Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mẹ Đương Đương để tiền ở chỗ Phạn Lê, cô đếm đếm, tổng cộng 850 Phù, cũng đủ để giúp cô chống đỡ một thời gian, nhưng không thể động đến số tiền này. Một khi lệnh cấm ra biển được giải trừ, cô sẽ lập tức rời khỏi đây, trước khi đi phải đưa toàn bộ số tiền cho Đương Đương. Nếu không với cái tính ngốc nghếch của cô ấy, có lẽ sẽ sớm đói đến khóc oe oe. Vì vậy, cô giấu số tiền này dưới đáy hòm, tính toán sau khi Đương Đương dùng hết tiền tiêu vặt sẽ đưa từng đợt cho cô ấy. Còn chi phí sinh hoạt của bản thân cô thì phải tự tìm cách kiếm.
Buổi sáng ngày hôm sau, mẹ Đương Đương lên thuyền đường dài khởi hành về quê. Đương Đương tạm biệt mẹ mình, đôi mắt khóc sưng thành hai quả đào.
Phạn Lê lần lượt nhận được sổ ghi chép giáo trình môn tự chọn các học viện gửi tới. Theo lời nhắc nhở trên sổ ghi chép, cô cần phải tự mua sách giáo khoa cho mình. Sau đó, cô cùng Đương Đương đến phòng bán sách của trường, tìm kiếm những cuốn sách cần thiết. Nhìn thấy giá của sách, cô kinh ngạc dụi mắt, còn tưởng rằng mình bị ảo giác. Quyển sách rẻ nhất trong số đó là 《 Công Trình Ảo Thuật Sinh Mệnh》, giá 9 Phù Lư Môn 99 Đức Lạc Phổ.
Tham chiếu giá vé đi lại và nguyên liệu nấu ăn trong hai ngày qua, sách của hải tộc đắt hơn sách của nhân loại khoảng từ 15 đến 20 lần.
Phạn Lê luôn có khái niệm “Tri thức vô giá”. Ăn một bữa cơm tốn 100 đồng, cô sẽ đắn đo nửa ngày; nhưng mua một cuốn sách giá 100 đồng, cô sẽ mua ngay không hề chớp mắt. Nhưng ở thế giới hải tộc, tri thức quả thật quá vô giá rồi.
Kiểm tra chiếc ví nhìn có vẻ đầy đặn nhưng thực chất chứa toàn tiền xu nhỏ, xác nhận mình không đủ khả năng mua tất cả sách giáo khoa, cô đành lặng lẽ đặt sách trở lại kệ.
“Cậu muốn mua sách mới à? Đắt quá rồi. Mua second-hand nhé.”
Đương Đương chỉ chỉ vào mấy cuốn 《 Công Trình Ảo Thuật Sinh Mệnh》 được trưng ở phía sau. Mỗi cuốn đều dán nhãn phát sáng trên gáy, trên nhãn có giá cả sách second-hand khác nhau. Hiểu rõ những mánh khóe mua bán này, Đương Đương quả nhiên là Đương Đương.
Nhưng mà, cuốn rẻ nhất ở đây cũng chỉ giảm 50%, cô vẫn không đủ tiền mua.
“Chậc chậc, quả nhiên là học viện đứng nhất đại học Lạc Á.” Đương Đương lắc lắc cuốn 《 Bách Khoa Toàn Thư cách hát ca khúc Cá Heo Biển 》 second-hand trong tay giá 1.99 Phù: “Sách hệ ảo thuật của các cậu đắt hơn của bọn tớ nhiều quá.”
Rất nhanh, Phạn Lê tìm ra nguyên nhân sách giáo khoa đắt tiền.
Cô thuận tay lật xem cuốn 《 Lịch Sử Hải Tộc 》, phát hiện hình ảnh bên trong đều là hình động, tựa như đang phát rất nhiều hình GIF ở trên điện thoại. Duỗi tay sờ sờ hình ảnh của một con siêu cá nhà táng trong đó, phía trên cuốn sách khoảng 35 centimet xuất hiện hình chiếu 3D của siêu cá nhà táng. Nó bơi lượn tại chỗ, há miệng nuốt chửng một con cá voi nhỏ. Không chỉ vậy, bên cạnh còn xuất hiện một con siêu cá nhà táng, để học sinh đối chiếu sự tương đồng và khác biệt giữa chúng.
Phạn Lê dùng tay kia chọc nhẹ siêu cá nhà táng một cái, thế mà nó kêu lên một tiếng, đột nhiên xoay người cắn ngón tay cô. Cô vội vàng rụt tay lại, sau đó mới nhớ ra đây chỉ là ảo ảnh.
Sách hình chiếu 3D còn là hình động. Đủ phát triển, đủ xa xỉ. Mua không nổi, rất bình thường.
Cô lại tìm một cuốn sách《 Ảo Thuật Bậc Một 》quan trọng nhất trong số sách giáo khoa, mở ra xem. Phải nói thế nào đây, cảm giác này, đại khái giống như học sinh lớp một tiểu học mở sách giáo khoa Vi phân và Tích phân ra ấy. Đối với hải tộc bình thường, Ảo thuật là môn học cơ bản được tiếp xúc từ nhỏ, nhưng đối với nhân loại mà nói lại là một hệ thống tri thức hoàn toàn mới. Đừng nói học vào, chỉ mới đọc vài dòng danh từ chuyên ngành bên trong, thì đầu cô đã bắt đầu co thắt dữ dội, như thể sắp nổ tung.
Phạn Lê cảm thấy khó chịu, chống vào tường, nhẹ nhàng lắc lắc cái đầu vẫn còn đau nhức, ôm trán bơi về nhà nghỉ ngơi.
Khoảng cách đến ngày khai giảng chính thức còn 2 ngày cuối tuần. Cô dùng thời gian hai ngày này để xem tin tức, tìm hiểu quy luật vận hành của thế giới hải tộc và tìm kiếm dấu vết của thế giới nhân loại để lại.
Bởi vì lực hấp dẫn của mặt trăng và thủy triều, thế giới hải tộc cũng rất coi trọng sự luân phiên giữa ngày và đêm. Cách tính năm tháng từ xưa đến nay nhất quán với trên đất liền, nhưng họ gọi các ngày trong tuần từ thứ Hai đến Chủ Nhật là: Ngày Bố Khả, ngày Áo Đạt, ngày Thánh Đề, ngày Tái Phỉ, ngày Mễ Sắt, ngày Kiêm Đặc, ngày Gia Tư. Nghe nói bảy cái tên này là tên viết tắt tín ngưỡng “Thất Tông Thần Thánh Hải” của bọn họ.
Chín giờ sáng ngày Bố Khả bắt đầu hai tiếng tiết Ma Dược. Phòng học có thể chứa 300 người, hơi giống phiên bản thu nhỏ của Sân vận động Công nhân Bắc Kinh. Chỗ ngồi hình vòng cung theo bậc thang kéo dài đến góc lớp, nhưng một đầu cuối hình cong lộ ra một khoảng trống, bày bục giảng và đèn chiếu thật lớn lên bảng đen khung trắng. Cửa kính hoa văn màu chiết xạ ra ánh sáng biển yếu ớt, thỉnh thoảng có đàn cá hoặc sinh vật to lớn bơi qua, để lại bóng dáng thoáng qua trên mặt đất.
Lúc 8 giờ rưỡi, Phạn Lê đến phòng học, không ngờ trong phòng đã sớm đầy sinh viên.
Đây là ngày đầu tiên đi học. Giảng viên lớp Ma Dược là Viện trưởng Học viện Ảo Thuật, các tân sinh đều rất háo hức, rất tích cực đi học.
Vị trí các dãy đầu đều còn trống nhưng Phạn Lê do dự một chút, vẫn bơi đến hàng thứ 4, tìm được một chỗ trống, định ngồi xuống. Nhưng cô gái tộc Đi Săn bên cạnh ngẩng đầu nhìn cô một cái, đặt cặp sách lên trên chỗ trống đó.
