phạn Lê không nghĩ nhiều, liền tò mò nhìn về phía Tinh Hải. Lông mi anh ấy hơi nhếch lên, ánh mắt lạnh nhạt chạm vào mắt cô.

Cô hoảng sợ quay đầu đi, tim đập loạn xạ vì căng thẳng.

Cô gái tóc đỏ cười đến nghiêng ngả: “Ôi, tim đập nhanh thế kia? Phản ứng này, không uổng công anh Tinh Hải đẹp trai của chúng tôi vừa gặp đã yêu mà.”

Nói xong, lại là một loạt tiếng cười vang dội.

Phạn Lê lại lần nữa xác định, những kẻ tộc đi săn này chính là người Saiyan. Có thể nghe được cuộc đối thoại cách xa 200 mét, có thể nghe được cả tiếng tim đập của người khác. Không thể dây vào, không thể dây vào, vẫn là nên tìm cách thoát thân thôi.

“Được lắm, tôi đồng ý. Hai người các ngươi ai lên trước?” Răng nanh đại ca đi đầu lấp lánh trong ánh nước, trắng như bông tuyết. “Hay là em gái lai tạp đến trước đi, dù sao Tinh Hải cũng coi trọng em trước. Em gái lai tạp sướng đủ rồi, rồi đến cô vợ lẽ. Hoặc là, thấy các cô chị em tình thâm như vậy, cả hai cùng nhau đến cũng được ha ha.”

Đương Đương sắp tức đến nổ tung: “Cho dù chúng tôi có không ra gì, cũng tốt hơn những kẻ chỉ biết mua vui, chơi bời với đàn ông kia nhiều!”

“Đương Đương! Đừng nói nữa, mau đi thôi.” Phạn Lê kéo Đương Đương một cái, nhưng những kẻ tùy tùng phía sau vẫn chặn họ lại.

Cô gái tộc Cá Voi Sát Thủ đang làm móng tay định xông lên, thì cô gái tóc đỏ ngăn lại: “Tôi ăn no rồi.” Nói xong liền ném xiên tre xuống, vỗ vỗ đầu cô hầu nữ bên cạnh, chỉ vào Đương Đương.

Cô hầu nữ bơi tới, dùng chiếc mâm đang cầm úp vào mặt Đương Đương.

Đương Đương hít một hơi thật sâu, lại ăn đầy miệng thức ăn thừa. Cuối cùng, cô hầu nữ còn dùng lực xoay tròn chiếc mâm, rồi mới buông tay. Các loại gia vị màu sắc rực rỡ trộn dính với nhau, cùng tôm cua cá vỏ sò sống dính đầy mặt Đương Đương rồi trượt xuống. Vài cọng rong biển mắc vào bím tóc lớn của cô ấy. Cô ấy lau thức ăn thừa trên mặt, không thể tin được nhìn cảnh tượng trước mắt này.

“Ăn ngon không?” Cô gái tóc đỏ cúi người về phía trước, phủi phủi rong biển trên đuôi cá của mình, rồi rải một nắm tiền xu lên đầu cô hầu nữ: “Đây là do đầu bếp nổi tiếng của Hải Bồ Đề làm đấy. Có đem các cô bán vào thị trường nô lệ cũng không mua nổi đĩa thức ăn này đâu.”

Cô hầu nữ vươn tay ra hứng, nhưng vẫn có vài đồng rơi xuống đất. Cô ta bèn cúi đầu nằm sấp xuống, nhặt lên từng đồng từng đồng.

Quê của Đương Đương là một ngôi làng nhỏ ở khu vực san hô rất gần mặt biển. Gần 92.3% cư dân đều là đồng tộc với cô ấy. Phóng tầm mắt ra xa, một đám nam nữ già trẻ ánh huỳnh quang, đều có thể lặp đi lặp lại những công việc giống nhau suốt mấy trăm năm: Trồng đặc sản quê nhà “Rong biển Posidonia”, nuôi dưỡng sinh vật phù du với tôm sò, khi nghỉ ngơi thì ra biển ca hát, lên bờ đến gần hang động cùng chim biển đồng ca. Bởi vậy, làng của họ sinh ra rất nhiều sinh viên hệ Âm nhạc.

Trước kia, tuy rằng cô ấy biết chế độ nô lệ thịnh hành ở các thành phố lớn, các hải tộc cấp cao nắm giữ đại bộ phận tài nguyên và quyền lực, xung đột giai cấp là chuyện thường ngày. Nhưng ngày hôm nay, cô ấy vẫn là lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy, một cô gái cùng tộc Hải Dương với mình, lại bị tộc đi săn nuôi dưỡng như một con chó.

Phạn Lê lại lần nữa kinh ngạc. Đừng đùa, đây là cái giống loài gì thế này, hung tàn quá!

Chỉ mười phút trước, cô còn cho rằng đây là một thế giới có nền văn minh cao. Thế nhưng, khoa học kỹ thuật phát triển như vậy lại được xây dựng trên một xã hội luật rừng. Cô nhanh chóng hiểu ra, đây là do sự đa dạng về đặc tính chủng tộc. Khoảng cách thực lực giữa tộc đi săn và tộc Hải Dương quá lớn, dẫn đến địa vị xã hội của họ càng ngày càng bị kéo giãn theo sự phát triển của văn minh và tiến hóa.

Hơn nữa, nhìn cách cô gái tóc đỏ này được đối xử trong nhóm người đó, có vẻ cô ta còn không phải là tộc đi săn bình thường. Nếu Đương Đương còn tiếp tục đối đầu với họ, tuyệt đối không có lợi gì cho bọn cô. Vì thế, Phạn Lê xoay người, giận dữ quát lớn tên tùy tùng đang chặn cô: “Tránh ra!”

Giọng nói của cô tuy không lớn, nhưng khí thế lại cực mạnh khiến tên tùy tùng kia sợ hãi lùi lại một bước.

Hiện trường đột nhiên im lặng, chỉ còn tiếng nước róc rách.

“Không có chuyện gì khác, chúng tôi phải đi đây.” Bản năng Phạn Lê tuy sợ hãi, nhưng cô vẫn ngẩng đầu, mỉm cười nhẹ nhàng với cô gái tóc đỏ: “Vị đại tiểu thư này, cô xinh đẹp như vậy, lòng dạ cũng nên rộng rãi một chút, mới không uổng phí gương mặt này nha. Muốn giải khuây, cô có nhiều bạn bè như vậy, chúng tôi xin phép không làm phiền nữa.”

Cô gái tóc đỏ ngây người. Cô ta nãy giờ vẫn không nhìn kỹ Phạn Lê, bây giờ nhìn kỹ lại, cũng có cảm giác giống tên đại ca đi đầu.

Cô ta từng gặp rất nhiều người cá cấp thấp có vẻ đẹp kinh diễm. Nhưng bất kể họ xinh đẹp đến đâu, khi đến trước mặt cô ta, họ luôn không thể kiềm chế được sự sợ hãi, run rẩy. Mà cô gái trước mắt này, dù “gà” đã bị doa nhưng cô lại không biến thành “Khỉ” như trong “giết gà dọa khỉ”. Cái cảm giác tự tin toát ra từ cô gái này khiến cô ta cảm thấy vô cùng khó chịu.

“Bớt nịnh hót cho tôi! Là ai gây sự trước hả?”

“Các người đều có mẹ không?” Phạn Lê nói rất chậm, dùng thứ ngôn ngữ người cá không chuẩn, thì thầm theo cuốn từ điển: “Mặc dù cảm thấy mình cao hơn người khác một bậc, cũng nên biết quá trình mỗi một người mẹ mang thai và sinh nở đều vô cùng khó khăn mà. Bà mẹ này đã bị thương, hiện tại tôi muốn đưa bà ấy đi băng bó vết thương. Cho nên, chúng tôi đi trước đây.”

“Phạn Lê…” Mẹ Đương Đương nhìn Phạn Lê, đôi mắt đong đầy nước, nước mắt lại hòa vào trong nước biển.

Đám người tộc đi săn chỉ lộ vẻ hung hăng nhưng không nói thêm gì tiếp.

Nghe thấy “Mẹ bị thương”, cô gái tóc đỏ cũng sững sờ một chút, lập tức nhớ đến một hình ảnh thời thơ ấu: Mẹ cô ta đập nát khung ảnh gia đình ba người, “xoẹt” một tiếng, xé rách phần ảnh của ba ra khỏi bức ảnh, nằm trên nền kính vỡ nát mà khóc nức nở. Cô bé nhỏ xíu quẫy cái đuôi nhỏ, bơi đến bên cạnh sờ mẹ cô. Mẹ cô quay đầu lại, đôi đồng tử đỏ rực, nói: Con gái hãy nghe cho kỹ , tộc Cá Voi Sát Thủ không có tình yêu. Giống cái tộc Cá Voi Sát Thủ nhất định phải mạnh mẽ, ý nghĩa duy nhất của cuộc đời chúng ta là đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn! Nếu con yếu đuối vì tình yêu, con sẽ giống như mẹ, sẽ bị ba của con vứt bỏ thôi!

Cô ta lắc lắc đầu, ép bản thân trở lại thực tại, định tiếp tục giáo huấn cô gái "Mồi Câu" trước mắt. Những người phụ nữ dựa dẫm vào đàn ông, thật sự rất ngu ngốc!

Thế nhưng, Phạn Lê đã sớm kéo hai mẹ con Đương Đương, chạy thoát vào khuôn viên trường.

Lúc này, đôi mắt Tinh Hải nheo lại thành một đường. Anh ấy trầm mặc một lát, rồi cũng quay người bơi đi.

“Người anh em, cậu đi đâu đấy?” Đại ca đi đầu gọi.

“Đi báo danh.”

Sắc mặt cô gái tóc đỏ không quá đẹp, cô ta nhảy xuống khỏi chiếc đệm, nâng lên một luồng sáng bao trùm lấy cô ta và đại ca đi đầu. Ánh sáng chậm rãi biến mất, những người cá khác sẽ không nghe thấy âm thanh của họ:

“Ảnh hưởng từ truyền thống gia đình thật đáng sợ. Hình như Tinh Hải không hề bài xích con gái hải tộc hạ đẳng kia.”

“Này, em từng có bao nhiêu đàn ông rồi, còn không hiểu đàn ông à?” Đại ca đi đầu thản nhiên nhún vai: “Thích chơi đùa mấy cô gái Mồi Câu trong sáng là chuyện bình thường thôi. Cậu ấy sẽ không bị cuốn vào đâu. Dù sao như ba cậu ấy cũng là con số rất ít, yên tâm đi.”

“Anh cũng biết ‘số rất ít’ đó là ba anh ấy, chuyện này sẽ ảnh hưởng lớn đến anh ấy đấy.”

“Bản năng của tộc Cá Mập sẽ không thay đổi đâu. Chúng tôi không kết hôn, dù người ta cầu xin chúng tôi kết hôn, chúng tôi cũng sẽ không kết hôn. Em đừng lo lắng vớ vẩn như một bà già nữa.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc