Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Yêu thầm vượt rào Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Chính là Đoạn Tiêu đó.

Hình Dao phấn khích kể rằng, Đoạn Hằng là giáo viên dạy tiếng Nhật, dạy ngay tại trung tâm bên cạnh tiệm bánh ngọt. Vì mới từ nước ngoài trở về, nhà đang sửa sang nên tạm thời ở nhờ nhà của Đoạn Tiêu.

“Lăng Lăng à, chuyện này nhờ cậu đó!”

Cô ấy trịnh trọng đưa cho tôi hai hộp bánh ngọt tinh xảo, bảo tôi mang đến lấy lòng Đoạn Tiêu, tranh thủ moi chút thông tin hữu ích từ miệng anh ta.

Tôi chỉ biết hừ lạnh.

“Lăng Lăng!” Hình Dao cam đoan chắc nịch, “Nếu thành công, Đoạn Hằng chắc chắn sẽ nhận cậu làm mẹ nuôi của con ảnh!”

“…Thật không biết nói gì luôn.”

Trước mặt không dám thốt nên lời, sau lưng thì đã gán cho tôi chức... mẹ nuôi của con người ta?!

Khi mang bánh đến đưa cho Đoạn Tiêu, tôi cười gượng hết mức có thể, các đồng nghiệp xung quanh — kể cả bản thân Đoạn Tiêu — ai nấy đều mang nét mặt khó tả.

Sau nửa tháng “chăm chỉ” tặng bánh, thái độ của Đoạn Tiêu có phần hòa nhã hơn. Nhân lúc anh ta đang ăn mousse xoài, tôi mạnh dạn hỏi thăm chuyện của Đoạn Hằng.

Kết quả? Tôi bị mời vào phòng làm việc riêng, và được dạy rằng: mousse xoài là thứ cực kỳ khó làm.

Sau lần đầu tiên tự tay làm bánh rồi bị đả kích đến vậy, tôi tức tốc kéo Hứa Huệ qua để cùng nhau mắng Đoạn Tiêu một trận.

Rõ ràng là anh em họ với nhau, Đoạn Hằng thì ôn nhu nhã nhặn, đẹp trai ấm áp. Còn Đoạn Tiêu… cứ như nợ cả thế giới mấy trăm triệu, chẳng trách ai cũng chọn Đoạn Hằng, đến chó cũng không thèm để mắt tới Đoạn Tiêu.

Theo như lời Hứa Huệ, thì tôi từ đầu đã nhận nhầm crush rồi.

Về sau, muốn tiếp cận Đoạn Hằng, tôi buộc phải nhờ tới "con đường" Đoạn Tiêu, đành cắn răng ra trận, Hình Dao làm quân sư.

Khi nhìn thấy Hình Dao khoác váy cưới bước về phía Đoạn Hằng, khóe mắt tôi cay cay. Cảm giác như một người mẹ già cuối cùng cũng gả được con gái đi, vừa mừng vừa xót.

Lén liếc nhìn bóng lưng cao thẳng của Đoạn Tiêu đứng bên cạnh, tôi lặng lẽ đưa ra một quyết định — được rồi, chốt anh ta vậy!

Khỉ thật! Đây là lần thứ 101 tôi hối hận vì đã chọn tên k/h/ố/n Đoạn Tiêu!

Bị sắp xếp tăng ca đến 10 giờ rưỡi tối, đang lê thân mệt rã rời rời khỏi công ty thì nhận được tin nhắn WeChat: “Nhớ mua đồ ăn đêm.”

Tên này… mặt d/à/y thật.

Đồ ăn đêm cái gì? Tôi mà không tốt bụng thì đừng mong có miếng nào!

Tôi bực bội mua cả đống đồ nướng, bưng cả túi to về nhà, trực tiếp ném cho Đoạn Tiêu.

Anh ta đang ngồi ngay ngắn trên ghế sofa, sống mũi cao, đeo kính không gọng, vẻ mặt bình thản, ánh mắt sau lớp kính nhàn nhạt lướt qua người tôi: “Biết gõ cửa không?”

Tôi liếm răng, gằn giọng: “Đơn hàng đồ ăn đêm của ngài đã được giao tận tay. Cả thắt lưng bò, hàu nướng, hẹ nướng… Đoạn tổng nên ăn cho bổ vào, để còn có sức mà làm việc, khỏi đổ hết cho đồng nghiệp như tôi…”

Đoạn Tiêu không đáp, chỉ khẽ cong môi cười.

“Đoạn Tiêu, có bạn gái chưa?” – một giọng nữ quen thuộc bất ngờ vang lên, cắt ngang cuộc khẩu chiến giữa tôi và anh ta.

Tôi quay đầu lại, cười cứng đờ: “Dì ạ…”

Dù chỉ gặp dì ấy một lần trong đám cưới Đoạn Hằng, nhưng dù sao bà cũng là mẹ của Đoạn Tiêu, không thể để lại ấn tượng xấu được.

Tôi nghi hoặc ngẩng lên.

Dì Đoạn vẫn cười híp mắt nói tiếp: “Cháu là bạn gái của Tiêu phải không?”

Tôi vội xua tay: “Dì ơi, dì hiểu lầm rồi ạ. Vừa nãy là…”

Chưa kịp nói hết câu, miệng tôi đã bị Đoạn Tiêu che lại.

Anh làm ra vẻ thân mật ôm vai tôi: “Lăng Nam với con chỉ đang giận dỗi thôi, mẹ đừng để ý. Mẹ ăn trước đi.”

Mẹ anh gật gù, không hề nghi ngờ, thẳng tiến vào phòng ăn.

Tôi đẩy Đoạn Tiêu ra, vừa định chất vấn thì anh ta kéo cổ áo, chỉ vào dấu c.ắ.n mờ trên xương quai xanh, lạnh nhạt nói: “Em gặp mẹ anh rồi, vậy cho tiện luôn nhé — chuyển đến ở đi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc