Mang theo một bụng khó hiểu, Phạn Lê về nhà chuẩn bị sẵn sàng nhiệm vụ đi tham dự hôn lễ với Đương Đương.
Cung điện Phong Động là một tòa cung điện màu lam hình giọt nước khổng lồ, tồn tại độc lập giữa đại dương xanh thẳm rộng lớn. Xung quanh là san hô và hoa nở rộ, ánh sáng thần bí muôn màu bao bọc lấy nó, cánh cổng bạc nguy nga đứng sừng sững, chào đón hàng ngàn hàng vạn bóng dáng nhân ngư đang bơi về phía nó.
Còn cách đó khoảng vài trăm mét, Phạn Lê đã nghe thấy được tiếng người ồn ào, cùng tiếng nhạc đàn hạc du dương thần thánh. Mà càng lại gần cung điện, cô càng cảm nhận được vẻ đẹp của kiến trúc này. Tiếng nhạc lại quá mức thần thánh yên ả, khiến người ta cảm thấy tâm hồn như hòa tan trên thiên đường.
“Woa, bọn họ còn làm một đôi tượng vàng!” Đương Đương nhìn về phía quảng trường, hai tay đan vào nhau trước ngực, cái đuôi vẫy rất mạnh mẽ: “Thật không hổ danh là ‘Hôn lễ Thế kỷ’ trong truyền thuyết!”
Ở quảng trường trước cổng cung điện có pho tượng mạ vàng của cô dâu chú rể, khách khứa vây quanh chiêm ngưỡng đông như kiến. Phạn Lê nhìn rõ dáng vẻ của họ thì cau mày. Cô quay đầu, chỉ vào bức tượng nói: “Hai người bọn họ… là vợ chồng à?”
“Chứ còn gì nữa?” Đương Đương vẻ mặt thản nhiên.
“Người đàn ông kia là Bố Khả Nghịch?”
“Đúng vậy.”
Trong tông tộc Bố Khả, dù Bố Khả Nghịch chỉ là thành viên chi thứ, nhưng cũng có huyết thống hậu duệ Tông Thần thuần khiết.
Cái gọi là “Hậu duệ Tông Thần” chính là chỉ hậu duệ của “Bảy Tông Thần Thánh Hải”. Bảy Tông Thần là thần linh biến ảo từ bảy mảnh tinh thần của Thâm Lam (chủ nhân của đại dương vô tận), lần lượt đại diện cho Công lý, Sắc đẹp, Dũng cảm, Thánh khiết, Vô tư, Từ bi và Hòa bình của Thâm Lam. Tên gọi của họ trong cổ ngữ hải tộc cũng mang ý nghĩa của bảy từ này. Do đó, so với các tộc Hải Thần khác, hậu duệ Tông Thần có tuổi thọ dài hơn, thiên phú ảo thuật mạnh hơn và huyết thống cao quý hơn.
Hậu duệ Tông Thần “Bố Khả” bảo vệ biển Hồng Nguyệt, trong cổ ngữ hải tộc có nghĩa là “Sắc đẹp”. Nói cách khác, là phúc lợi cho tín đồ nhan sắc. Bởi vậy, Dạ Già trưởng thành như thế, một chút cũng không có gì kỳ lạ.
Phạn Lê vốn tưởng rằng ngoại hình tông tộc Bố Khả đều có phong cách như Dạ Già. Nhưng điều hoàn toàn không ngờ tới, Bố Khả Nghịch là một người đàn ông có thân hình phát phì, nhìn qua giống một người đàn ông 50 tuổi của nhân loại.
Thật ra, người đàn ông trung niên lớn tuổi trông như vậy không có gì lạ, nhưng bức tượng bên cạnh ông ta lại là Tiểu thư Bong Bóng. Nhan sắc Tiểu thư Bong Bóng cao đến mức nào ư? Nếu nói cô ấy là vợ của Dạ Già, mà có người nói “ngoại hình không xứng” thì người ta cũng sẽ cảm thấy trái với lương tâm.
