Nhưng cái này không ảnh hưởng đến việc Lệ Na tiếp tục nói với thái độ cao ngạo: “Lúc đó, trên chiến hạm chạy nạn của biển Phong Bạo chỉ có chưa đến 50 người. Cô nghĩ vì truy đuổi chút tàn binh bại tướng đó, có đáng để ngài hạ lệnh phóng viên Uranium số 9 có lực sát thương lớn nhất không? Từ khoảnh khắc đó, ngài đã dùng mạng sống của 3.427 cư dân thành phố Lạc Á để đổi lấy 33 năm sợ hãi của biển Hồng Nguyệt. Ngày 30 tháng 6, 33 năm kể từ sau ngày hôm đó, Thánh Jergana thi hành 《 Luật Bảo Hộ Quyền Lợi Tộc Hải Dương của Liên Bang Cộng Hòa Thần Thánh Quang Hải 》mới nhất, quay đầu lại thành viên tông tộc Thánh Hải của biển Hồng Nguyệt liền cưới cô dâu tộc Hải Dương. Ngay cả tên ăn mày ven đường cũng biết ý nghĩa chân chính của buổi hôn lễ này. Đầu óc người nào đó phải đơn giản đến mức nào, mới có thể giải thích nó thành câu chuyện cổ tích của cô gái hải tộc hạ cấp ha.”
Nói đến cả ăn mày cũng biết thì quá khoa trương. Lúc Lệ Na nói những lời này, không chỉ Đương Đương, ngay cả những người tộc Đi Săn bên cạnh cũng nghe cái hiểu cái không. Không phải ai cũng thích theo đuổi quyền lực như gia đình Lệ Na, hay thích dùng phương thức thời sự chính trị giải thích bất kỳ chuyện gì như vậy. Nhưng Phạn Lê cảm thấy, hôn lễ này hẳn là có mục đích chính trị. Không nói gì khác, Bố Khả Nghịch đại diện cho tông tộc Bố Khả, việc tông tộc Bố Khả cho phép hắn tổ chức hôn lễ lớn với cô dâu tộc Hải Dương như vậy, đã đủ để nói lên tất cả.
Nhưng tiểu thư Bong Bóng ưu tú như vậy, Bố Khả Nghịch lại là hậu duệ Tông Thần ưu nhã, giữa bọn họ liệu thật sự có tình yêu chứ?
Đúng lúc này, hàng người xếp hàng vừa vặn đến lượt Phạn Lê và Đương Đương. Để tránh cho Đương Đương và Lệ Na tiếp tục xảy ra xung đột, Phạn Lê kéo kéo góc áo cô ấy thúc giục cô ấy gọi món ăn.
Vì sao lại xảy ra chuyện như vậy?
Sau khi tan học, cô lật lật sách giáo khoa, nhìn một phút, tình huống tương tự lại xuất hiện. Vừa tiếp xúc với ảo thuật, thì cô liền cảm thấy đau đớn về mặt sinh lý. Cô nhanh chóng đóng sách lại, xoa xoa cái đầu như bị tảng đá ngàn cân đập trúng, nghỉ ngơi mười phút.
Cái này đúng là quá thảm rồi! Nếu không thể rời đi, thì ngay cả việc học cũng không thể à?
Trong thời gian nghỉ ngơi giữa tiết, Phạn Lê chịu đựng di chứng từ cơn đau đầu, đến siêu thị nhỏ trong trường để tìm kiếm manh mối rời khỏi đại dương. Cô lấy ra dịch nhầy thỏ biển hỏi nhân viên bán hàng xem sản phẩm tương tự nằm ở đâu. Theo lời nhắc nhở của người bán hàng, cô quả nhiên tìm thấy khu vực hàng hóa ra biển, trên đó trưng bày đủ loại thiết bị du lịch của hải tộc: dịch nhầy thỏ biển, kem chống nắng, kính bảo hộ, thực phẩm khô, ba lô sáu tác dụng, giày, quần, quần áo nhân loại, vân vân.... Quần áo đều rất sơ sài, mẫu mã còn đơn giản hơn cả phong cách của các nước thế giới thứ ba trên đất liền. May mắn thay, là giá cả cũng rất thấp.
Sau đó, cô còn nhìn thấy một bộ hồ sơ trong suốt ở trong đống hàng hóa, trên nhãn viết:
Bộ giấy chứng nhận du lịch, 2.99 Đức.
Thứ này có mờ ám.
Thấy có một học sinh đi ngang qua, cô liền cầm giấy chứng nhận kia hỏi vòng vo: “Bạn học ơi! Tôi từ nông thôn đến, trước nay chưa từng ra biển. Tôi muốn chờ tới khi lệnh cấm ra biển được dỡ bỏ thì đi ra ngoài lấy thêm kiến thức. Cậu có thể nói cho tôi biết đây là cái gì không?”
“À, đây là Giấy Chứng Nhận cho người ra biển. Cậu cần mang theo giấy chứng nhận này đến Cục Đăng Ký Ra Biển để làm hồ sơ thì mới có thể ra biển.”
Không cần nghĩ tới, món đồ này nguyên chủ dù có thì cũng đã sớm tiêu hủy rồi.
“Vậy thì tốt quá, xin hỏi Giấy Chứng Nhận Ra Biển làm ở chỗ nào thế? Cũng là Cục Đăng Ký Ra Biển à?”
“Đúng vậy. Ngày thường Cục Đăng Ký Ra Biển rất đông người, Giấy Chứng Nhận phải mất từ hai đến ba tháng mới có thể làm xong. Nhưng gần đây vì lệnh cấm nên không có ai ra biển. Trên cơ bản thì hai ba ngày là có thể làm xong rồi. Hiện tại đi làm khá dễ.”
“Cảm ơn cậu nhiều! Thật ra tôi cũng không dám hỏi bạn học, sợ bọn họ chê cười tôi. Cậu đã giúp tôi rất nhiều! Làm phiền cậu một phút nữa nhé, xin hỏi cậu có biết Cục Đăng Ký Ra Biển ở đâu không?…”
May mắn là đối phương rất kiên nhẫn, nói cho cô toàn bộ quy trình ra biển và những điều cần chú ý. Chờ sau khi cậu ta đi rồi, Phạn Lê ghi lại tất cả những nội dung này vào vở.
Tiếp đó, lớp nghiên cứu và thảo luận Ảo thuật Sinh Mệnh cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Giáo viên hướng dẫn bước vào phòng học, cô ấy nhiệt tình giới thiệu xuất thân của mình: Cô ấy tên là Ngân Bối Nhĩ, huyết thống Cá Ngân, đến từ thủ phủ Mã Thái Băng của quận Mã Thái biển Hồng Nguyệt. Quê của cô ấy khác biệt rất lớn so với các thành phố khác, nên từ nhỏ cô ấy đã có hứng thú sâu sắc với sự đa dạng của sinh mệnh biển. Do đó, cô ấy một mình chuyển đến thủ phủ Lạc Á làm việc, trải nghiệm cuộc sống hoàn toàn mới.
Mặc dù bị rất nhiều sinh viên tộc Đi Săn vây quanh, nhưng giáo viên Ngân Bối Nhĩ không hề cảm thấy tự ti. Bởi vì, tất cả nam sinh trong lớp đều nhìn cô ấy say mê, đến cả Tinh Hải đều nghe rất nghiêm túc.
Giữa tiết có người tới tìm cô giáo Bối Nhĩ, sau khi quay về, cô ấy ôm trong ngực một bó rong biển đỏ rực được gói tinh xảo, tôn lên làn da cô tựa như một đóa hoa hồng dại nở rộ trên nền tuyết. Mùi hương thanh mát của rong biển theo phân tử nước lưu động khắp mọi góc phòng học, trên mặt cô giáo Ngân Bối Nhĩ cũng thoáng lên vẻ ửng hồng của thiếu nữ: “Tối hôm nay cô phải tham dự một buổi hôn lễ, có bạn mang chút rong biển đến tặng. Mọi người đừng để ý.”
Rong biển tượng trưng cho việc thu hút được lượng lớn bầy cá và mùa màng bội thu, cùng tính chất tượng trưng cho trái cây và mùa màng bội thu của hoa. Vì vậy, việc hải tộc tặng rong biển cho người khác cũng giống như việc con người tặng hoa cho nhau.
