“Cô ơi, bạn ấy có thai!”
Năm năm trước.
Tiết sinh học vừa mới kết thúc, một giọng nam bất ngờ vang lên, khiến cả lớp đang háo hức ra về bỗng im phăng phắc. Ai nấy đều theo hướng cậu ấy chỉ mà nhìn sang.
Chủ nhiệm lớp cau mày hỏi: “Phạm Lê?”
Nữ sinh ngồi ở chỗ đó tên là Phạm Lê, cô có gương mặt xinh đẹp, dáng người nhỏ nhắn, làn da trắng như tuyết trên núi Thụy Sĩ. Khoảnh khắc Phạm Lê ngẩng đầu lên, một lọn tóc đen rơi xuống bên má, làm nổi bật vẻ mong manh và dịu dàng. Cô khẽ vén tóc ra sau tai, để lộ khuôn mặt thanh tú, khóe môi hơi nhếch lên, cười lạnh đáp trả cậu bạn kia: “Mang thai cái em gái cậu.”
Chủ nhiệm lớp lập tức hắng giọng nói: “Phạm Lê, chú ý lời nói.”
Bạn nam kia nhướng mày, tay chỉ sang bên cạnh cô: “Tớ không nói cậu. Tớ nói bạn ngồi bên cạnh.”
Phạm Lê quay đầu, nhìn người ngồi cùng bàn với cô, trong lòng khẽ thở phào nẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại thoáng ngẩn người. Cô có liên quan gì đâu, sao lại nhẹ nhõm như thế?
Bạn cùng bàn của cô là một cô gái nhỏ nhắn, mặt có nhiều tàn nhang, học lực bình thường, tính cách lại nhút nhát và ít nói, không có nhiều bạn bè trong lớp. Lúc này, cậu ấy vẫn cúi đầu nghịch điện thoại, nghe thấy thế mới run rẩy ngẩng lên, nhìn quanh lớp rồi vội vàng lắc đầu: “Tớ không có!”
Chủ nhiệm lớp đánh giá cậu ấy một lượt, rồi quay sang hỏi bạn nam: “Vì sao em lại nói bạn ấy mang thai?”
“Bạn ấy đã ba tháng không có kinh nguyệt, người lại ra nhiều mồ hôi, hormone tăng lên rõ rệt ạ.”
Cậu bạn là học sinh mới chuyển đến cách đây hai tháng trước. Cậu ấy có mái tóc đen, da trắng, cao hơn bạn cùng tuổi, lông mày rậm và sống mũi cao, đôi mắt to và cân đối, hình quả hạnh nhân với khóe mắt hơi cong cong, tròng mắt màu xanh nhạt. Khuôn mặt cậu ấy tinh xảo đến mức khiến các bạn nữ hận không thể để cậu ấy ở mãi tuổi mười ba, cái tuổi mà chưa phát dục. Chỉ có một chỗ không hoàn mỹ duy nhất, đó là nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt nơi cánh mũi trái của cậu.
Không chỉ ở trong lớp, ngay cả lúc tập thể dục buổi sáng, ngoại hình của cậu cũng thu hút rất nhiều ánh nhìn. Các bạn nữ thì lén lút nhìn, còn các bạn nam thì chế nhạo cậu. Bình thường cậu ấy rất ít nói, nhưng mỗi lần mở miệng, thì lời nào lời nấy cũng khiến người khác phải sững sờ.
“Ba tháng trước cậu còn chưa chuyển tới đây.” Nữ sinh tàn nhang siết chặt góc áo: “Trước mặt cô và cả lớp, mong cậu đừng bịa đặt nói bậy về người khác!”
“Cậu sống ở bên cạnh nhà tôi. Chiều thứ Ba nào, đúng ba giờ chiều cậu đều về nhà, sau đó đi với một người đàn ông trưởng thành vào khách sạn trên đường Ninh Ba.”
Buổi chiều thứ Ba, tiết đầu là tiết thể dục, tiết sau là tiết địa lý. Mà giáo viên địa lý không bao giờ hỏi ai có vắng mặt hay không. Phạm Lê bỗng nhớ ra, đúng là mỗi chiều thứ Ba sau giờ thể dục tự do, bạn ngồi cùng bàn này đều biến mất không thấy bóng dáng.
“Ồ, vậy ư? Cậu có biết khách sạn Ninh Ba cách nhà cậu bao xa không?”
“Hai cây số.”
“Thế tức là cậu theo dõi tôi suốt hai cây số à?”
“Tôi không theo dõi.” Cậu ấy bình thản nói. “Là tôi nhìn thấy.”
“Thấy?” Cô bạn bật cười, giọng lạnh tanh. “Cậu không theo dõi thì thấy kiểu gì?”
“Thì… tình cờ thấy thôi.”
“Vậy ý cậu là tôi không có kinh nguyệt, không có thì tức là mang thai à?”
“Tôi với cậu chưa từng nói chuyện với nhau câu nào, không thù không oán, không hiểu sao cậu lại muốn hại tôi. Nhưng tốt nhất là cậu nên cẩn thận, hại người rồi sẽ tự hại mình đấy!”
Gương mặt cô gái kia lúc trắng lúc đỏ, môi mấp máy mà chẳng nói nên lời.
Phạm Lê nhìn cậu ấy với ánh mắt tức giận, nhưng cậu bạn chỉ khẽ mỉm cười, rất lịch sự, như thể chẳng có chuyện gì nghiêm trọng, rồi tiếp tục nói:
“Tôi còn biết, đối với một con người, người đàn ông đó không hề thích hợp để làm ba của đứa trẻ. Anh ta bốc đồng, yếu đuối và thiếu trách nhiệm. Về mặt di truyền học mà nói, anh ta cũng chẳng đạt tiêu chuẩn. Cơ bắp thì lỏng lẻo, phản ứng thì chậm chạp, cách nói năng vụng về, thị lực kém, không có trí tuệ hay khả năng tự kiểm soát tương xứng. Dĩ nhiên, với một số người, nếu có đủ năng lực sinh tồn có đủ tài nguyên xã hội, thì việc làm mẹ đơn thân cũng chẳng sao. Nhưng tất nhiên, cậu không nằm trong số đó.”
Giọng cậu rõ ràng, mạch lạc đến mức khiến giáo viên chủ nhiệm thoáng chốc quên mất rằng cậu chỉ là học sinh lớp tám.
“Cậu nói bậy!” Nữ sinh tàn nhang hét lên, tức đến run người. Cô ấy chộp lấy chai nước trên bàn, mở nắp ra, hắt thẳng về phía cậu ta.
Nhưng Phạm Lê đang nhìn nam sinh kia, không kịp nhận ra động tác của bạn cùng bàn. Khi quay đầu lại, cô đã bị tạt nước thẳng vào mặt, khiến cô giật mình hít mạnh vào một hơi.
“Phạm Lê!” Cô giáo chủ nhiệm vội chạy đến, vỗ vỗ lên lưng cô: “Em có sao không? Có bị sặc không?”
Phạm Lê cũng tưởng mình sẽ bị sặc, thậm chí đã sẵn sàng cho việc ho sụ sụ. Nhưng lạ thay, dòng nước ấy lại trôi thẳng qua mũi rồi xuống cổ họng, không hề nghẹn, không hề đau.
Cô không bị sặc, mà còn cảm thấy… dễ chịu. Một cảm giác mát lạnh, thông suốt lan khắp cả người.
“Em không sao ạ.” Cô khẽ ấn ấn cổ họng, rồi theo bản năng lại hít thêm chút nước bằng mũi.
Vẫn là cảm giác ấy, dễ chịu đến kỳ lạ.
-
Ngày hôm sau, giữa ánh nhìn tò mò của cả lớp, cô gái tàn nhang vẫn đi học như bình thường.
Riêng cậu học sinh chuyển trường thì biến mất, không quay lại nữa.
Cuối tuần, cô chủ nhiệm thông báo: Phụ huynh của bạn ấy đã tới gặp cô. Họ nói con trai mình mắc chứng rối loạn tâm thần dạng phân liệt, thường có ảo giác và hoang tưởng, nên sẽ nghỉ học ra nước ngoài điều trị.
Ngày cậu bạn kia thôi học, ba cậu ấy cũng hứa sẽ dẫn con đến xin lỗi nữ sinh mà cậu đã bịa đặt.
Trong lớp bỗng nhiên xôn xao, có một người mắc bệnh tâm thần như vậy ngay giữa lớp học, chuyện này đủ khiến ai nấy đều dựng tóc gáy. Nhưng ranh giới giữa “kẻ điên” và “thiên tài” đôi khi chỉ là một sợi chỉ mỏng manh.
Hai tháng sau, vào một buổi chiều, khi Phạm Lê theo ba đến bệnh viện thăm cô ruột, vừa khéo thấy bạn cùng bàn cũ của mình. Cô ấy đang đi cùng một người đàn ông dáng vẻ hơi mập mạp, đeo kính, mang một khuôn mặt mà tất cả phái nữ không thể nào có rung động được. Họ đang đi về phía khoa…phụ sản.
Thấy cảnh này, Phạm Lê kinh ngạc lùi lại hai bước. Cô bạn cùng bàn dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, liền quay đầu nhìn quanh, sắc mặt bỗng tái nhợt. Cô ta sợ đến mức vội vàng rẽ vào khúc quanh cầu thang.
Ngay lúc đó, Phạm Lê khẽ đụng phải một người thon gầy.
Là cậu học sinh chuyển trường từng bị nói mắc bệnh tâm thần.
Cậu cao hơn cô nửa cái đầu, hơi thở thật nặng, tần suất nhanh hơn người bình thường khoảng một phần ba. Phạm Lê khẽ ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt hạnh nhân xinh đẹp của cậu.
Nhưng ngay lúc đó, cô không ý thức nổi cái gì là đẹp nữa.
Dưới ánh đèn, tròng mắt cậu co lại, chỉ còn hai vệt mảnh như sợi chỉ, lạnh lẽo và vô cảm. Cậu nhìn cô chằm chằm, không hề chớp mắt.
Phạm Lê chưa từng nuôi thú cưng, nhưng khi đối diện với đôi mắt như vậy, cô không nghĩ tới mèo hay cún, mà là rắn và cá sấu.
Đó không phải ánh mắt của con người.
“Còn nghĩ tôi bị tâm thần phân liệt không?” Học sinh chuyển trường hơi mỉm cười.
Phạm Lê suýt nữa hét lên. Nhưng vừa chớp mắt, tròng mắt cậu đã trở lại bình thường, nhanh đến mức khiến cô hoang mang, không biết kẻ có vấn đề tinh thần rốt cuộc là ai nữa. Là cậu ta hay là chính cô.
“Tôi còn có thể nói cho cậu một tiên đoán.” Cậu ta cười ngọt ngào, nụ cười ấy đẹp đến mức khiến người qua đường cũng phải ngoái nhìn: “Kỳ kinh nguyệt của cậu sẽ không đến đâu.”
Cô làm gì có hứng thú nghe mấy thứ này nữa, lập tức xoay người bỏ chạy.
Từ hôm đó, cậu ta biến mất thật. Không ai còn thấy cậu ta quay lại trường học nữa.
Nhưng câu nói kia, đã để lại cho cô một vết thương tâm lý sâu sắc. Như một lời nguyền bám riết lấy Phạm Lê và rồi nó ứng nghiệm.
Chớp mắt 5 năm đã trôi qua, kỳ thi đại học đã kết thúc, cô sắp tròn mười tám tuổi rồi mà vẫn chưa một lần có kinh nguyệt.
Hơn nữa, khi những cô gái khác có những thay đổi về cơ thể liên quan đến kinh nguyệt. Thì cơ thể của Phạm Lê lại thay đổi theo cách khác, cô phát hiện mình có thể… hít nước bằng mũi.
Tất nhiên, là một cô gái ngoan ngoãn, thành tích xuất sắc, cô chẳng bao giờ khoe ra “tài năng kỳ dị” ấy với ai.
Rốt cuộc, vào một ngày trước sinh nhật mười tám tuổi, ba cô nói ra một bí mật, điều khiến cô tin rằng có lẽ lời nguyền ấy sắp được tháo gỡ.
“Thật ra mẹ con vẫn chưa chết. Bà ấy vẫn còn sống. Chỉ là… có thể bà ấy không giống người bình thường lắm.” Thấy trong mắt con gái lóe lên tia hi vọng, ba Phạm hít sâu một hơi, chuẩn bị nói hết sự thật, nhưng sau một lúc lâu ông chỉ nói được một câu: “Chờ sinh nhật ngày mai của con xong, ba sẽ kể rõ hơn vậy.”
Sau này khi nhớ lại, Phạm Lê chỉ muốn nói với ba một câu: Ba à, ba tự tin chút đi, bỏ cái chữ ‘bình thường’ đi cũng được.
Nhưng đó là chuyện của sau này. Khi biết mẹ còn sống, Phạm Lê đã rất kích động. Cô đến bãi biển tổ chức sinh nhật tuổi mười tám, mong đợi điều bất ngờ sau sinh nhật.
Nhưng điều cô nhận được… lại là nỗi kinh hoàng.
Cô không biết mình khi ấy còn sống hay đã chết. Có lẽ, cô vẫn còn tồn tại nhưng cũng không hẳn.
Phạm Lê, vào đêm sinh nhật thứ mười tám, đã trở thành một “Phạm Lê trong chiếc hộp Schrödinger (*)” nửa sống, nửa chết.
(*) Ý nữ chính chỉ ở đây là con mèo của Schrödinger, là một thí nghiệm tưởng tượng, đôi khi được gọi là nghịch lý do nhà vật lý học người Ireland gốc Áo Erwin Schrödinger nghĩ ra vào năm 1935 khi tranh luận với Albert Einstein về cách hiểu Copenhagen trong cơ học lượng tử. Thí nghiệm đưa ra giả thuyết về một con mèo có thể vừa sống vừa chết, theo cách hiểu của vật lý là trạng thái chồng chất lượng tử. Hiện tượng này xảy ra khi đối tượng thí nghiệm được liên kết với sự kiện hạt hạ nguyên tử ngẫu nhiên có thể xảy ra hoặc không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