Hai bức tượng đặt cạnh nhau đối lập như thế, phải nói là thảm không nỡ nhìn đến mức nào.
Tuy Phạn Lê không phải là tín đồ nhan sắc, nhưng nhìn thấy cặp đôi gây nhức mắt như vậy, cô vẫn sẽ cảm thấy hơi khó chịu: “... Không phải cậu nói bọn họ quen nhau ở Học viện Ảo Thuật à? Vì sao chú rể này, nhìn qua lại không trẻ hơn Viện trưởng chúng ta…”
“Tiên sinh Bố Khả Nghịch không phải là sinh viên khóa mới của chúng ta, ông ta đã tốt nghiệp hơn hai ngàn năm rồi. Ông ta đến trường để nói chuyện đầu tư thì quen Tiểu thư Bong Bóng đấy.”
“Tuổi thọ tiên sinh Bố Khả Nghịch này, đúng là dài thật…”
“Cái này cũng không có gì lạ. Tộc Hải Thần bình thường có tuổi thọ từ 5000 đến 10.000 năm. Ông ta là hậu duệ Tông Thần, sống đến 40.000 năm cũng không có gì lạ đâu.”
“Vậy Tiểu thư Bong Bóng thì sao?”
“Tiểu thư Bong Bóng là tộc Cá Mù Làn, tuổi thọ trung bình khoảng trên dưới 850 năm.”
“Vậy… chẳng phải cô ta và Bố Khả Nghịch không thể bên nhau tới bạc đầu à?”
“Đúng là như vậy. Nhưng cậu không thấy điều đó ngược lại là một loại lãng mạn sao? Cứ như thế, toàn bộ cuộc đời của cô ta đều có người đàn ông này bảo vệ đấy!”
“Nhưng mà cuộc đời của ông ta có vô số phụ nữ bầu bạn. Sau khi cô ta qua đời, ông ta còn có thể tiếp tục cưới rất nhiều người vợ khác.”
“Ôi trời, Phạn Lê! Cậu có thể đừng lý trí như vậy không? Chết thì đã chết rồi, còn quản ông ta sau này cưới ai làm gì. Tớ chỉ biết đời này cô ta sẽ có được cuộc sống vật chất tốt nhất, được người đàn ông có huyết thống cao quý nhất yêu thương. Những người công kích cô ta ấy, tớ cảm thấy đều vì ghen ghét thôi.”
“Ghen ghét Tiểu thư Bong Bóng?” Giờ phút này, một nữ sinh Học viện Ảo Thuật đi ngang qua, vừa hay nghe thấy lời Đương Đương đang nói. Cô ta nhỏ giọng cười nói: “Phải, phải, phải, tôi ghen ghét. Ghen ghét cuộc sống đứa nhỏ trong bụng cô ta còn chưa bắt đầu mà đã kết thúc, ghen ghét vì cô ta còn thảm hơn cả kết hôn cận huyết. Dù sao kết hôn cận huyết cũng chỉ sinh ra người thiểu năng trí tuệ mà thôi.”
“Nói cô đấy à? Đời này cô không bao giờ đạt được tới độ cao như cô ấy đâu!” Đương Đương nổi giận đùng đùng, túm Phạn Lê tránh xa khỏi bọn họ.
“Lời này của cô ta có ý gì?” Phạn Lê tò mò hỏi: “Đứa nhỏ trong bụng chị ta làm sao vậy?”
“Bởi vì cách biệt sinh sản đó. Nhưng thế thì sao chứ? Cô ta hạnh phúc hơn những kẻ cuồng sinh sôi nảy nở kia nhiều. Cậu xem ảnh chụp khi mang thai của cô ta đi, tràn đầy ánh sáng tình thương của người mẹ. Cứ để cho đám người chua ngoa này ghen tị đến chết già đi!”
Hóa ra, tộc Hải Thần cấm thông hôn với ngoại tộc là bởi vì bọn họ và tộc Đi Săn, tộc Hải Dương có cách biệt sinh sản. Hậu duệ đời sau của họ sẽ không thể sinh sản được, giống như lừa và ngựa sinh ra con la vậy.
Cảm nhận ở cửa còn tốt. Nhưng khi Phạn Lê nhìn thấy chính cô dâu chú rể, cô mới biết pho tượng mạ vàng đã tô vẽ cho Bố Khả Nghịch đẹp lên quá nhiều. Dáng người thật của ông ta thì mập mạp, tóc chải ngược về phía sau, ngay cả bộ quần áo được thiết kế tỉ mỉ cũng không che được cái bụng bia kia. Trong khi đó, bụng nhỏ của Tiểu thư Bong Bóng thì hơi nhô lên, nhưng không hề ảnh hưởng đến vẻ xinh đẹp của chị ta. Khuôn mặt chị ta nhỏ nhắn nhưng đầy đặn, làn da như trứng gà mới bóc, nhan sắc lúc chưa trang điểm còn đẹp hơn cả trang điểm, mà trang điểm rồi thì lại như chưa trang điểm.
Nếu nói bọn họ là ba con, thì tất cả mọi người sẽ tin tưởng ngay mà không nghi ngờ gì. Còn nói đây là ông nội của cô dâu trông có vẻ trẻ tuổi hơn, cũng sẽ có rất nhiều người đồng ý tin tưởng.
Hơn nữa, ông ta đã ly hôn hai lần. Con trai cả của ông ta đã có hai đứa con. Tiểu thư Bong Bóng là người vợ thứ ba của ông ta. Gả cho Bố Khả Nghịch không những chị ta sẽ có thêm một đứa con đoạn tử tuyệt tôn, mà còn có thể nhận thêm một đám con trai con gái lớn hơn chị ta rất nhiều, thậm chí có cả cháu.
Nhưng cái này chỉ là kết quả quan sát từ nửa thân trên. Nếu che đi nửa thân trên của họ lại, chỉ nhìn cái đuôi thì sẽ phát hiện đuôi của Bố Khả Nghịch là vây cá màu vàng phát sáng. Tượng trưng cho hậu duệ của Bảy Tông Thần, giống như những ánh vàng nhỏ đang nhảy múa, vây đuôi lớn gấp hai đến ba lần so với Hải tộc bình thường. Mà cái đuôi của Tiểu thư Bong Bóng thì chỉ là cái đuôi bình thường màu hồng phấn, vây cá ấy có trạng thái như sa mỏng trong suốt, tràn đầy cảm giác của thiếu nữ mà không hề có bất kỳ năng lực gì đáng để nói.
Cuối cùng Phạn Lê cũng đã hiểu nguyên nhân vì sao buổi hôn lễ này lại gây ra tranh cãi lớn đến thế.
Cô dâu chú rể ở sảnh chờ đang nhiệt tình tiếp đãi từng vị khách, rõ ràng tiểu thư Bong Bóng không như cá gặp nước giống Bố Khả Nghịch, dù chị ta cố gắng thể hiện mình thân mật cùng chồng, nhưng chỉ mang lại cảm giác con gái làm nũng với ba thôi.
Đương Đương bị tình yêu của họ làm cho cảm động, thường xuyên gửi lời chúc phúc đến Tiểu thư Bong Bóng, nhưng đối phương đại khái là do quá căng thẳng nên không mấy cảm kích lắm. Phạn Lê kéo không nổi Đương Đương, nên cô đành dứt khoát tự mình đi vào trước.
Trong điện âm nhạc lộ thiên nuôi một con cá voi lưng gù chuyên môn ca hát, nó thong thả ngâm nga lay động lòng người, làm nền cho những người ngâm thơ hát xướng trong nhà.
Phạn Lê ngồi ở trong một góc ăn chút đồ, lại nghe thấy vài người bên cạnh đang thảo luận chuyện bát quái ở Thánh Đô.
Một nam sinh nói: “Gần đây Thánh Jergana bị sao thế nhỉ, có hai cô công chúa. Một người thì đã chết, một người thì bệnh tình nguy kịch.”
Bạn nữ của anh ta tiếp lời: “Đại nhân Tô Thích Gia cũng thảm ghê. Một người là vị hôn thê của ngài ấy, một người là em gái ngài ấy, không biết có ảnh hưởng đến việc thống trị của ngài ấy không?”
“Ngài ấy sẽ không quá đau lòng đâu, vốn dĩ đại nhân và công chúa Phong Tấn là liên hôn chính trị. Đừng quên, ngài ấy có cơ thể “Etheric” cực hoàn mỹ, mái tóc cũng là màu trắng thuần giống với hậu duệ Tông Thần, hình như là trời sinh một đôi với hậu duệ Tông Thần. Nhưng từ góc độ sinh vật học mà nói, cơ thể “Etheric” không liên quan gì đến tộc Hải Thần, vẫn thuộc về phân loại tộc Đi Săn. Ngài ấy cưới công chúa Phong Tấn vì để củng cố tôn giáo và địa vị chủng tộc. Hiện tại đại nhân đã là Nhà Độc Tài, cho dù công chúa Phong Tấn qua đời cũng chẳng ảnh hưởng gì cả. Ngài ấy còn có thể thuận lý thành chương nhận lấy quê hương công chúa, không lấy được thì đánh, không cần phải chịu sự kiềm chế từ tông tộc của cô ấy.”
“Cậu nói Nhà Độc Tài đại nhân xấu xa quá vậy! Rõ ràng ánh mắt bọn họ nhìn nhau là yêu mà!” Nữ sinh kia không phục nói.
“Tớ chịu cậu luôn đấy. Đến kỹ năng diễn cơ bản mà còn không biết, thì làm sao làm chính trị gia được nữa.”
“Tớ mặc kệ, trong lòng của tớ Nhà Độc Tài đại nhân yêu công chúa Phong Tấn. Ngài ấy và công chúa chính là một đôi! Bọn họ đã quen nhau từ rất sớm, là một cặp trời sinh, tình yêu của họ không lạnh lùng như cậu nói!”
“Đừng có cãi nhau nữa!” Một nam sinh khác chen vào: “Yêu tới yêu lui cái gì, các cậu không thấy trẻ con hả? Cái mà đại nhân Tô Thích Gia yêu chính là quyền lực đấy.”
“Tớ đồng ý. Mạch não của con gái đúng là ngây thơ, chỉ biết yêu với đương.” Nam sinh phía trước nói.
“Cậu đừng có hắt nước bẩn vào Nhà Độc Tài đại nhân!”
Nam sinh phía sau kích động nói: “Hắt nước bẩn chỗ nào? Tô Thích Gia không phải con cháu danh môn, từ một người vô danh tiểu tốt mà leo lên đến được ngày hôm nay. Nếu chỉ dựa vào lòng tốt và vận may, thì ngài ấy sẽ không trở thành thần tượng của nhiều người như vậy. Lấy địa vị của ngài ấy có thể theo đuổi công chúa Phong Tấn là bởi vì khi các hậu duệ Tông Thần còn đang cầm thìa vàng ăn cơm, thì ngài ấy đã trà trộn trong hàng danh tướng, chứng kiến hết nhân tính cùng sự tàn nhẫn và lạnh lùng của chiến tranh. Người đàn ông này tinh thông binh pháp, thâm sâu khó lường, tàn nhẫn với kẻ địch, thân thiện với người nhà, lại luôn có thể thể hiện ra mặt mà ngài ấy muốn. Sức hấp dẫn cá nhân, tham vọng, khát vọng của ngài ấy đều là những thứ phụ nữ thích, càng đừng nói đến sự sát phạt quyết đoán, cơ trí thông minh…”
Lại một nữ sinh khác giơ tay lên, ngăn cản sự sùng bái không kiềm chế được của anh ta.
“Tớ nói một câu nhé. Tớ không có hứng thú với chủ đề khác của các cậu, nhưng riêng việc công chúa Phong Tấn gả cho Nhà Độc Tài thì chẳng có liên quan gì đến những lời tâng bốc của cậu hết. Là phụ nữ, tớ nói cho cậu biết nguyên nhân thực sự ngài ấy theo đuổi được Thánh Đề Phong Tấn.” Cô ta chỉ chỉ vào mặt mình: “Là dựa vào cái này.”
“Nói lung tung cái gì đó, nếu mà dựa vào mặt thì tại sao cô ấy không gả cho Bố Khả Dạ Già?”
“Buồn cười, Bố Khả Dạ Già có khí phách như Tô Thích Gia à?”
“Không phải cậu đang tự vả mặt mình hả? Vừa nãy còn nói dã tâm của đàn ông không quan trọng…”
“Dã tâm với khí phách là một chuyện chắc?”
“Không phải giống sao?!”
Hai người kia cãi nhau càng lúc càng ấu trĩ, Phạn Lê đang nghe được một nửa thì một người hầu đi tới, giơ lên một mâm đồ ăn với cô, phía trên đó bày đầy thịt sò kèm nước sốt mới mẻ: “Tiểu thư, có cần dùng điểm tâm không ạ?”
“Không cần, cảm ơn… Ô?!” Phạn Lê có chút ngạc nhiên, người đàn ông mặc trang phục người hầu trước mắt lại chính là ông Hồng.
“Phạn Lê, trùng hợp quá! Tôi đến đây kiếm thêm chút thu nhập, không ngờ lại gặp được cô…” Nói tới đây, có người đi ngang qua đụng phải ông Hồng một cái, vô ý làm chiếc vòng cổ ông ta đang nắm chặt trong tay bay ra ngoài. Ông ta nhanh chóng bắt lấy, nhét chiếc vòng cổ vào lại trong túi: “Cái đó... Tôi còn có chút việc, đi trước nhé.”
“Ừm, được.”
Lúc này, tiếng ngâm xướng của cá voi lưng gù tiến vào một đoạn cao trào nhỏ, làm gián đoạn chủ đề buôn chuyện phía bên cạnh. Một nữ ca sĩ dùng ngôn ngữ hải tộc cổ khẽ hát lên bài thơ mới được cải biên:
Tiểu thư và công tử của tông chủ Bố Khả,
Mỗi người lấy vẻ đẹp nổi danh đời sau.
Điện hạ Dạ Già ra đời ở Lạc Á,
Càng giàu có mà đa mưu túc trí.
Sứa tím khiêu vũ như dải lụa,
Không sánh bằng sợi tóc Violet được nước biển hòa tan;
Đại dương tuyết có đôi cánh giang rộng rải những bông tuyết xuống,
Cũng không thể sánh được với sự rực rỡ bao phủ trên làn da của bông tường vi trắng.
Công tử ăn chơi trác táng nổi tiếng toàn biển Hồng Nguyệt,
Trò chơi trong bụi hoa là chính trường của anh.
Nụ cười của anh là làn sóng tảo lớn ngày mùa hạ,
Lay động mỗi một cô gái lòng mang xuân tình.
Bố Khả, không ai xứng với dòng họ này hơn anh.
Dạ Già đa tình mà thần bí,
Bất cần đời là tên của anh.
Sóng vai cùng Nhà độc tài chỉ là một chuyện hài hướC,
Vượt ra ngoài lịch sử huy hoàng,
Trong lòng anh là một chuỗi con số hư vô.
Không ai có thể nhìn thấy sự sâu sắc, kiên trì của anh,
Sự cố chấp trong linh hồn anh....
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