Mọi người nhìn ra được sự mờ ám qua nét mặt của cô ấy, còn có một nam sinh tinh nghịch giơ tay, lắc lắc bút: “Thật xin lỗi cô giáo. Em có điều không hiểu, hôn lễ của người khác, vì sao cô lại nhận được rong biển ạ?”
Cả lớp cười vang.
“Đừng trêu đùa cô nữa. Trật tự, trật tự.” Cô giáo Ngân Bối Nhĩ yếu ớt ra lệnh.
Sau đó, lúc cô ấy giảng bài thường xuyên liếc nhìn đồng hồ, từ đó đến hết giờ đều mất tập trung. Khó khăn lắm mới chờ đến khi tan học, cô ấy liền biến mất không thấy bóng dáng.
Phạn Lê bơi ra khỏi khu dạy học, vừa vặn gặp được Lưu Hương. Lưu Hương bất đắc dĩ nói: “Thật ra tớ không muốn đi dự hôn lễ đâu, nhưng lại luyến tiếc khi từ bỏ cơ hội được chiêm ngưỡng Nhà Độc Tài đại nhân ở khoảng cách gần. Cậu có đi không?”
“Có chứ, tớ sẽ đi xem.”
Thấy nhiều học sinh đều bơi về phía cổng trường, Phạn Lê nổi lên hứng thú tăng tốc cùng bơi qua để xem náo nhiệt.
Ở ngoài cổng trường, lần đầu tiên cô nhìn thấy cá hố sống, thân hình bóng loáng như một thanh đao mạ bạc, kết thành đàn lóe lên ánh sáng chói mắt, cuối cùng thì cô đã hiểu tại sao người Nhật Bản lại gọi chúng là “Cá đao”. Mà ở trong những tia sáng lấp lánh đó, có những sinh vật phù du màu cầu vồng đang xoay tròn, còn có những con sứa trong suốt như người khiêu vũ tung “dải lụa” quay xung quanh trung tâm thế giới của chúng - một con tàu siêu âm tư nhân.
Khác với những chiếc tàu ngầm thông thường, khoang hành khách của nó có thể chắn bọt khí, cửa có thể kéo lên phía trên, mở hai bên hướng ra bên ngoài, cửa mở cực kỳ cẩn thận. Tàu màu vàng cam lóa mắt, phối hợp với khung và cánh quạt đen nhánh tỏa sáng.
“Ôi! Cái tàu tư nhân này thật hoa lệ!” Phạn Lê thăm dò nhìn ra xa.
“Đây là ‘Xà Ảnh’, một trong ba chiếc tàu ngầm siêu thanh đắt nhất toàn Quang Hải, nơi sản xuất là Thánh Jergana. Vận tốc tức thì đạt 874 km mỗi giờ, chỉ đứng sau ‘Quang Ma 97’ và ‘Sương Giá Bạo Long’ đấy.”
“Khó trách nhiều người xem như vậy, chắc chắn rất đắt nhỉ?”
“Cái đó thì không phải. Tuy rằng ở Lạc Á không nhiều ‘Xà Ảnh’ lắm, nhưng cũng không đến mức bị vây xem như thế này. Mọi người đang xem chỗ đó kìa.....”
Cửa khoang của chiếc ‘Xà Ảnh’ này ban đầu được cố định bằng xích ở phía trước tàu, đột nhiên di chuyển hướng lên trên, bầy cá tản ra tứ tán. Một đôi chân dài thẳng tắp vươn ra, chân đi đôi ủng ngắn da cá đuối.
Chân?
Phạn Lê dụi dụi mắt, phát hiện mình không nhìn lầm.
Có một thanh niên ngồi trong khoang thuyền. Trên trán anh ta quấn một chiếc khăn lụa màu tím ở bên mái tóc dài tuyết trắng như bài Thánh Ca trong sóng biển nhẹ nhàng cuốn lên. Áo choàng màu tím đen quý phái uyển chuyển khoác trên vai và cánh tay anh ta. Áo Toga bên trong không thêm bất kỳ họa tiết nào, còn ngắn hơn các loại Toga khác, nhưng khác biệt là được làm thủ công, bằng chất liệu tơ biển tinh khiết nhất. Cánh tay trần trụi săn chắc của anh ta đặt lên cửa khoang, trên vòng tay có một đôi mắt theo phong cách Ai Cập cổ đại, chính giữa con mắt có một đóa hoa nở rộ. Đây là huy chương “Tiên Hoa Nhãn” của tông tộc Bố Khả. Khuyên tai kim cương màu tím, mặt trang sức trước ngực,... tất cả nhìn qua đều vô cùng xa xỉ, nhưng tất cả sự “xa xỉ” đó trước khuôn mặt của anh ta, đều trở nên có vẻ tầm thường.
(*) Toga: Một loại quần áo đặc biệt của La Mã cổ đại, là một tấm vải có hình bán nguyệt, dài từ 12 đến 20 feet, khoác trên vai và quanh cơ thể. Nó thường được dệt từ len trắng, và được mặt bên ngoài áo dài.
Khuôn mặt anh ta thực sự quá nhỏ, quá xinh đẹp, khiến nhiều người không chú ý đến đôi chân của anh ta. Sau một lúc lâu, Lưu Hương mới bưng trán nói: “Thầy Bố Khả vừa ra khỏi cổng trường là lại bắt đầu nghịch ngợm. Thầy ấy đặc biệt thích Trạng thái Lục Sinh (*).”
(*) Lục sinh: Từ lục chỉ lục địa, sinh là sinh mệnh, ý là sinh mệnh trên đất bằng. Nhưng vì cụm từ quá dài hơn nữa đây là một tên gọi trạng thái riêng nên mình sẽ giữ nguyên là lục sinh nha.
Trạng thái Lục Sinh là chỉ trạng thái hải tộc biến ra hai chân. Nếu làm điều này dưới biển, sẽ bị cho là biểu hiện không đứng đắn.
“Người này là thầy giáo á?” Phạn Lê giật giật khóe miệng: “Bố Khả Dạ Già?”
“Đúng vậy, là thầy dạy môn Lịch Sử Ảo Thuật của chúng ta.”
Bố Khả Dạ Già ngoắc ngón tay về phía một vị trí nào đó trong đám đông. Ở nơi đó, Ngân Bối Nhĩ rụt rè bơi ra từ đám người. Cô ấy nhìn lên chiếc “Xà Ảnh” trước mặt, hai tay đan vào nhau trước ngực: “Anh… anh tới đón tôi à?”
“Đương nhiên rồi. Cô giáo Ngân Bối Nhĩ, đến đây đi.” Bố Khả Dạ Già tự mang thần lực ảo thuật, bước đi thong thả trong nước biển, giống như đang cưỡi mây đạp gió. Anh ta vươn tay về phía Ngân Bối Nhĩ, dắt cô ấy đến ngồi bên chỗ ghế phụ, rồi đi vào khoang đóng cửa khoang lại. Sau đó mở phòng hộ khoang hành khách ra, giống như một chiếc xe thể thao mui trần.
“Cảm ơn anh chở tôi đến hôn lễ, thầy Bố Khả.”
Học sinh xung quanh bùng lên một tràng tiếng huyên náo, một đám nữ sinh tộc Hải Dương ôm nhau, hô to “Tôi lại tin tưởng tình yêu rồi”, quả thực phù phiếm đến mức bay bổng. Phạn Lê ngẩng đầu nhìn cổng trường đề chữ “Đại học Lạc Á” và tượng danh nhân, lần nữa giật giật khóe miệng, chỉ cảm thấy cái danh xưng “Thầy Bố Khả” này quá giễu cợt.
Cái tên Bố Khả Dạ Già này chỗ nào giống thầy giáo chứ…
Lúc này, có người đẩy Phạn Lê một cái: “Mồi câu đừng chặn đường!”
Bất thình lình, một trận sóng nước mang theo bóng mờ ập đến. Một cánh tay thon dài che chắn ở bên cạnh Phạn Lê. Cô quay đầu nhìn lại, người che chắn cho cô vậy mà lại là Dạ Già.
Cô sợ đến mức uống một ngụm nước biển lớn.
“Cẩn thận.” Giọng nói của anh ta ôn nhu uyển chuyển, dường như có thể hòa tan cả nước biển.
Dạ Già cao hơn cô một cái đầu, anh ta dễ dàng bảo vệ rồi quay đầu lại nhìn cô. Anh ta cúi đầu ngược sáng, một nhúm tóc dài rơi trên đường cong sườn mặt thon gầy, đôi mắt biến thành màu tím đậm giống như hạt anh túc được ngâm vào rượu nho: “Vị tiên nữ nhỏ thứ dân này, thầy tìm ra em rồi.”
Dạ Già có một đôi mắt đào hoa đa tình, ngoại hình hoàn mỹ đến mức khó phân biệt giới tính, ngay cả thần Venus khi được ngọc trai và thần mùa xuân từ từ đẩy lên mặt biển, vẻ rạng rỡ cũng chẳng hơn thế.
Nhưng mà “thứ dân” sao? E là thầy giáo của cô mắc bệnh hoàng tử rồi = =.
Phạn Lê nhìn hai bên trái phải, lại lần nữa xác nhận thầy ấy đang nói chuyện với cô: “Tôi?”
“Tôi biết em là ai. Em đã phá vỡ rất nhiều quy tắc, còn có một bí mật không thể cho ai biết.”
Hỏng rồi, thầy ấy phát hiện ra?! Có lẽ thành thật khai báo sẽ tốt hơn, thái độ tốt, biết đâu có thể được phán tù chung thân, còn hơn là bị ch.é.m đ.ầ.u…
Phạn Lê cứng đờ cả người, trong đầu như một mớ hỗn độn. Cô đang nghĩ cách đối phó ra sao thì Dạ Già nhướng mày, chỉ vào một hướng nào đó nói: “Em là người trong lòng của cậu ấy à.”
“Hả?” Phạn Lê ngây dại. Thầy ấy chỉ vào chính là Tinh Hải đang ở trong đám đông.
Cũng trong lúc đó, đám người vây xem cũng ngây dại. Ngân Bối Nhĩ đang ngồi trong chiếc “Xà Ảnh” cũng ngơ ngác.
Tinh Hải nhìn trái nhìn phải rồi chỉ chỉ vào mình: “Tôi á?”
Dạ Già không để ý đến anh ấy, chỉ quay đầu lại, nhíu mày nói với Phạn Lê: “Em đoán xem, có phải trường học chúng ta vừa mới ra quy định mới, không cho phép sinh viên năm nhất yêu đương không?”
“Tôi.. tôi không biết…”
“Đương nhiên là không rồi.” Dạ Già cười phá lên: “Các em đã là sinh viên năm nhất đại học, đã thành niên rồi. Sao trường học có thể ra quy định nhàm chán thế.”
Phạn Lê vạch đen đầy đầu.
“Thật ra mà nói thanh xuân thật tốt.” Dạ Già chớp chớp mắt: “Nhưng mà nhớ phải tránh làm ra em bé nhé.”
“…… Hả?”
“Hay là các em chỉ là bạn bè, không phải thực sự yêu đương?” Dạ Già nhìn thoáng qua Tinh Hải, rồi lại liếc mắt đưa tình nhìn chằm chằm Phạn Lê. Đôi mắt sâu thẳm hơn cả viên đá quý màu tím trên tai anh ta: “Vậy… có cần thầy dạy cho em không?”
“Hả?????”
“Nếu mà cần thì lúc nào cũng có thể đến hỏi thầy.” Chỉ trong một giây, Dạ Già đã quay lại trong khoang của “Xà Ảnh”. Anh ta quay đầu vứt cho Phạn Lê một cái nháy mắt: “À phải rồi! Tiểu tiên nữ SS, thầy không chỉ là thầy giáo dạy của em, mà còn là thầy hướng dẫn lớp nghiên cứu và thảo luận. Ngày Tái Phỉ gặp lại nhé.”
Cánh quạt quay lên với âm thanh sắc bén và cao vút.
Một đám bọt khí như đàn ong vọt tới, Dạ Già đã lái chiếc tàu siêu âm đi xa vài trăm mét.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



