Men theo con đường lát sỏi, cô gái phát sáng nhàn nhạt dẫn theo Phạm Lê bơi về phía quảng trường.
Phạm Lê vừa há miệng uống một ngụm nước biển, liền phát hiện thực quản đã tách biệt khỏi cơ quan hô hấp. Cô còn đang nghiên cứu cấu tạo cơ thể mới của mình, thì cô gái phát sáng tiến lại gần, khẽ nói: "Cậu vừa rồi quen biết với anh trai tộc Cá Mập tên Tinh Hải kia à?"
Phạm Lê gật gật đầu.
“Thật á? Vậy đúng là hiếm thấy đó. Cậu biết không, những người thuộc tộc đi săn như anh ta cực kỳ ít. Đợi sau khi khai giảng, chúng ta sẽ còn gặp nhiều tộc đi săn khác nữa. Tốt nhất nên tránh xa bọn họ một chút, chú ý an toàn của bản thân.”
Phạm Lê nghe mà chẳng hiểu gì. Cô… xuống đáy biển nhập học? Vì sao bản thân cô lại không biết chuyện này?
Ở giữa quảng trường, nhân ngư bơi qua bơi lại. Những chiếc đuôi cá dài ngắn khác nhau, đủ loại màu sắc, hình dáng, số lượng vây cũng không giống nhau, vẫy nước theo những nhịp độ riêng. Một đầu quảng trường có một cánh cửa đá, trước cửa phần lớn là nhân ngư trẻ tuổi hoạt bát, mặc đồng phục giống nhau, ôm sách hoặc đeo túi.
Phạm Lê cố gắng tìm từ để diễn đạt. Quả nhiên, cuốn từ điển trong đầu cô lại được mở ra, âm thanh đồng thời truyền đến trong ý thức. Cô không dám nói câu quá dài, sợ sai ngữ pháp, chỉ chỉ về phía những nhân ngư trẻ tuổi kia, thăm dò hỏi: “Bọn họ… đều là học sinh sao?”
“Đương nhiên rồi, hôm nay là ngày đầu tiên học sinh đến báo danh mà.”
“Thi có khó không?”
“Ý cậu là trường chúng ta thi đầu vào có khó không hả?” Thấy Phạm Lê gật đầu, cô gái phát sáng chống hai tay lên má, kêu khẽ: “Trời ơi, tớ thi vào Học viện Âm nhạc suốt mười một năm đó! Cậu tưởng ai cũng giống cậu chắc, dễ dàng đỗ vào Học viện Pháp Thuật cấp SS à? Cậu là kỳ tài của Hải vực chúng ta… không, là thiên tài của toàn hải tộc đó! Tốt nhất cậu đừng ôm tâm lý may mắn gì về sự đặc biệt của mình!”
Phạm Lê nghe mà có chút mơ hồ, trong lòng càng thêm hỗn loạn. Chẳng lẽ cô mất đi một đoạn ký ức quan trọng à? Có phải trong khoảng thời gian mất ký ức kia, cô không hề lên đất liền thi đại học, mà tham gia khảo hạch nhập học của hải tộc? Cho nên bây giờ cô tên là “Phạn Lê”? Ba nói, có lẽ gen của mẹ không giống người bình thường, đây có thể là nguyên nhân khiến cô biến thành hải tộc chăng…
Trong lúc Phạn Lê còn đang suy nghĩ rối tung lên, thì cô gái phát sáng lại không nhịn được nhìn cô thêm mấy lần. Là ảo giác sao? Sao hôm nay Phạn Lê có chút khác nhỉ? Từ khi cô ấy quen Phạn Lê tới nay, Phạn Lê hiếm khi mở to đôi mắt như vậy. Phạn Lê luôn ít nói, đôi mắt màu lam biển sâu thẳm vô tình, chẳng giống cô gái ở tuổi này chút nào. Nhưng hôm nay, vẫn gương mặt ấy, vẫn đôi mắt ấy, mà lại như được “ngọn lửa thanh xuân” thổi bùng lên, màu lam sáng ngời, tràn ngập tò mò với thế giới. Cả người sống động hẳn ra, toát lên vẻ trong sáng của thiếu nữ.
“Phạn Lê?” Cô gái phát sáng thử gọi.
“Hả?” Phạn Lê thu hồi tầm mắt đang quan sát xung quanh về.
Hôm nay trông Phạn Lê đáng yêu hơn hẳn, mắt cứ to tròn liên tục nhìn quanh một cách hứng thú. Cả mái tóc ngắn vốn mang vẻ mạnh mẽ cũng như trẻ trung hơn hẳn.
“Cậu… cậu phát minh được thuốc cải lão hoàn đồng gì đó à?”
“Hả?”
“Thôi bỏ đi…” Có lẽ chỉ vì sắp khai giảng, nên tâm trạng cậu ấy tốt hơn. Dù sao thì cô gái này ngoài học ra, cũng chẳng có sở thích nào khác.
Cô gái phát sáng dẫn theo Phạn Lê tiếp tục bơi lội về phía trước.
Cô nàng bơi xoay tròn, chiếc đuôi xoay vòng như đang múa.
Phạn Lê nhiều lần muốn duỗi chân ra bơi theo bản năng, nhưng khổ nỗi bây giờ cô chẳng có chân, chỉ có thể để cô gái phát sáng kéo đi, cố gắng lắc lư cái đuôi cá phía sau. Đuôi cá khi quẫy trong nước lực ma sát cực kỳ nhỏ, chỉ cần quẫy nhẹ một cái là có thể bơi đi một đoạn khá xa. Nhưng cô vẫn chưa quen với kiểu bơi như thế, đành phồng má trong lòng gào thét tự cổ vũ:
‘Cố lên, Lê à! Mày làm được! Vặn nữa! Quẫy lên! Ơ khoan, đau eo…’
Cô xoa xoa thắt lưng bị chuột rút, vừa lao về phía trước như một bà lão khập khiễng. Ở phía rìa quảng trường, cô nhìn thấy mẹ của cô gái phát sáng đang đứng chờ.
Hai mẹ con ấy có vây tai và đuôi cá khá giống nhau, chỉ có điều dáng người bà ấy tròn trịa hơn. Thấy hai cô gái bơi lại, bà lập tức nắm lấy tay Phạn Lê mà lo lắng nói:
“Làm dì sợ muốn chết! Phạn Lê à, vừa rồi con chạy đi đâu vậy? Làm dì với Đương Đương(*) sợ che.t khiếp đó.”
(*) Tên Đương Đương này trùng với tên dangdang.com một cửa hàng sách trực tuyến lớn nhất Trung Quốc.
Phạn Lê suýt nữa thì bật cười. Thì ra cô gái phát sáng tên là… Đương Đương sao? Cái tên nghe dễ thương thật. Bạn yêu, mua sách có được giảm giá không?
Đương Đương hất nhẹ bím tóc dày của mình, kiêu ngạo nói: “Mẹ đừng lo lắng, con đã 89 tuổi rồi. Chăm sóc tốt cho Phạn Lê là chuyện không thành vấn đề!”
“Bớt nói khoác đi. Khi mẹ 89 tuổi, thì con đã biết bơi thẳng một đường 500 mét rồi đấy. Đừng nói chăm sóc cho Phạn Lê, tự con chăm sóc tốt cho con đi.”
“Thời đại khác nhau mà. Thời của mẹ ai cũng kết hôn sớm là chuyện bình thường, nhưng mẹ đâu có học đại học đâu đúng không? Mẹ xem con này, là cô gái đỗ vào đại học danh tiếng hẳn hoi nhé.”
“Chính vì con đi học đại học nên mới khiến mẹ lo lắng đấy! Mẹ với ba con đã chiều con hư mất rồi, thành ra con chẳng chịu được chút khổ nào! Chứ như Phạn Lê thì mẹ hoàn toàn yên tâm rồi, vì con bé rất lý trí.” Nói đến đây, mẹ Đương Đương lại dịu giọng dặn dò Phạn Lê: “Phạn Lê à! Sau khi vào đại học, các con phải biết chăm sóc lẫn nhau. Dì lo cho con bé này lắm, tính cách quá hướng ngoại, động một tí là xảy ra xung đột với người ta. Giống y như đứa trẻ ba mươi tuổi vậy. Ôi!”
Cái gì? Đứa trẻ 30 tuổi á? Phạn Lê đấm cái lưng vặn vẹo đến mệt mỏi, ngơ ngác gật đầu cho có lệ.
“Lại bắt đầu nữa rồi……” Đương Đương thở ra một chuỗi bong bóng nhỏ đầy bất mãn.
Ở nơi đó có một giống đực thuộc Hải tộc, tay cầm một chiếc chén làm từ vỏ sò sứt mẻ, chìa ra khắp nơi xin tiền người qua lại. Nửa người dưới của hắn ta không phải đuôi cá, mà là tám chiếc xúc tu màu da bóng nhẫy. Dù đứng cách rất xa vẫn có thể thấy rõ trên sống mũi củ tỏi to bè của hắn mọc ra một cục thịt giống như một cái bướu.
Hóa ra , Hải tộc không chỉ có mỹ nhân ngư hay tộc Cá Mập anh tuấn, mà còn có cả… người Mực xấu xí như thế này. Ở một thế giới mà ai nấy đều xinh đẹp nổi bật, sự tồn tại của hắn quả thật khiến người ta muốn hát lên một khúc: “Người xấu xí í a í a a, a a a...Trong thời đại tôn vinh nhan sắc này, sự tồn tại của tôi đúng là chuyện ngoài ý muốn~”
“Phạn Lê! Đừng nhìn nữa, mau đi thôi.” Mẹ của Đương Đương khẽ nói.
Nghe vậy, Đương Đương cũng quay đầu lại, nhăn mặt bịt mũi thì thầm: “Sao tên ăn mày này hôm nay ở đây vậy chứ…”
Mẹ của Đương Đương kéo hai cô tránh sang một bên, lặng lẽ lẩn vào sau một rạn san hô lớn. Sau khi xác nhận xung quanh không có ai, bà mới nắm tay Phạn Lê, nói bằng giọng nghiêm túc:
“Phạn Lê, con có biết không, mỗi lần nhìn thấy tên ăn mày kia, dì lại đặc biệt lo cho con. Ba mẹ con mất sớm, vậy mà con vẫn có thể đạt được thành tích xuất sắc như hôm nay, dì thật sự rất tự hào về con. Nhưng có một chuyện con nhất định phải nhớ kỹ: người Hải Dương chúng ta, vĩnh viễn không được quên xuất thân của mình.”
Ba mẹ mất sớm? Sao lại thế này? Rõ ràng chỉ có mẹ cô mất sớm, ba cô vẫn còn sống khỏe cơ mà…
Chẳng lẽ…
Tim Phạn Lê treo lơ lửng, nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh, chỉ gật đầu đáp: “Vâng ạ.”
“Thanh xuân con gái tộc Hải Dương ngắn ngủi, đọc quá nhiều sách chẳng có ý nghĩa gì. Ảo thuật quá dễ chạm đến ranh giới pháp luật và những vấn đề chính trị nhạy cảm. Nếu con thực sự muốn đi theo con đường này, thì dì vẫn giữ nguyên quan niệm đó. Nhân lúc còn trẻ phải nhanh chóng tìm một công tử quyền quý trong trường mà gả đi, để gia tộc chồng che chở con.”
Kỳ thật nghe được câu đầu tiên, Phạn Lê đã không muốn nghe tiếp nữa. Cô có rất nhiều điều muốn làm, cũng không ngại dành toàn bộ tuổi xuân để đầu tư cho bản thân, việc sớm lập gia đình mới là lãng phí những năm tháng tươi đẹp nhất. Nhưng đối với người lớn tuổi cô luôn kính trọng, nên cô cũng không lên tiếng.
Đương Đương lắc đầu: “Mẹ, đừng khuyên cậu ấy, Phạn Lê là một đứa nhóc quái gở, không có hứng thú với chuyện yêu đương đâu.”
“Không tìm đối tượng thì không ổn chút nào.” Mẹ Đương Đương há miệng thở dốc, liếc nhìn con mực ăn xin đang bơi qua lại ở đằng xa. "Cái tên ăn xin kia, các con không biết hắn có thân phận gì đâu. Mẹ hắn cũng là sinh viên tốt nghiệp từ trường đại học của các con đấy."
Đương Đương ôm cánh tay, làm ra vẻ kinh ngạc, lùi lại một chút: “Sao có khả năng đó được? Mẹ từng là sinh viên đại học, sao lại có con trai làm một kẻ ăn xin được chứ?”
“Mẹ hắn ta chính là vì nghiên cứu thuật cấm kị trao đổi linh hồn mà bị phán tử hình, nhưng lại không chết ngay được nên mới sinh ra hắn."
Nghe đến đó, Phạn Lê sững sờ, có một dự cảm chẳng lành: "Dì ơi, con không hiểu lắm, dì có thể nói rõ hơn được không ạ?"
"Pháp luật quy định, cấm thuật như xúc phạm trao đổi linh hồn sẽ bị tử hình. Mẹ của tên ăn xin này cuối cùng đã bị đưa lên đoạn đầu đài, đầu bị gửi về quê quán, còn cơ thể thì bị ném xuống vực sâu làm thức ăn cho cá."
Dự cảm bất thường càng lúc càng mạnh mẽ. Phạn Lê rùng mình, hai tay run rẩy. Không, không, không thể nào là chuyện cô đang nghĩ đến được...
Đương Đương tò mò nghiêng đầu: “Vậy làm thế nào mà mẹ của kẻ này lại sinh được con trai ạ?”
“Mẹ hắn là người tộc Hải Dương, không hề có bối cảnh nào. Sau khi nghiên cứu cấm thuật và bị bỏ tù, bà ta đã giao phối với nhiều tộc Mực trong tù rồi sinh ra hắn, đến nay không ai biết ba của hắn là ai.”
“Từ từ. Mẹ, mẹ của hắn ta là tộc Hải Dương sao? Cái quỷ gì thế! trên đời này trừ tộc Cá Voi Sát Thủ là ai cũng có thể làm chồng ra, tộc nào còn muốn sinh con có xúc tua quái dị chứ? Thẩm mỹ của mẹ hắn ta như nào vậy? Con muốn nôn ra mất…”
Mẹ Đương Đương biến sắc, tiến lên bịt miệng Đương Đương lại. Bà ấy đè giọng xuống gần như không nghe thấy, nhưng lời lẽ vô cùng nghiêm khắc: “Đương Đương! Nói những lời này mà không dùng thuật cách âm, con quên tộc Cá Voi Sát Thủ có thính lực tốt đến mức nào rồi sao?! Về sau không cho phép con nói những lời phân biệt chủng tộc như này nữa! Đừng có tự chuốc lấy phiền phức cho bản thân!”
“Con biết, con biết rồi mà.” Đương Đương không hề bị mẹ dọa sợ, ngược lại bị khí thế của mẹ làm cho sợ hãi: “Sau này con sẽ cẩn thận hơn…”
Phần lớn người tộc Hải Dương có khả năng ngũ giác không mạnh hơn con người là bao. Các cô đương nhiên sẽ không biết, âm thanh nhỏ bé của Đương Đương kỳ thật đã tạo ra chấn động trong môi trường nước, nhanh chóng truyền đến cổng trường cách đó 200 mét. Đối với những kẻ săn mồi có khả năng sinh tồn cực mạnh mà nói, việc cảm nhận và phân biệt được làn sóng âm có tần suất rất nhỏ này giữa một vùng tạp âm xung quanh, không hề tốn quá nhiều năng lượng.
Bởi vậy, ở nơi đó, đã có vài bóng đen từ từ chuyển hướng về phía Đương Đương, đồng tử vốn đã dài và thon lại càng trở nên mảnh hơn.
Mà cái Phạn Lê chú ý lại không phải là chủ nghĩa chủng tộc gì đó, mà là "Cấm thuật trao đổi linh hồn".
Dự cảm kinh hoàng mãnh liệt đến mức làm cô nổi cả da gà. Cô chạm nhẹ vào cánh tay Đương Đương, thì thầm nói: "Cái đó, Đương Đương... Cậu có gương không?"
“Có chứ.”
Khoảng thời gian Đương Đương lục tìm gương dường như dài đằng đẵng như một giờ vậy.
Sau khi nhận lấy gương, Phạn Lê nhìn thoáng qua, hàm trên và hàm dưới va chạm lộn xộn, không ngừng phát ra tiếng "lách cách". Cô chưa từ bỏ ý định, đưa ra một nghi vấn cuối cùng với Đương Đương: "Cậu lớn hơn tớ mấy tuổi?"
“Bảy tuổi mà. Cậu không phải 82 tuổi sao?”
Phạn Lê lại một lần nữa nhìn vào khuôn mặt trong gương. Khuôn mặt ấy trắng bệch như tờ giấy, nhưng lại không phải là mặt Phạm Lê.
Cho nên, đây không phải là cơ thể của Phạm Lê.
Khi cô bơi lội trên biển cùng ba, cảm thấy "hồn lìa khỏi xác" đó không chỉ là cách nói khoa trương, mà là thật sự cảm thấy có một lực lượng kéo tinh thần cô ra khỏi cơ thể. Ý thức của cô dừng lại trong biển, nhìn thấy cơ thể đang hôn mê của chính mình chìm xuống đáy biển. Ban đầu, cô cho rằng đây chỉ là ảo giác do chứng sợ độ sâu mang lại, nhưng kỳ thật chân tướng rất có thể là....
Cô đã bị người ta dùng cấm thuật trao đổi linh hồn, hoán đổi với chủ nhân của cơ thể người cá xinh đẹp này.
Giờ khắc này, cô cần tiêu hao sức lực cực lớn để kiềm chế cơ thể không ngừng run rẩy, đến nỗi trong phút chốc không thể thốt nên lời. Ngay cả việc mở miệng và mang cá đồng thời hoạt động, cô cũng cảm thấy việc hấp thu dưỡng khí vô cùng khó khăn. Thế nhưng, khi Đương Đương và mẹ Đương Đương nhìn về phía cô, cô vẫn thu liễm cảm xúc, nở một nụ cười bình thản với họ.
“Tiểu Phạn Lê hôm nay thật đáng yêu nha, thật ngọt ngào.” Rõ ràng là mẹ Đương Đương rất thích trạng thái của cô hôm nay. Bà ấy không nhịn được véo véo khuôn mặt nhỏ trắng nõn của cô: “Đây mới là dáng vẻ cô gái 82 tuổi nên có chứ, về sau cứ giữ như vậy nhé, dì thích nhìn con như này nè.”
Không, thần thiếp không muốn giữ nguyên trạng thái này đâu!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


