Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

430 Triệu Năm Của Cô Ấy Chương 13: Quyền Giao Phối Lần Đầu Tiên Của Cô Ấy, Là Của Tôi (2)

Cài Đặt

Chương 13: Quyền Giao Phối Lần Đầu Tiên Của Cô Ấy, Là Của Tôi (2)

Lúc này Phạn Lê mới để ý hai cô gái tóc vàng vừa rồi quả thật không giống tộc Đi Săn hay tộc Hải Dương. Tộc Đi Săn có tai nhọn và đồng tử dựng đứng, tộc Hải Dương có vây tai, những đặc trưng này các cô ấy đều không có. Họ có tai và mắt giống con người, không chỉ tóc sẽ phát sáng lên, mà ngay cả đuôi cũng tỏa ra ánh huỳnh quang màu tím đậm.

Hóa ra các cô ấy chính là tộc Hải Thần.

Sau khi hai nữ sinh tộc Hải Thần đổi chỗ, lại có vài người tộc Đi Săn ngồi ở bên cạnh các cô. Tuy họ không tỏ vẻ ghét bỏ như đối với Phạn Lê, nhưng cũng không quá muốn giao lưu với tộc Đi Săn. Thế nhưng, khi những người tộc Hải Thần khác bước vào, ngồi xuống bên cạnh họ, dù không quen biết nhau, họ vẫn chủ động chào hỏi, sau đó giao lưu với bạn bè của mình, không khí rất hòa hợp.

Phần lớn tộc Đi Săn và tộc Hải Dương sau khi bước vào phòng thấy một hàng tộc Hải Thần, cho dù có chỗ trống cũng không muốn ngồi chung với bọn họ.

Một nhóm tộc Hải Thần đã rất xinh đẹp, cũng thu hút rất nhiều ánh mắt chiêm ngưỡng của các học sinh. Người khác nói chuyện với họ, họ sẽ mỉm cười đáp lại, nhưng ánh mắt lại không hề có ý cười. Rõ ràng họ mới là ngoại tộc ở nơi này, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác lãnh địa của bọn họ đang bị những tộc kém hơn xâm phạm.

“Không biết bọn họ thanh cao cái gì?” Lưu Hương cười khẩy: “Cao ngạo như tộc Hải Thần còn chưa tính, tộc Hải Thần không thể trực tiếp vào khoa Ảo thuật đại học Thánh Jergana thì có cái gì mà kiêu ngạo chứ? Không phải đều là đám bị trượt cả à?”

Bạn nam kinh kia ngạc nói: “Nói bừa, tốt xấu gì đại học Lạc Á của chúng ta là trường đại học tốt nhất biển Hồng Nguyệt. Sao có thể nhặt học sinh dốt mà đại học Thánh Jergana không cần chứ?”

“Cậu ngốc quá! Đại học Thánh Jergana không có ảo thuật bậc một, chỉ có thể bắt đầu từ bậc hai. Tộc Hải Thần sinh ra đã có lực lượng tinh thần rất mạnh, thường thì học xong ảo thuật bậc một từ cấp hai, tốt nghiệp cấp ba là vào thẳng đại học Thánh Jergana. Chỉ có những người thành tích không tốt, nên mới phải học bù ảo thuật bậc một ở đại học khác. Cho nên, những người tộc Hải Thần ở lớp chúng ta đều là từ Thánh Đô hoặc các hải vực khác đến, vì ba mẹ họ ở địa phương quá mất mặt, ngại không dám nói con cái bị trượt đấy.”

“Hóa ra là vậy…” Bạn nam nhìn thoáng qua khuôn mặt nhìn nghiêng xinh đẹp của hai cô gái tộc Hải Thần, chưa từ bỏ ý định mà thở dài: “Dù sao thì họ chẳng phải vẫn mạnh hơn chúng ta sao?”

“Đương nhiên là không rồi. Thành công không phải xem điểm cuối của chúng ta ở đâu, mà là xem chúng ta đã đi được bao xa từ điểm khởi đầu. Bọn họ rõ ràng là số âm.”

300 học sinh chỉnh tề đứng dậy, đặt tay phải ở trước ngực trái, hơi hơi cúi người về phía Viện trưởng, mang theo gợn nước không hề nhỏ. Phạn Lê vội vàng bắt chước hành lễ theo.

Viện trưởng dùng tay trái đặt ở ngực phải, khom lưng đáp lễ với mọi người.

Nhìn dáng vẻ, động tác của học sinh và Viện trưởng là lễ nghi chào hỏi của hải tộc: Tay phải đặt trên ngực trái là cấp dưới đối với cấp trên, còn tay trái đặt ngực phải là cấp trên đối với cấp dưới.

Sau đó, Viện trưởng mỉm cười nói: “Năm nay, học viện chúng ta đã có một học sinh tộc Hải Dương thi đầu vào được điểm SS, cô ấy còn là trạng nguyên ảo thuật của biển Phong bạo. Gần trăm năm qua, học viện chúng ta chưa từng có học sinh nào đạt điểm cao hơn S. Cô ấy là người đầu tiên.”

Theo tiếng vỗ tay như sấm của cả lớp, tiếng dòng nước xoay tròn, đầu tiên trong đầu Phạn Lê “Ầm” một tiếng, sau đó mặt mũi tái mét.

“Hơn nữa, học sinh này đã viết một tiểu luận văn trong bài thi Ma Dược, đề cập đến phương pháp thông qua chất thuốc kéo ra giá trị vi phân tử điều chỉnh khối lượng và nhiệt dung riêng của phân tử nước bằng cách tác động trực tiếp phá liên kết cộng hóa trị, ảnh hưởng đến mức hấp thu phóng xạ vực sâu trong một thời gian nhất định. Tuy chỉ vỏn vẹn chưa đến một ngàn từ, nhưng ý tưởng mới này trước nay chưa từng có, vô cùng có khả năng thực thi. Với kinh nghiệm giảng dạy nhiều năm của tôi, nhiều nhất là qua 30 năm nữa, sẽ có một Đại Ma Dược Sư nổi tiếng khắp Quang Hải ra đời, hiện tại cô ấy đang ở trong lớp của chúng ta.”

Các bạn học vừa vỗ tay thán phục, vừa nhao nhao dò hỏi người đó là ai.

Phạn Lê ghé vào trên bàn, vây tai hoàn toàn rủ xuống, co cả người lại thành một khối nhỏ, hận không thể biến cái đầu mình thành một mặt trời nhỏ, làm tan chảy ra một cái lỗ trên bàn học mà chui xuống.

Nguyên chủ ơi, cầu xin cô đấy, cô mau trở lại đi! Cô làm thiên tài dưới đáy biển của cô, tôi lên mặt đất làm học sinh Ba Tốt của tôi. Còn hơn cả hai chúng ta đều học dốt mà, cô xem vinh quang của cô dưới biển kìa. Vì sao cô lại không nghĩ thông như vậy chứ? Cô nói cho tôi biết đi, vì sao cô nghĩ không thông như vậy hả???

Hiện tại cô rất muốn ch.et…

Cũng may là viện trưởng tiếp tục chuyển sang chủ đề kế tiếp:

“Nếu đã nhắc đến giới hạn hấp thụ phóng xạ, hẳn mọi người đều biết, các loài khác nhau chịu đựng lượng phóng xạ tối đa khác nhau. Liều lượng phóng xạ gây hại rõ ràng cho sức khỏe của tộc Hải Dương là từ 80 đến 150 mSv, tộc Đi Săn là 530 mSv. Vậy, giá trị liều lượng phóng xạ nhỏ nhất mà tộc Hải Thần có thể chịu đựng là bao nhiêu? Có ai biết không?”

Viện trưởng đặt câu hỏi, có một học sinh giơ tay, ông ta chỉ vào học sinh đó. Học sinh nhanh chóng trả lời: “Mười ngàn.”

“Chính xác. Là 10000 mSv. Vậy tôi hỏi thêm một kiến thức ít được chú ý hơn: Liều lượng phóng xạ của tộc Viêm Ma là bao nhiêu?”

Lần này, toàn bộ phòng học đều im lặng. Nghe thấy cái tên “tộc Viêm Ma” chỉ tồn tại trong truyện xưa khủng bố này, có người thậm chí không tự chủ được ôm cánh tay run rẩy.

Ở chỗ này, chưa ai từng nhìn thấy tộc Viêm Ma; ở toàn bộ Quang Hải, cũng không có phóng viên nào chụp được tộc Viêm Ma. Chỉ có những tổ tiên cổ xưa nhất của các tông tộc sống hàng vạn năm, mới may mắn giao chiến với họ trong các biển lửa chiến tranh quá khứ.

“Không ai biết sao? Ngày thường các em đều không nghiên cứu về tộc Vực Sâu à?” Viện trưởng có chút thất vọng chờ đợi một lúc: “Vậy có lẽ vấn đề này chỉ có học sinh viết ra luận văn SS có thể trả lời. Phạn Lê! Em hãy giải thích cho mọi người nghe đi.”

Phạn Lê mặt không biểu cảm nằm sấp trên bàn, vẫn không hề nhúc nhích.

Lưu Hương vốn định đẩy cô, nhưng thấy cô nằm cứng đờ, cũng biết ý thu tay về.

“Phạn Lê? Phạn Lê có ở đây không?” Viện trưởng lại gọi thêm lần nữa.

Phạn Lê tiếp tục đóng giả người chết, nhưng tim đập lại vô cùng nhanh. Cô không nghĩ tới, vào lúc cô nghe được tiếng tim đập “Thình thịch thình thịch” không bình thường của mình, nhóm tộc Đi Săn cũng nghe thấy được. Bọn họ đều quay đầu lại, tìm kiếm nơi phát ra tiếng tim đập khắp nơi.

Một học sinh giơ tay lên. Viện trưởng đưa tay về phía cô ta, cho phép cô ta lên tiếng.

“Tộc Viêm Ma không sợ phóng xạ, mỗi ngày họ cần hấp thụ 5600 mSv trở lên, mới có thể duy trì hoạt động của Tà Năng.” Cô gái tóc đỏ - tộc Cá Voi Sát Thủ đứng dậy, trả lời một cách thoải mái.

“Chính xác.” Viện trưởng mỉm cười hài lòng: “Tên em là gì?”

“Lệ Na.”

“Tốt lắm! Lệ Na, cảm ơn câu trả lời của em. Xem ra hôm nay Phạn Lê tương đối thẹn thùng, không muốn lộ mặt.”

Lúc này, có người kéo tờ giấy đăng ký kẹp ở sách của Phạn Lê ra, thấy cái tên trên giấy đăng ký, lập tức hô lên: “Giáo sư, Phạn Lê ở chỗ này!”

“Ồ, thế mà cô ấy đang ngủ kìa. Quả nhiên là thiên tài.”

“Vấn đề khó như vậy cũng không thèm trả lời, quả nhiên là thiên tài.”

Ngay cả hai cô gái tộc Hải Thần lúc đầu cũng mang vẻ mặt kinh ngạc:

“Cô ấy chính là trạng nguyên biển Phong Bạo, Phạn Lê thi được SS hả?”

“Đồ ngốc nhà cậu, vừa nãy đi cái gì chứ? Ngồi cạnh cô ấy sau này thi cử không cần lo rồi. Giờ thì hay rồi, chúng ta vẫn phải lo lắng kết thúc năm thứ nhất có thể đi Thánh Jergana hay không!”

“Sao tớ biết được là cô ấy chứ…”

Lệ Na ngồi ở phía sau họ, khoanh tay, vẻ mặt kiêu ngạo nói: “Hai người đừng tranh giành với tôi. Tôi đã nhắm Phạn Lê trước rồi.”

“Vẫn còn ‘nhắm trước’ hả? Em còn chưa thu phục được cô ấy sao?” Anh trai dẫn đầu nhướn mày: “Lệ Na, em có làm được không đó? Em gái này để anh thu phục cho.”

Tim Phạn Lê đập chậm lại.

Cô cảm giác bản thân mình đã chia làm hai, một nửa thì thành Phật, một nửa thì lạnh lẽo...

Hết tiết, Phạn Lê và Lưu Hương định đi ra cửa sau, nhưng lại thấy Hãn công chúa đang hôn cuồng nhiệt với bạn trai ở đó. Vì thế hai người vội vàng lùi lại, đi ra ngoài từ cửa trước phòng học. Kết quả, các cô lại chạm mặt anh trai dẫn đầu ở cửa trước.

Nàng vùi đầu, định lén lút bơi đi, lại nghe thấy tiếng “Bốp”, cả người bị anh chàng đại ca đẩy vào tường:

“Em gái mồi câu, anh vẫn chưa tự giới thiệu nhỉ. Anh tên là Khải Mặc.”

“Khải Mặc! Chào anh…”

Phạn Lê từ từ dịch sang một bên, muốn chạy trốn, nhưng phía bên kia cũng bị cánh tay cơ bắp cuồn cuộn chặn lại.

“Em nghe thấy yêu cầu của Lệ Na rồi chứ? Suy nghĩ kỹ chưa, không đồng ý là sẽ bị ăn luôn đấy.”

“Tôi... tôi vẫn đang suy nghĩ. Bạn học, anh đừng xúc động…”

“Thật ra, thiên tài, đừng sợ.” Em trai tộc cá mập bên cạnh Khải Mặc cười xấu xa: “Tộc đàn các cô không có phương pháp dùng giống cái giao phối để đổi lấy tài nguyên từ giống đực sao? Cứ để anh Khải Mặc của tôi làm ba của con cô đi. Anh ấy sẽ không bắt nạt cô nữa. Lệ Na cũng không dám bắt nạt cô đâu.”

Kết hôn với một con cá á? Con mẹ nó, anh đùa tôi đấy à?

Trên mặt Phạn Lê vẫn giữ nụ cười: “Ha ha, kết hôn với nhân vật lớn như Khải Mặc đây, tôi không trèo cao nổi, không cần, không cần đâu…”

“Không cần kết hôn đâu. Tộc Hải Dương mới cần kết hôn, tộc Cá Mập chúng tôi tôn trọng chế độ không kết hôn nhiều bạn đời, tiến vào thời kỳ cá mập trưởng thành sẽ phải bắt đầu sinh sản hậu duệ với số lượng lớn. Là cá cái tranh nhau giao phối với chủng tộc đứng đầu chuỗi thức ăn. Sau khi giao phối, gen yếu ớt của cô sẽ được cải thiện. Anh ấy có thể ban cho cô một đám cá mập con xưng bá hải dương.”

“... Cảm ơn anh đã đồng cảm với gen yếu ớt của tôi, nhưng tôi muốn kết hôn.” Với con người.

Khải Mặc rất kinh ngạc, đây là lần đầu tiên hắn bị một em gái mồi câu từ chối dứt khoát như thế. Hắn nắm lấy cằm Phạn Lê, xoay trái xoay phải: “Khuôn mặt nhỏ này của em cũng khá xinh đẹp, tính cách vẫn khá cứng rắn. Rất tốt, anh đây thích khiêu chiến…”

Phạn Lê cảm thấy rất khó chịu, rất muốn tránh khỏi bàn tay anh ta. Nhưng nhìn thấy hàm răng đầy sắc nhọn của anh ta, cô sợ anh ta xúc động một cái sẽ thật sự ăn thịt cô. Cô chỉ có thể tiếp tục từ từ dịch người ra ngoài.

Đột nhiên, tay của Khải Mặc bị hất ra.

“Không phải đã nói để người này lại cho tôi à?” Giọng nói lạnh lùng vang lên.

Cô quay đầu lại nhìn thấy Tinh Hải đang ở ngay bên cạnh họ. Anh ấy giữ chặt cổ tay của Phạn Lê, kéo cô về sau lưng mình: “Quyền giao phối lần đầu với em gái mồi câu này, là của tôi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc