Lần đầu tiên Hi Mộ mang giày cao gót vượt qua bảy centimet trong đời là vào hôn lễ của Lâm Lạc Tang.
Từ nhỏ cô đã không thích chơi những thứ mà con gái thích, thứ duy nhất trông giống con gái là mái tóc dài cập eo mà cô đã nuôi mấy năm nay.
Mẹ nói như vậy sẽ khiến cô trông dịu dàng hiền dịu một tí, luôn dạy bảo cô cực kỳ kiên nhẫn.
Đáng tiếc cô di truyền từ ba, làm việc gì cũng hấp tấp, luôn cảm thấy tóc là sự trói buộc.
Vào cấp hai vô số con trai vì khiến cho cô chú ý mà bắt nạt cô, việc làm thường nhất là lén cắt tóc cô.
Cô vô cùng phiền muộn, bận thi cấp 3 đến mức không có thời gian ầm ĩ với bọn họ nên chọn đại thời gian cắt toàn bộ tóc, thuận tiện bán được một ngàn đồng.
Đó là chậu vàng đầu tiên trong đời cô, từ đó về sau không có một đóa hoa đào nát nào xuất hiện.
Một cây kéo đi xuống, ngay cả hoa đào tốt cũng vô cùng hi hữu.
Người ta hình dung về cô là tóc ngắn, chocker, đôi boot Martin đi muôn nơi.
Mỗi lần nghe thấy cách nói thế kia cô đều sẽ cười, cảm thấy bản tổng kết đó khá đúng
Đồng ý làm phù dâu của Lâm Lạc Tang là cử chỉ tình nghĩa, lúc ấy cô chỉ cảm thấy bạn thân mời cô đến hôn lễ, vậy cô đồng ý cũng là một chuyện hết sức bình thường.
Mấy giờ sau cô mới nhận ra chuyện này cần mặc váy còn phải mang giày cao gót.
Cho dù tình thế bỗng nhiên trở nên nghiêm trọng nhưng hứa hẹn đã được ưng thuận… không còn cách nào khác, chỉ có thể chấp nhận thôi.
Cũng may Lâm Lạc Tang cũng suy xét cho cô.
Trong trường hợp giữ phong cách chung của đám cưới, trang phục phù dâu được thiết kế đặc biệt riêng cho cô là mẫu váy quần, hơn nữa, đôi giày cao gót được chọn cho cô cũng là loại thấp nhất trong một số đôi.
Cô rất yên tâm về Lâm Lạc Tang, bởi vậy sau khi đến hòn đảo nhỏ thì trò chuyện và thương lượng chuyện hôn lễ, sau khi về thì buồn ngủ quá nên đi ngủ mà không kiểm tra lại váy áo và giày dép.
Ngày hôm sau do đồng hồ báo thức không nhạy nên cô ngủ quên mất.
Lâm Lạc Tang khẩn trương gọi hơn hai mươi cuộc điện thoại cho cô: “Sao cậu còn chưa đến? Bọn tớ chờ cậu giấu giày cưới á, sắp phải bắt đầu rồi.”
Cô giật mình, nhanh chóng mở vali ra thay quần áo, chỉ vào lúc đó cô mới nhận ra sơ suất của mình…
Cô không biết, hóa ra đối với nghệ sĩ nữ nổi tiếng như Lâm Lạc Tang Thịnh Thiên Dạ mà nói, giày cao gót tám centimet lại có thể coi là thấp.
Váy cô còn có thể miễn cưỡng mặc, chỉ là không thích ứng cho lắm.
Nhưng gót giày vượt qua năm centimet, cơ bản chẳng khác nào cô không biết đi đường.
Nhưng sự thúc giục đến vội vàng, cô không muốn ảnh hưởng đến hôn lễ của Lâm Lạc Tang nên chỉ có thể căng da đầu mang vào, mới vừa đi thử tới cửa hai bước, còn chưa kịp suy nghĩ xem có nên đi đôi giày của mình trước không…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)