Qe ọe ọe ọe a a a a a a, hu hu hu hu hu hu, á á á á á á á, ọe ọe ọe ọe ọe ọe, ọe ọe ọe ọe ọe ọe ọe ọe, á á á á, ọe ọe ọe oe oe, hu hu hu hu hu hu, oе ое се ое oe oe oe oe, hức ọe ọe ọe .
Cả người Phạm Lê nằm sấp, hai tay chống trên nền cát, dường như muốn nôn cả dạ dày ra ngoài.
“Bây giờ là mấy giờ? Mình đang ở đâu? Mình còn sống không? Các cơ quan trong cơ thể mình có còn nguyên vẹn không…”
Phạm Lê có vô số thắc mắc, nhưng không có lời giải đáp nào. Bởi lẽ, sự tra tấn "sống không bằng chết" đã làm thị lực và thính lực của cô suy yếu nghiêm trọng, đại não mất khả năng tính toán thời gian.
Trong đầu cô đan xen những ký ức chớp nhoáng trước khi ngất đi: Cô và ba đi chơi biển. Rồi xuống biển bơi lội. Vốn dĩ không sợ nước và có kỹ thuật bơi lội siêu việt, cô bơi đi như một con cá đồng thoát lưới, nhanh chóng rời khỏi tầm mắt của ba. Một lực lượng vô hình trói chặt chân cô, kéo cô xuống sâu thẳm đại dương. Cô liên tục nhìn thấy các loài sinh vật biển khác nhau. Ánh sáng ngày càng yếu đi, nhiệt độ nước ngày càng giảm và sự không chắc chắn ngày càng tăng. Chứng sợ hãi biển sâu phát tác nghiêm trọng. Hồn lìa khỏi xác. Cô sợ hãi đến ngất xỉu.
Không biết đã trôi qua bao lâu, nỗi đau mới dịu đi đôi chút. Giống như được đẩy ra khỏi phòng mổ sau khi thuốc gây mê vừa hết tác dụng, Phạm Lê cảm thấy toàn thân vô lực, đầu óc quay cuồng. Cảm giác buồn nôn do sử dụng thuốc quá liều đang sôi sục trong lục phủ ngũ tạng.
Cô khẽ cử động mí mắt, theo sự điều chỉnh của thị lực, cảnh vật trước mắt thoắt ẩn thoắt hiện. Phạm Lê dùng sức hai cánh tay, cố gắng ngồi dậy, nhưng hai cánh tay cứ run lên không ngừng, rõ ràng là cơ thể đang không ở trạng thái bình thường. Cô ngẩng đầu lên, trán vô tình va phải một cành san hô vươn dài. Cơn đau không dứt, thế giới chao đảo, từ lớp san hô mềm mại bên dưới, một chú cá xanh mới nở chưa lâu sợ hãi vọt mạnh ra ngoài.
Phạm Lê nín thở, đưa tay ra vẫy vẫy về phía "bé cá" nhỏ kia. Nhưng nó chỉ liếc nhìn cô một cái, rồi phồng đôi môi chúm chím lên, nhanh như chớp bơi đi, để lại tay cô đầy những bong bóng nước.
Bong bóng?
Cô xòe năm ngón tay ra cắm vào lớp cát mịn dưới đáy, rồi nhẹ nhàng hất lên trên. Hạt cát không lập tức rơi xuống hay bị gió cuốn đi, mà là bay lơ lửng như "tiên nữ rắc hoa", chầm chậm rồi trôi xuống như những bông tuyết.
Nhận ra mình vẫn còn đang ở dưới biển sâu, cô bỗng cảm thấy cánh tay càng thêm mềm nhũn, suýt chút nữa lại gục xuống nền cát.
Kế tiếp, một vật thể lọt vào tầm mắt cô, mới thực sự khiến cô hít thở không thông.
Đó là một chiếc đuôi cá màu xanh lá đứng thẳng.
Nó có hình giọt nước, vây đuôi phía trên dài hơn vây đuôi phía dưới rất nhiều, cả hai bên đều có vết lõm vào. Cách vây đuôi khoảng 60 cm, còn có hai mảnh vây rốn nhỏ, nhích lên trên một chút thì có hai mảnh vây cá.
Giờ phút này, toàn bộ chiếc đuôi đang đung đưa sang trái phải, vô cùng chậm rãi.
Phạm Lê nhìn chằm chằm vào nó, đôi mắt trừng đến tròn xoe, ngay cả nữ diễn viên "bình hoa" có kỹ thuật diễn cảm động nhất, cũng không thể diễn đến cảnh giới này.
Đây rõ ràng là một cái đuôi cá mập!!
Theo phản xạ có điều kiện, cô lập tức xoay người bơi đi thật nhanh.
Nhưng cẩn thận nghĩ lại, cô chợt nhớ ra thịt người không hề ngon như chúng ta vẫn nghĩ. Trong thực đơn của những loài động vật ăn thịt hung dữ nhất đại dương, tuyệt nhiên không có con người. Cho nên, khi gặp cá mập không nên có bất kỳ cử động mạnh nào, chỉ cần từ từ bơi đi là được. Nếu hoảng loạn thái quá, ngược lại sẽ kích thích sự tò mò của nó. Nó có thể bơi lại gần, cắn một miếng để xem ‘thứ đồ chơi’ này là gì.
Một miếng cắn đó thôi cũng đủ khiến người ta hồn xiêu phách lạc.
Phạm Lê nhẹ nhàng xoay người, nhẹ nhàng đung đưa hai tay, nhẹ nhàng vặn vẹo cơ thể, bơi nhanh về hướng xa con cá mập...
Chỉ là vài giây sau, cô không thể bơi tiếp được nữa.
Một đôi tay từ phía sau vươn ra, nhẹ nhàng đặt lên cổ tay cô, tựa như một vòng tay nâng đỡ. Ngón tay trắng nhỏ thon dài, nhưng khớp cổ tay lớn và mu bàn tay lộ rõ xương. Đó là bàn tay của đàn ông.
Thật tốt quá, có con người, điều này chứng tỏ cô vẫn còn ở trong khu vực an toàn.
"Có cá mập, chạy mau!" Vì đề phòng anh ta không hiểu tiếng Trung, Phạm Lê còn bồi thêm một câu tiếng Anh: "Shark! Run!"
Ngay sau đó, một giọng nam trầm ấm vang lên bên tai cô.
Anh ta nói một ngôn ngữ không giống bất kỳ ngôn ngữ nào trên Trái Đất. Giọng nói vang vọng mà da diết, mỗi cái thang âm lại nặng nề giống như phát ra từ sâu trong cổ họng. Phạm Lê không hiểu một chữ nào, chỉ nghe được từ cuối cùng anh ta nói: "Hửm?"
Cô đang muốn quay đầu lại biểu đạt ngôn ngữ hai bên có chướng ngại ra sao, thì đột nhiên một cuốn từ điển dày nặng nhảy ra trong đầu cô. Bàn tay vô hình mở bìa sách đá nâu, từng từ đơn người đàn ông vừa nói đều hóa thành những ký tự kỳ lạ, hiện lên trong đầu cô, nhanh như chớp được dịch sang giao diện tiếng Trung tương ứng. Mặc dù ngữ pháp có vẻ không được chuẩn xác, nhưng cô đại khái đã hiểu lời anh ta nói:
"Hoang mang rối loạn? Không giống phong cách của cô lắm. Hay là cô cảm thấy tôi rất đáng sợ, sẽ ăn thịt cô... Hửm?"
Phạm Lê ngẩng đầu nhìn quanh, không thấy bất kỳ dấu vết của sách vở nào. Cuốn từ điển quả thực xuất hiện trong não cô.
Cái này là cái gì? Ý thức cô tự phiên dịch thuyết minh à?
Cô quay đầu lại, nhìn thấy chiếc cổ trắng hơn cả ngực chim hải âu, còn có chiếc áo lụa dài tay cổ chữ V sâu phát họa xương quai xanh. Xương quai xanh đẹp quá, có thể đựng cá được đấy.
Khẽ ngước lên nhìn, cô đối diện với đôi mắt màu xanh lam biếc.
Con cá mập đã biến mất từ lúc nào, trước mắt cô là một người đàn ông trẻ tuổi, vai rộng, dáng người thon gầy, mắt sâu thăm thẳm như biển sâu, lông mày như khe núi.
Khuôn mặt này quen quá, hình như cô đã từng gặp ở đâu rồi.
Những gợn sóng nước như những cơn gió biển, làm lay động lọn tóc và vạt áo anh, biến mọi cử động của anh thành những thước phim quay chậm. Anh rũ mắt nhìn cô, khẽ cười. Ánh mắt chứa đựng sự dịu dàng vô hạn, trông như một cái bẫy:
"Mấy tháng biến mất này, cô học ngoại ngữ khá nhỉ. Cho nên, lâu như vậy không gặp cô không hề nhớ tôi à?"
Có lẽ vì "bộ lọc" của đại dương vốn dĩ mang màu sắc bi thương, vài sợi tóc rủ nhẹ chạm vào xương lông mày, gò má và thùy tai anh, tạo nên một vẻ đẹp vừa hư ảo vừa tuyệt vọng. Lông mi anh rất dài, đổ bóng xuống làn da trắng ngần. Mái tóc thẳng dài màu xám bạc, được buộc lỏng lẻo sau đầu bằng rong biển, những sợi tơ bồng bềnh trong nước biển.
Vì không nhận được câu trả lời của cô, anh ta khẽ thở dài. Trong lúc thở dài phun ra vài bọt khí trong suốt.
"Đồ ngốc, sợ đến đờ người ra rồi à?"
Tiếng nói êm tai là thứ yếu, nhưng cái giọng điệu lười nhác, đầy dụ hoặc và cưng chiều mới là điều đáng chú ý. Từ nhỏ đến lớn Phạm Lê luôn là một cô gái ngoan ngoãn, đây là lần đầu tiên cô nghe một người khác giới nói chuyện với mình như thế ở cự ly gần, đến nỗi tốc độ dịch thuật của cuốn từ điển trong đầu cũng chậm đi.
Cô hé miệng, nhưng không biết nên nói cái gì.
"Xin lỗi, có vẻ là tôi nhận sai người rồi, dù sao thì khuôn mặt cô trông cũng rất lạ." Nói là nói như vậy, nhưng cô nghe lại chẳng thấy có chút ý xin lỗi nào, cũng không hề tỏ ra xa cách gì. Anh ta nhẹ nhàng vén tóc mái cô ra sau tai, vẫn dùng giọng điệu chậm rãi như nói với tình nhân: "Vị tiểu thư này, xin tha thứ cho sự lỗ mãng của tôi. Làm quen lại lần nữa nhé, tôi tên là Tinh Hải."
Tinh Hải vẫn không nhận được câu trả lời từ Phạm Lê, vì thế mỉm cười nói: "Tiểu thư, tim cô đập nhanh ghê, còn đổ không ít mồ hôi. Có phải vì cô đang giấu bí mật nhỏ nào đó nên có chút căng thẳng không?"
Cái khả năng dị thường có thể cảm nhận được nhịp tim và trạng thái đổ mồ hôi của người khác một cách khó hiểu này, khiến Phạm Lê nhớ đến cậu học sinh chuyển trường hồi cấp hai. Cô đang cảm thán về sự trùng hợp, thì lại phát hiện ra một chi tiết: Trên chóp mũi bên trái anh ấy cũng có một nốt ruồi duyên, giống hệt như cậu học sinh chuyển trường kia!
Hơn nữa, sở dĩ nhìn anh ta trông quen mắt, là vì anh ta lớn lên y hệt như phiên bản trưởng thành của cậu học sinh chuyển trường kia!
Đây là... cuộc gặp gỡ kinh hoàng dưới đáy biển với người bạn học thần bí hả?
Đúng lúc này, một giọng nói nhọn hoắt vang lên từ phía xa sau lưng, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô: "Phạn Lê! Phạn Lê!!"
Hình như là đang gọi cô. Phạm Lê thoát ra khỏi vòng tay của Tinh Hải, quay đầu nhìn lại, phản ứng đầu tiên là cô đã sinh ra ảo giác, có một mỹ nhân ngư đang bơi về phía cô.
Cái đuôi của mỹ nhân ngư này là hai màu đỏ và đen, được ngăn cách ở giữa bằng một đường phát quang màu xanh mỏng manh, bím tóc lớn màu nâu vắt trên một bên vai, cô ấy đeo đầy sao biển trên đầu, giống như một dải ngân hà vàng lấp lánh treo trên cây cọ. Cô ấy vẫy tay với Phạm Lê, tinh thần cực kỳ phấn chấn, không ngừng gọi "Phạn Lê, Phạn Lê". Nhưng vì bơi quá nhanh mà không chú ý nhìn đường, cô ấy đâm thẳng vào một rạn san hô lớn, trông có vẻ không được thông minh cho lắm.
