Phạn Lê tìm thấy thư của Đại học Lạc Á gửi cho mình ở trên bàn. Mở ra xem nội dung, cô biết được sau khi nhập học có bốn môn học chính: Ảo thuật học, Ma dược học, Ảo thuật Sinh mệnh, Lịch sử Ảo thuật. Các môn tự chọn là bốn môn, hai môn bắt buộc phải là chương trình của Học viện Ảo Thuật, hai môn còn lại tự do lựa chọn. Đọc lướt qua đơn đăng ký môn tự chọn, cô cầm bút lên mà lòng mờ mịt.
“Phạn Lê, cháu đói bụng rồi hả? Có muốn ăn cơm cùng chúng tôi không?” Giống như làm ảo thuật, bà Hồng nhanh tay xới thức ăn trong tay.
“Vâng, cảm ơn ạ!”
Trong lòng Phạn Lê cảm kích, nhưng khi đồ ăn thực sự được đặt trước mặt, cô nuốt nước miếng, cảm thấy món ăn của hải tộc thật sự không phải thứ mà con người có thể chấp nhận được: Một đĩa là sò điệp sống, bên trên phết chút bơ, nhưng rõ ràng là nó chưa chết hẳn, còn có hai con cua nhỏ đang bò qua bò lại giữa các vỏ sò. Một đĩa là tảo nâu trộn tôm hẹ, tuy rằng tôm hẹ đã chết hẳn, cũng bỏ vỏ rồi, nhưng vẫn là đồ sống, nhìn xuyên qua cơ thể hoàn toàn trong suốt của nó, có thể thấy nội tạng màu cam.
Thấy Phạn Lê nhìn chằm chằm tôm hẹ lúc lâu không nhúc nhích, bà Hồng cười một tiếng: “Tôm hẹ không còn sống nhưng nó cũng là hàng mới vận chuyển từ thành phố Mã Thái Băng buổi sáng hôm nay. Sau khi cô mua về là lập tức cấp đông ngay, tươi lắm. Nếu cháu muốn ăn đồ tươi sống…”
“Không, không, cháu thích ạ.” Phạn Lê xua xua tay, cầm lấy “chiếc đũa” từ đĩa thức ăn, bắt đầu dùng bữa.
Ở chỗ này, tên của nó là “đũa xiên”, có một chiếc là giống đũa bình thường, chiếc còn lại có cái “xiên” ở phía trên. Nó cũng là bộ đồ ăn chuyên dụng của hải tộc, dùng để tách thịt khỏi xương cá, vỏ cua, hoặc chọc thủng vỏ tôm đưa lên miệng.
Xiên vào thịt mà thôi, xiên vào thịt mà thôi, không có gì ghê gớm…
Cô nhắm hai mắt lại, há mồm đưa thịt tôm vào trong miệng, nuốt hết toàn bộ.
Vị dính dính trơn tuột, lạnh lẽo thanh mát, hình như… hương vị cũng không tệ lắm.
TV truyền đến tiếng phóng viên hỏi dồn dập, bà Hồng liếc nhìn tin tức, tặc lưỡi nói: “Em cảm thấy từ sau khi công chúa Phong Tấn qua đời, thì Nhà Độc Tài đại nhân trở nên không thích cười như trước nữa.”
“Anh rất hiểu cho ngài ấy. Nếu mất đi em, anh hận không thể để toàn thế giới cùng nhau hủy diệt. Đại nhân Tô Thích Gia đã rất nhân từ rồi.”
“Anh chỉ biết nói ngọt, em không chịu nổi cái vẻ đó đâu.” Khóe mắt bà ấy lộ ra một chút ghét bỏ lại sung sướng tươi cười.
“Nếu mất đi em thì sao? Anh có cảm thấy toàn thế giới đều hủy diệt không hả?” Cô gái đang bế đứa bé hỏi.
“Cũng sẽ như vậy thôi, nhưng nỗi thống khổ sẽ ít hơn một chút, dù sao em vẫn chưa sinh con cho anh.” Nói xong, ông Hồng liết mắt đưa tình với cô ta.
“Tuy em chưa sinh con cho anh, nhưng có giúp anh chăm con mà.”
“Cưng à, cái này vẫn chưa đủ đâu, vẫn nên sinh một đứa đi.”
Bà Hồng cười nhạo: “Hai người đủ rồi đấy nhé.”
Trò đùa này có vẻ hơi quá đáng, nhưng bà Hồng thật đúng là rộng lượng, còn chị Hồng cũng không hề cảm thấy bị xúc phạm chút nào.
Phạn Lê liếc nhìn bọn họ vài lần, theo ánh mắt ông Hồng nhìn về phía màn hình TV.
Người trên màn ảnh chính là Nhà Độc Tài. Một phóng viên đưa micro về phía anh. Lúc này anh không mặc trang phục long trọng như trên báo chí như lần trước. Chỉ là một chiếc áo sơ mi cổ mở bình thường, nhưng chiếc khuyên tai khẽ đung đưa, đôi mắt vàng sắc bén, hòa cùng ánh hoàng hôn dưới sông băng, vẻ ngoài của anh vẫn thu hút mắt người như vậy.
“Đại nhân Tô Thích Gia, xin hỏi ngài có ý kiến gì về việc quần chúng biểu tình phản đối lệnh cấm ra biển lần này không?”
“Anh nói quần chúng bạo động là chỉ sự việc ở biển Lâm Đông ngày hôm qua à?”
“Đúng vậy, đại nhân Tô Thích Gia.”
“Vậy tôi cũng có một câu hỏi dành cho quan chấp chính biển Lâm Đông: Các anh đã chấp hành mệnh lệnh do Thánh Jergana ban hành chưa? Nếu chưa làm, xin hãy tự trọng, đừng có can thiệp vào nội chính của Quang Hải.”
“Ôi, kiêu ngạo quá đi!” Ông Hồng bưng đĩa đồ ăn, một lần nữa tới gần TV, dí sát vào xem cuộc phỏng vấn: “Nghĩa khác của ‘đừng can thiệp vào nội chính của Quang Hải’ chẳng phải là: Hoặc là các người ngoan ngoãn nghe lời Thánh Đô và Nhà Độc Tài, hoặc là sẽ bị xử lý thẳng tay như lũ man di à? Đánh đi đánh đi, cho biển Lâm Đông nhảy dựng lên! Kết quả của việc nhảy dựng lên chính là bị đánh! Thật là, nhìn biển Hồng Nguyệt của chúng ta xem, phát triển hơn biển Lâm Đông bọn họ nhiều, nhưng đa phật hệ, cứ đi theo anh cả Thánh Đô lăn lộn là được rồi!”
“Trước kia biển Hồng Nguyệt cũng không có phật đâu.” Bà Hồng nói chen vào: “Là bị Tô Thích Gia đánh cho đến mức không thể không theo phật thôi.”
“Thế cũng đủ rồi, điều này nói lên biển Hồng Nguyệt chúng ta là người tài giỏi biết thời thế. Nhà Độc Tài đại nhân anh minh thần võ, thiên hạ vô song!”
Bà Hồng trợn trắng mắt: “Ăn cơm đi!”
“Đại nhân Tô Thích Gia, có rất nhiều người cho rằng mối quan hệ căng thẳng giữa Thánh Đô và biển Lâm Đông, có liên quan đến việc vị hôn thê của ngài qua đời có đúng không ạ?”
Tô Thích Gia chỉ gật đầu.
“Cho nên ngài có ý kiến gì về vấn đề này không?”
“Không có ý kiến gì, đó là sự thật.”
“Ngài có cảm thấy ngài cần phải gánh vác trách nhiệm về chuyện này không?”
“Tôi đồng ý chịu trách nhiệm với biển Lâm Đông. Dù sao đó cũng là cố hương của vị hôn thê đã mất của tôi. Nhưng có muốn tôi phải chịu trách nhiệm hay không, cứ hỏi bọn họ xem.”
Cái đuôi của ông Hồng dùng sức vỗ lên bàn, khiến cho cây bút của Phạn Lê rơi xuống: “Anh rất thích cái cách nói chuyện vừa phong độ vừa hùng hổ dọa người này của Tô Thích Gia!”
“Đại nhân Tô Thích Gia, có rất nhiều người dân đều đang quan tâm khi nào lệnh cấm ra biển mới được hủy bỏ?”
“Thánh Jergana có đảng phản bội bỏ trốn. Chúng ta cần phải chấp hành mạnh mẽ. Nhưng sẽ không vượt quá ba tháng.”
Cuối cùng Phạn Lê cũng nghe được thông tin có ích.
Ba tháng à? Thời gian không quá dài, nhưng đối với một kẻ học bá giả mạo mà nói cũng không hề ngắn...
Cô nghĩ hay là dứt khoát không đi học nữa. Nhưng cứ ru rú trong khu ổ chuột suốt ba tháng trời, dường như còn đau khổ hơn, còn không bằng đi học.
Ông Hồng ở bên cạnh vẫn đang điên cuồng ngốc nghếch ca ngợi Tô Thích Gia. Sau đó, bà Hồng bị ông ta làm ồn đến mức bực mình, liền chuyển TV sang kênh thời tiết. Trên màn hình xuất hiện bản đồ đáy biển hoàn toàn khác hẳn với mặt đất:
“Sứa khí tượng chìm xuống tập thể, tránh né sóng hạ âm do gió lốc Tây Nam truyền đến. Từ 0h đến 14h ngày 1 tháng 10, trừ các thôn huyện cá biệt ra, khu vực phía tây biển Hồng Nguyệt sẽ có sóng lớn. Nhiệt độ nước toàn biển Hồng Nguyệt vẫn ổn định ở mức khoảng 24 độ C. Chuyên gia nhắc nhở, các vị hải tộc cần chú ý tránh né gió lốc…”
Ngày 1 tháng 10? Phạn Lê nhớ rõ khi cô xuống biển bơi lội, rõ ràng vẫn là tháng 8 mà.
Người trả lời không phải bà Hồng, mà là chị Hồng. Sau khi nói xong, cô ta còn hôn lên ngón trỏ, mở lòng bàn tay ra, làm động tác thổi nhẹ hình trái tim về phía ông Hồng.
Phạn Lê trợn tròn mắt, theo bản năng nhìn thoáng qua bà Hồng. Bà Hồng vẫn như bình thường, không hề có chút khó chịu nào, ngược lại nhìn chị Hồng với ánh mắt trìu mến: “Tên này không đáng tin đâu, em vẫn nên liên hệ với chị thì hơn.”
“Vâng, chị yêu, em yêu chị!”
Phạn Lê vốn nghĩ do bất đồng văn hóa nên phương thức biểu đạt có lẽ không giống nhau. Đại khái đối với tộc đàn này của bọn họ mà nói, nam giới có thể hơi thân mật hơn với phái nữ một chút. Nhưng sau khi ăn xong, cô tận mắt nhìn thấy bà Hồng tiếp tục dỗ con, còn ông Hồng thì ôm eo chị Hồng cùng nhau bơi lên lầu hai.
Cô nhìn bóng dáng bọn họ, rồi lại nhìn bà Hồng. Tất cả đều bình tĩnh, không có chuyện gì xảy ra.
Sau một lúc lâu, Phạn Lê mới hồi phục tinh thần từ trong khiếp sợ.
Cuối cùng, trong số các chương trình học liên quan đến ảo thuật, cô chọn Ngôn ngữ ảo thuật hải tộc và Nghiên cứu năng lực vực sâu hắc ám. Trong chương trình học không thuộc học viện Ảo Thuật, cô chọn môn Lịch sử hải tộc của Học viện Lịch sử và món ngon trên lục địa ở Học viện nấu ăn.
Cô mới vừa điền xong bảng đăng ký, ký xong tên ở góc dưới bên phải, đang định viết ngày tháng thì nhớ đến dự báo thời tiết vừa mới nói ngày mai là ngày 1 tháng 10, nhưng cô không biết năm nay là năm nào.
Cô chợt nghĩ đến một việc rất quan trọng, chính là chứng minh thư!
Cô nhanh chóng bơi lên lầu, tìm ra chứng minh thư, lật sang mặt sau xem thời gian phát hành: Ngày 14 tháng 8 năm 24729, thời đại Thiêu Đốt. Mà người cầm chứng minh thư sinh năm 24647. Lấy hai con số trừ cho nhau, kết quả là 82.
Đương Đương đã từng nói tuổi của nguyên chủ là 82 tuổi.
Nói cách khác, năm nay chính là năm 24729, cái chứng minh thư này là được nguyên chủ làm cách đây một tháng rưỡi trước.
Lại đọc tờ giấy nguyên chủ để lại.
Ký tên là “Người cô Không Cần Biết Tên”. Không cần biết “Tên”, chứ không phải không cần biết “Thân phận”.
Hóa ra tên thật của nguyên chủ căn bản không phải “Phạn Lê”, “Phạn Lê” chỉ là một thân phận giả!
Mà tại sao lại lấy cái tên này, hẳn là nguyên chủ đã tìm được kẻ chet thay, Phạm Lê, theo cái tên đó lấy một cái tên hải tộc cùng âm đọc.
Vì vậy, tất cả mọi thứ đều trở nên hợp lý.
Có vị hôn phu giàu có, còn có thể khiến Cục Cảnh Sát biển Phong Bạo xử lý chứng minh thư giả, nguyên chủ biến thành nhân loại chắc chắn có mục đích khác, hơn nữa đúng là đã đi qua một kế hoạch tinh vi.
Cho dù cô rất ghét nguyên chủ trên mặt tình cảm, nhưng cô không thể không cảm thán, nguyên chủ thật sự là quá trâu bò. Đối với hải tộc mà nói, 82 tuổi cũng chỉ tương đương với con người 17-18 tuổi đến tuổi kết hôn. Người ta xuất thân ở tầng lớp thấp như vậy, đã có thể trèo lên được vị hôn phu giàu có, hơn nữa bắt đầu trở thành tội phạm có chỉ số thông minh cao. Còn bản thân cô 18 tuổi còn chưa từng yêu đương, dù có bước vào xã hội cũng chỉ biết chơi bùn.
Tuy không có sự quyết đoán làm việc lớn như người ta, nhưng tinh thần AQ của Phạn Lê vẫn phải có.
Đã có cấm thuật có thể trao đổi linh hồn hai người họ, vậy chắc chắn cũng có cấm thuật có thể đổi hai người họ trở về. Cứ vui vẻ mà đặt giả thiết như thế đi.
Phạn Lê viết ở dưới góc bên phải 《 Bản đăng ký Chương trình học bậc một học viện Ảo Thuật Đại học Lạc Á 》ngày 30 tháng 9 năm 24729, ký tên xong, cô liền nghe thấy tiếng "Véo", trang giấy bay lên tự chui vào phong bì, theo dòng hải lưu trôi ra khỏi cửa sổ, chảy vào máy gom thư tín hình cá chuồn ở ngoài khu phố.
À, sắp khai giảng rồi…
Phạn Lê buồn bã nhìn trang giấy đang trôi đi, giống như đã thấy được phía trên bài thi tương lai có con số màu đỏ rực: 0 Điểm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