Cô đành phải bơi lên hàng phía trên. Hai cô gái lười biếng nằm rạp trên bàn, sách mở ra nhưng không đọc, đang thì thầm to nhỏ. Cổ tay họ trắng ngần tinh tế, mái tóc dài như tơ mềm mại, rủ xuống sau lưng tạo thành hai dải thác nước vàng óng.
Phạn Lê ngồi xuống cách một chỗ trống ở bên cạnh các cô.
Hai cô gái đều lộ ra vẻ mặt bị quấy rầy. Cô gái ngồi gần cô quay hẳn người sang, dùng mu bàn tay chống gáy, cực kỳ thướt tha hất mái tóc dài. Cô gái còn lại ghé đầu nhìn Phạn Lê một cái, cúi xuống nhìn cái đuôi của cô, ngẩng lên nhìn vây tai cô, rồi lại cúi xuống nhìn đuôi, mở to đôi mắt, không thể tin được cười nói: “Mình đi nhầm phòng học à?”
“Không đúng, hình như thầy ấy không muốn ở lại biển Hồng Nguyệt đâu. Nghe nói thầy ấy luôn muốn đi Thánh Jergana nhưng bị ép ở lại Lạc Á, bắt đợi cho đến khi ngoan ngoãn mới thôi đấy.”
Thật ra, hai cô gái này đều chưa từng gặp Bố Khả Dạ Già, thậm chí không quen biết một người nào trong tông tộc Bố Khả. Nhưng xung quanh đều là tộc Hải Dương, tộc Đi Săn. Bọn họ cố ý nói những lời này cho mọi người nghe, đặc biệt là cho cô gái loài tạp nham bên cạnh nghe thấy. Các cô cảm thấy rất có cảm giác về sự ưu việt.
Đáng tiếc là Phạn Lê chẳng hiểu gì cả. Cô chỉ đang cầm tờ báo cũ của ông Hồng bỏ đi, nghiên cứu kiến thức liên quan đến địa lý hải vực, đồng thời kiên trì chịu đựng ngày thứ hai trong ba tháng giam cầm.
“Vậy dạo gần đây nhà thầy ấy có chuyện gì thế?” Cô gái kia tiếp tục hỏi.
“Không phải, bận hôn lễ của bác họ. Cậu quên rồi à? Bố Khả Nghịch sắp kết hôn với ‘Tiểu thư Bong Bóng’ đó.”
Nghe đến đó, cô gái kia nhớ lại cảnh Tiểu thư Bong Bóng tức giận tự giải thích trong cuộc phỏng vấn: “Tuy tôi là tộc Hải Dương, nhưng tôi không màng đến địa vị của vị hôn phu. Chúng tôi chỉ yêu nhau, chúng tôi không làm gì sai. Hơn nữa, bề ngoài tôi không tồi, gia cảnh cũng không kém, lại là sinh viên đại học Lạc Á, tôi xứng đôi với vị hôn phu của tôi. Tôi không hiểu tại sao một số người lại công kích tôi? Tại sao trong thời đại này vẫn còn kỳ thị chủng tộc? Thừa nhận sự ưu tú của người khác khó đến thế à? Ở tuổi của tôi, các người có thể làm được tốt như tôi chưa?!”
Nghĩ lại, cô ta bị mấy lời giả tạo của Tiểu thư Bong Bóng làm cho buồn nôn, nên càng thêm chán ghét tộc Hải Dương. Cô ta quay đầu lại liếc nhìn Phạn Lê một cái, giống như nhìn thấy một đống phân, không thể nhịn được nữa kéo cô bạn dậy bơi sang chỗ ngồi hàng đầu đối diện.
Phạn Lê cảm thấy mình đã quấy rầy người khác, cô đang rối rắm không biết có nên bơi ra phía sau ngồi hay không. Thì thấy Lệ Na, Hãn công chúa cùng một vài người tộc Đi Săn bước vào phòng học.
Từ cửa chính đi vào, đón lấy ánh mắt chăm chú của 300 người, Lệ Na hoàn toàn không có vẻ căng thẳng như những người khác, ngược lại một tay chống eo, một tay vẫy chào các sinh viên trong phòng. Cô ta giống như một nữ ngôi sao Ảnh Hậu bước trên thảm đỏ, từ từ bơi đến trước mặt Phạn Lê.