Phạm Lê dụi dụi mắt, phát hiện cảnh tượng trước mắt không hề thay đổi, cô chỉ vào nàng tiên cá, run rẩy nói với Tinh Hải: "Cô ấy mọc đuôi kìa, cái đuôi... Fish tail, mermaid, scary á!"
Nhưng cô phát hiện, Tinh Hải phản ứng rất bình tĩnh. Sau đó, cô đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, cô cúi đầu xuống nhìn thoáng qua.
Lại nhìn thấy cái đuôi cá mập vừa rồi kia.
Hóa ra, cái cô nhìn thấy lúc nãy không phải là đuôi cá mập, mà là đuôi của Tinh Hải hả!
Người con trai này thực sự không phải là người, mà là "mỹ nhân cá mập" nửa người nửa cá mập!!
Mặc dù ngoại hình của người đẹp cá mập này hài hòa và xinh đẹp, như thể bước ra từ một bộ phim lãng mạn giả tưởng, nhưng cô vẫn cảm thấy đầu óc quay cuồng, trái tim nhỏ bé gần như tan vỡ.
Thấy cô vẫn cứ thất lễ mà chăm chú nhìn chiếc đuôi của mình, Tinh Hải không hề cảm thấy bị mạo phạm, ngược lại còn khẽ mỉm cười: "Cô thích đàn ông tộc cá mập à?"
"Tộc... Cá mập?" Phạm Lê cố gắng lặp lại từ ngữ này.
Nghe thấy cô phát âm kỳ quái, vẻ mặt Tinh Hải như bị nhấn nút tạm dừng, sau đó nụ cười dần tan biến, khuôn mặt như bị một tầng sương lạnh bao phủ: "Đừng giả vờ là con người nữa, chẳng phải cô vẫn bơi rất tốt sao?"
Phạm Lê ngây người ra một chút, cúi đầu nhìn xuống nửa thân dưới của mình và chết lặng. Đôi chân cô đã biến mất, thay vào đó là một chiếc đuôi cá rất dài! Chiếc đuôi màu xanh đậm, có những lớp vảy mỏng manh khó nhận thấy. Cô cử động nửa thân dưới, chiếc đuôi cá tự nhiên lắc lư sang trái phải, còn khuấy động những gợn sóng nước li ti.
Sau đó, cô đưa tay sờ thử lớp vảy, lạnh lẽo và cứng rắn, sợi dây lý trí cuối cùng cũng bị đứt.
"Trời ơi!!!" Phạm Lê rụt tay lại như vừa chạm vào xác chết, ôm đầu, chỉ hận không thể đập đầu vào rạn san hô để nhanh chóng tỉnh lại khỏi cơn ác mộng này.
Lúc này, mỹ nhân ngư hậu đậu cũng choáng váng bơi đến, nắm lấy cánh tay Phạm Lê nói: "Cậu bị làm sao vậy, lúc nãy vừa thấy cậu xem báo như bị động kinh, quay người một cái là biến mất, làm tớ và mẹ tớ lo lắng quá chừng..." Vị trí đáng lẽ là tai của mỹ nhân ngư thì lại không có, thay vào đó là một đôi vây cá cùng màu với chiếc đuôi, cũng được ngăn cách bởi một đường phát sáng màu xanh mỏng, hai cái vây cá ở tai còn khẽ đung đưa theo biểu cảm của cô ấy.
Phạm Lê bị sốc quá độ, liền trở nên đặc biệt tĩnh lặng, chỉ lặp lại lời cô ấy như một chiếc máy: "Báo... chí? Mẹ... cậu?"
"Cậu sao thế?" Cô gái phát sáng đưa tay vẫy vẫy trước mặt Phạm Lê: "Sao cậu cứ ngơ ngẩn vậy, đừng làm tớ sợ chứ... Cậu nhìn thấy tin tức gì không tốt trên báo à?"
Phạm Lê rất muốn biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trong khoảng thời gian từ lúc cô ngất đi dưới biển cho đến khi tỉnh lại. Tại sao những thông tin cô có được lại không khớp với lời cô gái phát quang nói? Hiện tại cô đang ở khu vực nào của đại dương, tại sao cô lại đột nhiên mọc ra cái đuôi, ba cô đang ở đâu rồi, cô phải làm thế nào mới biến đôi chân trở lại, làm thế nào để trở về bờ đây?!
Chẳng lẽ cô... đã bị cậu học sinh chuyển trường kia lây bệnh tâm thần qua đường không khí, sinh ra ảo giác ư?
"Tôi cũng không rõ lắm, người chị em này của tôi rất thích đọc báo, có lẽ thật sự sẽ vì một vài tin tức thời sự mà lúc thì kinh hãi, lúc thì gào thét thôi." Cô gái phát sáng gãi đầu, rồi kéo tay Phạm Lê: "Này Phạn Lê, mặc kệ cậu thấy gì, về rồi chúng ta thảo luận sau nhé. Bây giờ tranh thủ thời gian đi đăng ký đã."
Phạm Lê nhìn quanh, chỉ thấy cách đó không xa có một chiếc ghế, trông như ghế dài trong công viên, nhưng xung quanh không có hoa cỏ cây cối, chỉ có san hô mềm mại và hải quỳ lay động theo gợn sóng, gợi nhớ đến cánh đồng lúa mì trong gió xuân. Hàng trăm con cá nhỏ luồn lách qua những cành san hô, tiếng nước mát lạnh xì xào, ánh sáng biển lấp lánh, rất giống cơn mưa phùn chuyển mùa. Cá sư tử thì bơi lượn đặc biệt kiêu hãnh, những chiếc vây rách rưới toàn thân run rẩy, thỉnh thoảng lóe lên một chút, phát ra tiếng nước vang vọng hơn... Hệ sinh thái nơi đây thật kì diệu, quần thể rất phong phú, chúng sinh sôi không ngừng, kéo dài đến tận cùng điểm nhìn, biến thành những hình cắt màu xanh lam của cá và san hô.
Cảnh quan rất tự nhiên, nhưng bố cục của san hô và đường sỏi đá rõ ràng đã được con người chỉnh sửa qua. Phía cuối con đường, còn có bóng dáng của một vài tòa kiến trúc kỳ lạ.
Thế giới này, quả nhiên thật sự tồn tại nền văn minh dưới đáy biển.
Mỗi khi hô hấp, dường như có một cơ quan mở ra sau hai vành tai. Phạm Lê rụt rè sờ lên bên tai mình. Hiển nhiên, ở đó có hai khe nứt dài, sờ sâu vào một chút còn cảm nhận được những vật thể dạng vảy, dạng sợi, xúc cảm đó khiến toàn thân cô nổi hết da gà. Nhưng điều này chứng tỏ đây không phải là giấc mơ.
So với ba chiếc vây đuôi cá của cô và cô gái phát sáng, Phạm Lê nhận thấy vây cá của Tinh Hải nhiều hơn một chút, đuôi cũng dài hơn, hoa văn cơ bắp và sự phân bố hormone cũng khác biệt rõ rệt so với hai người họ.
Theo lời anh ta tự nhận, anh ta là tộc cá mập. Quả nhiên là không cùng đẳng cấp với các loài cá biển bình thường khác.
Thấy Phạm Lê vẫn cứ vô tư nhìn chằm chằm vào chiếc đuôi của chàng trai, cô gái phát sáng cảm thấy hơi ngại, đành xin lỗi Tinh Hải: "Tiểu ca ca này, cảm ơn anh đã chăm sóc người chị em này của tôi, trước đây cậu ấy không như vậy đâu, hôm nay có hơi không bình thường... Tôi, tôi đưa cậu ấy đi trước nha..."
"Không có gì." Tinh Hải đáp lời cô ấy, nhưng ánh mắt vẫn không rời Phạm Lê.
Trước khi bị cô gái phát sáng kéo đi, Phạm Lê chợt nhớ ra một thông tin quan trọng, cô gọi với: "Tinh Hải."
"Sao thế?"
Phạm Lê nói ra tên cậu học sinh chuyển trường hồi cấp hai của mình.
Tinh Hải cau mày hỏi lại: "Cô nói gì cơ?"
Phạm Lê nói lại lần nữa. Nhưng Tinh Hải vẫn giữ vẻ mặt bình thường, tỏ vẻ khó hiểu: "Tôi không hiểu, cô đang nói gì vậy?"
Xem ra là cô nhận nhầm người rồi. Nhưng làm sao có thể có nhiều sự trùng hợp đến thế?
Phạm Lê lắc đầu, đi theo cô gái phát sáng bơi đi.
Còn Tinh Hải vẫn đứng nhìn theo bóng dáng hai người họ rời đi, ánh mắt lạnh lùng, thần sắc nghiêm nghị, hoàn toàn khác hẳn so với lúc mới gặp khi nãy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


