Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hình Dao đi hưởng tuần trăng mật, không ai liên lạc được. Đoạn Tiêu đứng chờ thang máy, còn cô thì lùi về phía sau đám đông.
Sau tiệc cưới hôm đó, lúc đang quay clip kỷ niệm, cô trong bộ váy phù dâu, loạng choạng nhào tới ôm lấy eo Đoạn Tiêu, sống c h ế t không chịu buông. Hình Dao cùng các chị em ra sức kéo, thế mà không ai lôi cô ra được.
Mọi người đều đứng hình, cho đến khi một giọng nam vang lên—
“Chậc, lại kiểu tỏ tình say rượu đây mà.”
Đoạn Tiêu mặc sơ mi quần tây, hai tay đút túi, đứng nghiêng người cạnh màn hình máy chiếu, ánh đèn chiếu xuống gương mặt anh, giọng nói thản nhiên mà đầy vẻ chê bai.
Mọi người nghe vậy liền quay sang nhìn, trong đó có hai cô gái cùng công ty, vừa nhìn nhau vừa che miệng cười trộm.
Cô nghiến răng, cố nặn ra nụ cười: “Vâng, chào Giám đốc Đoạn.”
Đoạn Tiêu đứng thẳng người, ánh mắt lướt qua cốc cà phê trong tay cô sắp bị bóp nát, khóe môi nhếch lên: “Cà phê này trông cũng được đấy.”
Một cô gái cười tươi, nói: “Là cà phê bên cửa hàng đối diện, trợ lý Hứa hay giúp mua lắm.”
Trợ lý Hứa chính là trợ lý của Đoạn Tiêu — người thường xuyên bị b/ó/c l/ộ/t đến mức khổ sở, thỉnh thoảng còn tham gia nhóm tám chuyện của cô, chuyên kể xấu sếp mình.
Đoạn Tiêu liếc nhìn đồng hồ: “Còn mười phút nữa mới hết giờ nghỉ trưa, nếu Phó Giám đốc Lăng không có gì bận… cho tôi ly Americano thêm đường nhé. Cảm ơn.”
Cô đảo mắt, không thèm đáp lại.
Vừa hay thang máy tới, cô giơ chân định bước vào theo mọi người, thì bất ngờ bị Đoạn Tiêu kéo lại, ép đứng bên ngoài.
“Anh làm gì vậy?” Cô trừng mắt.
Đoạn Tiêu ghé sát tai cô, khẽ cười: “Lăng Nam, em nghĩ eo mình thật sự nhỏ đến thế sao?”
Cô mặc sơ mi đóng thùng, đường cong nơi eo nổi bật, phối cùng đôi chân dài, dáng người đúng chuẩn tỷ lệ vàng.
“Ừ, eo nhỏ thật, nào, c/ở/i áo ra cho chị sờ một cái nhé?”
— Trích nguyên văn trong đoạn ghi âm.
“Chị Nam, Giám đốc bảo chị đi mua cà phê cho anh ấy.”
Giọng điệu không rõ là thân mật hay khách sáo.
“Ừ, rồi sao?” cô vừa hỏi vừa nhíu mày.
Trong mười phút tiếp theo, cô đã “ân cần” hỏi thăm Đoạn Tiêu cả trăm lần — trong lòng.
Trợ lý Hứa lưỡng lự một lúc lâu, mới hạ giọng hỏi: “Chị Nam, chị… đổi mục tiêu sang Giám đốc rồi à?”
“Cái gì?” Câu hỏi quá đột ngột khiến cô chưa kịp phản ứng, thậm chí quên cả nuốt thức ăn, chỉ biết trợn mắt nhìn Hứa chằm chằm.
“Bọn em… nghĩ chị vì không theo đuổi được thầy Đoạn nên lấy Giám đốc làm người thay thế…”
Sau đó, Hứa Huệ Huệ kể cho cô nghe một câu chuyện bi thương gay cấn liên quan đến họ Đoạn.
Nếu người trong câu chuyện không phải là cô, chắc cô đã đứng lên vỗ tay khen ngợi rồi.
Hóa ra trong nhóm họ, người cô luôn thích là Đoạn Hằng — em họ của Đoạn Tiêu. Nhưng Đoạn Hằng lại chọn kết hôn với bạn thân cô là Hình Dao.
Trong hôn lễ hôm đó, cô đau lòng đến mức uống say mèm, nửa tỉnh nửa mê bám lấy Đoạn Tiêu — người có gương mặt gần giống Đoạn Hằng, vừa nôn vừa khóc lóc kể lể đủ chuyện.
“Dừng.” Cô ngắt lời, “Cái thể loại nước mắt rơi vì yêu, không phải gọi là ‘khóc thảm thiết’ à?”
Hứa đang kể hăng say, nghe vậy chỉ phẩy tay: “Ai mà phân biệt được mấy kiểu nước mắt chứ?”
“Hứa Huệ Huệ!” Cô nhấn từng chữ, gọi cả họ tên, “Tham dự đám cưới chỉ để thu thập tư liệu viết truyện ngắn tám chuyện cho đồng nghiệp à?”
Hứa bị nghẹn lời, lắp ba lắp bắp một lúc mới dám hỏi tiếp: “Vậy… chị Nam, sao hôm đó lại ôm chặt lấy Giám đốc thế?”
Được rồi, phải quay lại một vụ tai nạn nhỏ mới giải thích được câu chuyện.
Một buổi chiều đẹp trời, Hình Dao tông phải xe người ta, gọi điện cầu cứu thì cô lập tức chạy tới.
Rốt cuộc là lỗi hoàn toàn do Hình Dao. Điều cô không ngờ là — cô ấy lại cảm nắng người chủ xe đó ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Suốt cả cuộc trò chuyện, Hình Dao vừa ngại vừa lắp bắp, cứ nấp sau lưng cô mãi không chịu ra mặt. Đến khi xin kết bạn WeChat, cô ấy rút điện thoại ra, lướt một cái “soẹt” rồi đưa mã QR.
Người đàn ông đó mỉm cười dịu dàng: “Tôi tên là Đoạn Hằng.”
Cô giật mình ngẩng đầu, nheo mắt nhìn người đàn ông có làn da trắng, khí chất ôn hòa như ngọc: “Anh… có quen Đoạn Tiêu không?”
Đoạn Hằng hơi khựng lại: “Anh họ tôi tên Đoạn Tiêu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)