Phạn Lê ngây ra.
“Cậu muốn quyền giao phối với cô ấy làm gì?” Khải Mặc ngẩn người: “Còn muốn sinh con lai à? Còn lai tiếp nữa là thành mồi câu thuần chủng đấy, chơi không vui nữa đâu. Để tôi cũng sinh một đứa con lai chơi đi.”
“Tôi thích chỉ số thông minh của cô ấy. Cậu đủ thông minh rồi, không cần cô ấy để cải thiện đời sau đâu. Cái này để tôi làm trước cho.” Nói ra lời lẽ kinh động như vậy, Tinh Hải lại giống như đang nói “Để tôi ăn xâu cánh gà này trước” vậy.
Tam quan của Phạn Lê lại một lần nữa bị đập nát. Mặt cô đỏ bừng đến tận cổ.
Không thể tin được, thế mà Tinh Hải lại là loại người này, ấn tượng tốt ban đầu của cô về anh ấy là sai rồi! Nghe anh ấy như không có gì mà thảo luận chuyện này với Khải Mặc. Làm như cô là đồ vật trong túi của bọn họ vậy, thật quá đáng!
“Cũng phải. Trước kia nhiều em gái như vậy đều là của tôi rồi. Em gái này cho cậu cũng được.” Trước khi đi, Khải Mặc đẩy nhẹ trán Phạn Lê một cái: “Mồi cầu nhỏ, nhớ hầu hạ anh trai Tinh Hải cho tốt biết chưa?”
Lúc anh ta thu tay lại, vừa vặn đụng phải một con cá nóc bơi ngang qua người. Nó há mồm hút một ngụm nước biển lớn, tự mình phình ra biến thành một quả cầu gai chứa đầy nước.
Phạn Lê đã chuẩn bị xong cho việc phản kháng mãnh liệt. Nhưng chờ sau khi bọn họ đi xa, Tinh Hải lại chỉ vỗ vỗ vai cô: “Không có việc gì, về nhà sớm đi.”
Không đợi cô kịp trả lời bất kỳ câu nào, anh ấy đã xoay người trong chớp mắt, vọt đến chỗ rẽ ở hành lang.
Phạn Lê ngơ ngẩn nhìn nơi anh ấy biến mất.
Từ song cửa sổ nhìn ra phía xa, là các kiến trúc dày đặc rộng lớn trong biển phía dưới Lạc Á. Giờ phút này biển lặng sóng êm, chỉ có những đợt sóng liên tiếp dập dềnh. Vươn tay ra là có thể thấy từng gợn sóng nước lấp loáng trong lòng bàn tay, sáng sáng tối tối.
Cô bơi theo. Ở chỗ ngoặt hành lang, người dần thưa thớt, chỉ có vài học sinh vội vã bơi đi, lại gặp thoáng qua Tinh Hải lần nữa.
Con cá nóc tròn trịa kia cũng xuất hiện ở chỗ này. Trong mắt nó có rất nhiều ánh sáng xanh lục lấp lánh như cây gậy huỳnh quang ở concert, đẹp đẽ như mộng. Nhưng ánh sáng xanh lục trong mắt nó dường như không biến mất, mà theo sóng nước lưu động, kéo dài đến trên người Tinh Hải.
Tinh Hải dựa ở phía trước cửa sổ, ôm cuốn 《 Ma Dược Học 》dày cộp, dưới ánh sáng ngoài cửa sổ tùy ý lật xem. Bàn tay anh ấy cũng mảnh khảnh như dáng người, một tay đã có thể giữ được cuốn sách mà Phạn Lê cần cả hai tay mới cầm nổi. Bởi vì cúi đầu, mái tóc lòa xòa hơi dài màu xám bạc rũ xuống, đường nét gáy và vai dưới tóc ngắn tạo thành một vòng cung tuyệt đẹp. Giữa dòng ánh sáng trôi chảy của sóng nước, cảnh tượng đẹp đẽ và dễ chịu như một giấc mơ.
Trong lúc lật sách, dường như anh ấy nhận ra có người đang nhìn mình, hơi hơi nâng mi lên hỏi: “Sao vậy?”
Đôi mắt anh ấy sáng trong thấy đáy, giống như tia sáng đầu tiên của buổi sớm đầu hạ.
Hành lang là khe núi thời gian, nơi nước biển hội tụ thành dòng sông dài, nhẹ nhàng trôi chảy giữa họ, dấy lên những đợt sóng ồn ào trong sự tĩnh lặng.
“Cảm ơn anh!” Mặt Phạn Lê vẫn còn đỏ bừng. Cô cảm thấy xấu hổ vì những lời chửi thầm anh vừa rồi:“Cảm ơn anh đã cứu tôi…”
“Không cần cảm ơn.” Anh ấy khẽ mỉm cười: “Cô không cần để ý đến cách tôi và Khải Mặc nói chuyện là được. Nếu tôi nói với anh ta: ‘Cậu đừng bắt nạt cô ấy’, chắc chắn anh ta sẽ trở mặt ngay tại chỗ.”
“Tôi hiểu. Anh thật cơ trí.”
Sống ở trên đất liền 18 năm, Phạn Lê vẫn luôn cho rằng một chàng trai sạch sẽ như vậy chỉ có thể xuất hiện ở trong tưởng tượng của các thiếu nữ.
Lúc anh ấy cười rộ lên, đôi mắt càng hóa thành bầu trời xanh được ánh mặt trời chiếu rọi, lập tức gột rửa tâm hồn người đối diện, xua tan mọi u ám.
Cô bơi về phía anh ấy, tâm tình tựa như ánh nắng trên mặt biển ngày hôm nay: “Anh cắt tóc à? Thiếu chút nữa tôi không nhận ra rồi.”
Tinh Hải sờ sờ sau gáy, gật đầu: “Ừm, cắt ngắn cho tiện.”
Không biết vì sao, vẫn cùng một người, giọng nói giống nhau, ngoại hình giống nhau, chỗ khác duy nhất là đổi kiểu tóc nhưng cảm giác lại hoàn toàn khác biệt.
“À phải rồi, cô tên là Phạn Lê đúng không?” Thấy cô gật đầu, anh khép sách lại, khẽ mỉm cười. Khí chất anh còn sạch hơn cả tuyết đầu mùa tháng Giêng: “Xin chào, Phạn Lê. Lần này xem như chính thức làm quen.”
“Ừm! Rất vui được làm quen với anh. Anh là người tốt.”
Khác với lần đầu tiên gặp mặt, ánh mắt và cách nói chuyện của anh ấy giờ đây hoàn toàn khác. Hơn nữa, ấn tượng đầu tiên của cô về anh là “người đàn ông trẻ tuổi”, nhưng khi nhìn lại, cô lại cảm thấy từ đó không thích hợp. “Chàng trai” có lẽ mới là từ thích hợp với anh hơn.
Cho đến lúc này, cô mới thật sự ý thức được bọn họ là bạn cùng trang lứa.
Phạn Lê đang mải suy nghĩ, thì bị câu nói tiếp theo của anh làm cho giật mình.
“Vấn đề hôm nay Viện trưởng đưa ra không hề đơn giản, nhưng mà không sao. Về vấn đề phóng xạ, vừa khéo lúc trước tôi tình cờ tự học qua rồi, tôi dạy lại cho cô nhé.”
“Không, không cần, tôi biết rồi.” Phạn Lê phản xạ có điều kiện trả lời, nhưng lưng lại lạnh toát. Cô đã lừa được Viện trưởng và toàn bộ sinh viên trong khoa, nhưng lại không thể lừa được Tinh Hải.
“Thế à? Nghe tiếng tim đập, tôi còn tưởng là cô đang giả vờ ngủ.” Tinh Hải giơ cuốn sách giáo khoa trên tay mình lên: “Vậy... hay là tôi dẫn cô đi sao chép sách giáo khoa nhé? Tôi thấy cô không có sách, sách trong thư viện thì bị người ta mượn hết rồi. Tôi cho cô mượn photocopy, tiện hơn.”
“Sách giáo khoa có thể photocopy á?”
“Ừm. Thư viện có máy photocopy kiểu nhét tiền, cho những học sinh không đủ tiền mua sách sao chép. Đi thôi, tôi đưa cô đi.”
Đúng rồi ha, Tinh Hải cũng là người thi đỗ chính quy vào Đại học Lạc Á, thành tích chắc chắn không tệ. Trước lúc cô biến trở lại thành con người, cố gắng ôm chặt cái đùi này, thì những khó khăn về học thuật hẳn sẽ giảm đi rất nhiều.
“Được nha, được nha.” Phạn Lê cười đáp.
Ở Đại học Lạc Á, sau khi kết thúc mỗi một tiết học tập trung trên trăm người của ngành học chính, kế đó sẽ có một tiết nghiên cứu và thảo luận quy mô nhỏ khoảng 15 người. Người hướng dẫn của tiết nghiên cứu và thảo luận có thâm niên thấp hơn Chủ nhiệm khoa, nhưng thân thiện và nhiệt tình tương tác hơn. Buổi giảng Ma Dược đầu tiên của Viện trưởng chỉ nói về một số kiến thức nhập môn mang tính chất thú vị gì đó, cho nên tiết nghiên cứu và thảo luận Ma Dược ngày hôm đó cũng biến thành một buổi tiệc trà giữa giáo viên hướng dẫn và tân sinh viên.
Tiết nghiên cứu và thảo luận có 15 người, trừ Phạn Lê ra, chỉ có một cặp tình nhân là tộc Hải Dương. Họ thấy Phạn Lê như thấy được Chúa Cứu Thế, kéo nhau lại gần ngồi cùng cô, nói rằng sau này hoạt động nhóm có thể làm cùng nhau, còn nói muốn nhờ cô che chở.
“Không thành vấn đề, về sau mọi người chăm sóc lẫn nhau, cùng nhau nỗ lực.” Kỹ thuật diễn xuất của Phạn Lê luôn đúng lúc đúng chỗ.
12 giờ, lớp ma dược cuối cùng cũng kết thúc. Phạn Lê và Đương Đương hẹn nhau ăn cơm ở nhà ăn. Đương Đương nói với cô, sau khi tan học nhớ về nhà thay quần áo, sau đó cùng đi tham dự hôn lễ.
“Hôn lễ?”
“Hôn lễ của Tiểu thư Bong Bóng và tiên sinh Bố Khả Nghịch. Cậu quên rồi à? Tham gia hôn lễ có thể cướp được tiền mừng của cô dâu đấy.”
“Đúng vậy đó! Gả vào tông tộc Bố Khả quả nhiên là khác biệt, hôn lễ cũng phải làm xa hoa như vậy. Không chỉ bao trọn cung điện Phong Động, mà còn mời cả toàn bộ sinh viên Học viện Ảo Thuật.” Đương Đương nhìn lên trên thở dài một tiếng: “Ôi, thật hâm mộ.”
Tông tộc Bố Khả là biểu tượng của biển Hồng Nguyệt, là một trong “Bảy Tông Tộc Thánh Hải”, bọn họ cũng giống gia đình Lệ Na (tông tộc Áo Đạt) đều là đại gia tộc hậu duệ của Hải Thần. Họ là quý tộc của tộc Hải Thần, sở hữu thần lực và địa vị tối cao.
“Ơ, lần đầu tiên tớ nghe nói mời toàn bộ sinh viên học viện tham gia hôn lễ. Không quen biết cũng mời à?”
Vẻ mặt Đương Đương mê mẩn nói: “Vì hai người họ quen nhau ở Học viện Ảo Thuật, cho nên Tiểu thư Bong Bóng quyết định mời tất cả tân sinh viên Học viện Ảo Thuật, cùng đến chứng kiến hạnh phúc của họ!”
Lúc này, Lưu Hương cũng tới xếp hàng, chào Phạn Lê rồi nói với Đương Đương: “Vậy cậu có nghĩ tới không, cậu không phải sinh viên Học viện Ảo Thuật, tại sao lại nhận được thiệp mời?”
“Cái này…”
“Là sinh viên Học viện Ảo Thuật tặng cho cậu chứ gì?” Thấy Đương Đương cam chịu, Lưu Hương cười một tiếng: “Hơn nữa, những thiệp mời này đều không ghi tên. Cậu biết tại sao không?”
“Không biết…”
“Bởi vì Tiểu thư Bong Bóng biết, cô ta một là học dở ham hư vinh và háo danh, không thể thi vào Đại học Lạc Á, chỉ có thể dựa vào ba cô ta tìm cách đi cửa sau nhét vào. Cho nên mặc kệ cô ta bốc phét trên truyền thông thế nào, mọi người đều coi cô ta là nỗi sỉ nhục nổi tiếng của trường khắp Quang Hải này. Muốn thuyết phục công chúng rằng cô ta xứng với Bố Khả Nghịch, cô ta cần phải có sự ủng hộ của bạn học. Đặc biệt là những sinh viên đứng đầu Học viện Ảo Thuật. Cho nên cô ta chia thiệp mời cho mọi người. Còn ai sẽ đi, căn bản không quan trọng. Để tớ đoán xem, ngày mai người ba bán hàng vô địch của cô ta sẽ viết nội dung gì trên báo đây? Ừm… 《 Tân hôn của hoa khôi đại học Lạc Á, toàn bộ sinh viên học viện Ảo Thuật chân thành chúc phúc 》?”
“Sao... sao có thể chứ? Nếu cô ta thật sự là một người kinh khủng như cậu nói, vì sao tiên sinh Bố Khả Nghịch lại muốn cưới cô ta?”
“Bởi vì cô ta xinh đẹp chứ sao. Đâu có ai phủ nhận nhan sắc và kỹ năng marketing của ba cô ta đâu.”
“Nhiều cô gái xinh đẹp như vậy, chẳng lẽ mỗi người có vẻ ngoài nhưng không có thực lực đều có thể gả vào tông tộc Bố Khả sao? Cô ta nhất định có chỗ đáng khen!”
“Đương nhiên là có. Danh tiếng của cô ta đấy.”
Ở công ty kẹo Tiền Tam biển Hồng Nguyệt, ba của Tiểu thư Bong Bóng từng giữ kỷ lục quán quân bán hàng liên tục trong bảy năm, sau đó ông ta đảm nhiệm vị trí Tổng phụ trách bộ phận marketing tại một công ty thực phẩm lớn. Có một lần, vì người mẫu quảng cáo bị thương nặng ở đuôi không thể hoạt động, ông ta đã để con gái thay thế người mẫu hoàn thành công việc, chụp một bộ ảnh quảng cáo múa cùng bong bóng và bất ngờ nổi tiếng. Sản phẩm của ông ta tăng trưởng doanh số 1540%, cô con gái cũng từ đó có được biệt danh đáng yêu là “Tiểu thư Bong Bóng”.
Sau khi sản phẩm kia thắng lớn, ông ta dựa vào tiền hoa hồng tích lũy được vốn nhảy việc thành lập một công ty riêng, cho con gái 30% cổ phần và nhiều lần công bố ra bên ngoài: “Tôi yêu con trai của tôi, nhưng càng yêu cô con gái xuất sắc như vậy. Với tôi mà nói, cuộc sống hạnh phúc của công chúa nhỏ nhà tôi là quan trọng nhất.” Kể từ đó, ông ta dựa vào các mối quan hệ mời được Đại Tế Ti, các học giả và nghệ sĩ nổi tiếng viết thư giới thiệu, đưa con gái vào Học viện Ảo Thuật Đại học Lạc Á, mở ra cánh cửa tiến vào thế giới hải tộc thượng cấp cho cô ta.
Nửa đầu năm nay, Tiểu thư Bong Bóng quen với Bố Khả Nghịch, yêu nhau chớp nhoáng, mang thai chớp nhoáng, đính hôn chớp nhoáng, làm chấn động toàn bộ Quang Hải. Lần gần nhất tộc Hải Thần thông hôn với ngoại tộc đã là chuyện của khoảng mười vạn năm trước. Mà lần thông hôn giữa hậu duệ của Tông Thần và không phải hậu duệ của Tông Thần... suốt hơn bốn trăm triệu năm qua, chưa từng xảy ra.
Tiểu thư Bong Bóng không phải tộc Hải Thần bình thường, không phải tộc Đi Săn, mà là tộc Hải Dương.
Chỉ số gây sốc của buổi hôn lễ này có thể hình dung được.
“Tông tộc Bố Khả sẽ cần danh tiếng của cô ta à?!” Đương Đương nắm chặt hai tay, cái đuôi lại bắt đầu đập xuống một cách bực bội: “Cậu đang đùa tớ đấy hả?”
“Tông tộc Bố Khả không cần danh tiếng của cô ta nhưng luôn có người cần. Dù sao thì, kết hôn không thu lễ mừng ngược lại còn được lễ, cậu nói cô hoa khôi đại học Lạc Á này có bao nhiêu bạn bè. Điều buồn cười nhất là cô ta cố ý viết tay tên Phạn Lê trên thiệp mời, có thể thấy cô ta cần sự cổ vũ của thiên tài đến mức nào.”
Khóe miệng Đương Đương hơi hơi trễ xuống, tâm trạng tốt bị phá hỏng: “Tớ không hiểu nổi sao cậu lại ghét cô ta như vậy, tại sao còn chú ý đến cô ta? Cậu có khuynh hướng tự ngược à?”
Lưu Hương còn chưa kịp trả lời, một giọng nói quen tai đã vang lên: “Quả nhiên là kiến thức của học sinh hệ Âm nhạc dự bị có khác.”
Phạn Lê thuận thế nghiêng đầu nhìn thì thấy Lệ Na đang bưng đĩa, không thèm nhìn thẳng các cô mà nói: “Buổi hôn lễ này, Nhà Độc Tài đại nhân cũng sẽ tham gia. Đây là lần đầu tiên ngài ấy đến biển Hồng Nguyệt sau 33 năm. Còn nhớ lần trước ngài ấy đến thăm đã xảy ra chuyện gì không?”
Đương Đương vẻ mặt mơ hồ nhìn Lệ Na.
“Đương nhiên là cô không nhớ rồi. Để truy kích quân đội biển Phong Bạo, Nhà Độc Tài đại nhân dùng chiến hạm oanh tạc đi ngang qua phía trên thành phố Lạc Á, bất chấp tất cả mà ném một viên Uranium sinh hóa lặn sâu số 9. Một phần của Dãy núi Hồng Nguyệt giữa trung tâm thành phố Lạc Á bị ngài ấy làm nổ thành một hố sâu, hơn 3427 người tử vong tại chỗ. Sau đó, ngài ấy công khai xin lỗi biển Hồng Nguyệt và dùng 1.2 tỉ Phù Lư Môn với ‘Khách sạn Stalker’ lấp đầy hố sâu làm bồi thường đó. Hàng ngày mấy người đi từ khu ổ chuột ra, ngồi chiếc thuyền giao thông công cộng tồi tàn và xóc nảy nhất nhìn ra ngoài, đều sẽ thấy nền khách sạn lớn đó chính là kiệt tác của ngài ấy.”
Phạn Lê đọc được từ ánh mắt của Đương Đương: Cô ấy chẳng hiểu gì cả, chỉ nghe hiểu hai từ “khu ổ chuột” và “tồi tàn nhất”, cũng làm ra phản ứng trợn mắt tương ứng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