“Chào nha, Phạn Lê.” Lệ Na cúi đầu, eo vẫn thẳng tắp, do đó tạo cảm giác từ trên cao nhìn xuống: “Suy nghĩ xong chưa?”
Phạn Lê lưu luyến buông tờ báo ra, lắc đầu.
“Chưa suy nghĩ kỹ thì cô ngồi ở đây làm gì? Tránh ra!” Dứt lời, Hãn công chúa định lôi Phạn Lê từ trên ghế xuống.
Phạn Lê vội vàng rụt lại, né tránh tay cô ta, rời khỏi chỗ ngồi. Xung quanh truyền đến vài tiếng cười “Phì” rời rạc. Hãn công chúa không chút khách khí chiếm lấy chỗ ngồi của Phạn Lê, kéo bạn trai có khuôn mặt thanh tú đến bên người, ôm lấy gáy anh ta, lại bắt đầu một màn hôn môi mà không coi ai ra gì.
“Đợi cô lâu như vậy, có phải sự kiên nhẫn của tôi rất tốt không?” Lệ Na hơi mỉm cười: “Hôm nay là ngày cuối cùng, cô bơi ra hàng sau từ từ suy nghĩ đi.”
Dưới vô số ánh mắt nhìn chằm chằm, Phạn Lê không nhanh không chậm bơi ra hàng ghế phía sau. Dùng tiêu chuẩn đánh giá của sinh viên Trung Quốc thời nay: khu vực này là giành riêng cho Thần Ngủ về khu ánh mặt trời SPA cao cấp, khu phía trước là khu đi muộn về sớm, khu phía sau là khu VIP nghỉ ngơi nói chuyện phiếm. Nhưng chỗ này đã bị bốn năm người ngồi cho nên không còn chỗ để ngồi.
Làm cô nhớ tới trước kia khi bình chọn học sinh ba tốt, toàn khối bỏ phiếu, giáo viên nhắc đến “Phạm Lê”, đưa mắt nhìn lại, một loạt cánh tay đen nghìn nghịt giơ lên. Trong giờ giải lao, các bạn học có thắc mắc không tìm cán bộ môn mà lại thích xếp hàng chờ cô giải đáp; ba ba cũng thường xuyên bảo dì giúp việc chuẩn bị đồ ăn ngon, lâu lâu ở nhà tiếp đãi bạn bè của cô...
Đây vẫn là lần đầu tiên cô bị tập thể cô lập. Cảm giác thật không dễ chịu chút nào.
Ở thế giới loài người, dù là người có xuất thân kém cỏi, chỉ cần bản thân biết nỗ lực và chú trọng cách ăn mặc, cũng có thể làm người ta có ấn tượng mình rất có thân phận. Nhưng ở thế giới hải tộc lại quá tàn khốc, xuất thân thế nào, chủng loại gì, chỉ cần nhìn đặc điểm ngoại hình là đã hiểu ngay.
Cuối cùng, giữa một loạt ánh mắt căm ghét, cô thấy Lưu Hương giơ tay lên vẫy vẫy về phía cô.
Cô tăng tốc bơi qua, rồi ngồi xuống chỗ mà Lưu Hương giữ cho, thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn cậu nhé.”
“Tộc Hải Dương bị vứt vào giữa đám tộc Đi Săn thì cứ thế thôi, quen dần là được.”
Lúc này, cậu con trai ngồi ở phía trước họ quay đầu lại, nhỏ giọng hỏi Phạn Lê: “Vừa rồi cậu được tiếp xúc gần gũi với tộc Hải Thần đấy, có cảm nhận thế nào?”
Phạn Lê đang tự hỏi tộc Hải Thần ở đâu, Lưu Hương đã khinh bỉ nói: “Bộ cậu chưa từng thấy tộc Hải Thần à?”
“Thấy rồi, lãnh đạo của ba tớ có vài người bạn là tộc Hải Thần, nhưng tộc Hải Thần bằng tuổi chúng ta thì tớ mới thấy lần đầu đấy, lại còn là hai mỹ nữ tóc vàng nữa chứ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


